Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<img
src="http://www.foreignaffairs.com/files/imagecache/800x/images/Economy_ChinasImperialPresident.jpg"
width="600" />


Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã đưa ra một cái nhìn
đơn giản nhưng đầy sức mạnh: sự hồi sinh của quốc gia
Trung Quốc. Đó là lời động viên ái quốc lấy cảm hứng từ
những hào quang quá khứ của đế chế Trung Quốc và những lý
tưởng của xã hội chủ nghĩa đương thời để khuyến khích
đoàn kết chính trị trong nước và ảnh hưởng ngoài nước.
Chỉ sau hai năm đương chức, Tập đã tự khẳng định mình là
một nhà lãnh đạo có sức thay đổi. Tập theo đuổi một
nghị trình dự trù, nếu không nói là cách mạng, cải cách các
quan hệ không chỉ đối với ở trong Trung Quốc mà còn đối
với ngoài nước.

Cơ bản viễn kiến của Tập là một nhận thức về sự cấp
bách. Tập nắm quyền vào lúc mà Trung Quốc, cho dù thành công
về kinh tế, phiêu dạt về chính trị. Đảng Cộng sản Trung
Quốc, bị tràn ngập bởi tham nhũng và thiếu vắng một lý
tưởng hấp dẫn, đã đánh mất niềm tin trong công chúng và
bất ổn xã hội trên đà gia tăng. Kinh tế Trung Quốc, dù vẫn
tăng trưởng một cách ấn tượng, đã bắt đầu có dấu hiệu
của giới hạn và sự không ổn định. Và về mặt quốc tế
thì cho dù ở vị trí cường quốc kinh tế toàn cầu, Trung
Quốc vẫn chưa làm đúng sức của mình. Bắc Kinh đã thất
bại trong việc phản ứng một cách có hiệu quả đối với
những khủng hoảng ở Libya và Syria và bàng quang khi mà thay
đổi chính trị rung chuyển hai đối tác thân nhất, Miến
Điện (hay còn được biết đến là Burma) và Bắc Triều Tiên.
Đối với nhiều nhà quan sát, nó trông có vẻ là Trung Quốc
không có chính sách ngoại giao chiến lược bao quát.

Tập đã phản ứng với tình trạng mơ hồ này bằng một cuộc
thâu tóm quyền lực--cho ông ta, cho Đảng Cộng sản, và cho
Trung Quốc. Ông từ bỏ truyền thống của người cộng sản
về lãnh đạo tập thể. Thay vào đó là việc ông thiết lập
cho bản thân mình như là một lãnh tụ tối cao trong một hệ
thống chính trị cực kỳ tập trung. Ở trong nước, những đề
nghị cải cách của Tập sẽ nâng đỡ vai trò của thị
trường thế nhưng dù sao đi nữa cho phép chính quyền vẫn giữ
phần lớn kiểm soát. Ở ngoài nước, Tập đã tìm cách nâng
vị thế Trung Quốc bằng cách mở rộng thương mại, thiết
lập những tổ chức quốc tế, và củng cố quân đội. Viễn
kiến của Tập chứa đựng một nỗi sợ tiềm ẩn: rằng là
một cánh cửa mở rộng ra cho những ý tưởng chính trị và
kinh tế phương Tây sẽ làm suy yếu quyền lực của chính
quyền Trung Quốc.

Nếu thành công, những cải cách của Tập có thể tạo ra một
chính quyền không tham nhũng, đoàn kết chính trị, và hùng
cường về kinh tế mang tầm vóc quốc tế: một siêu Singapore.
Thế nhưng chẳng có gì dám chắc rằng những cải cách sẽ có
tính xoay chuyển như Tập mong đợi. Những chính sách của ông
đã tạo ra những ổ bất mãn sâu sắc trong nước và đã tạo
ra những phản ứng ngược ở nước ngoài. Để dẹp tan bất
đồng, Tập đã phát động một cuộc đàn áp chính trị, gạt
nhiều công dân Trung Quốc tài năng và tháo vát ra ngoài mà
những cải cách của ông định ủng hộ. Những biện pháp gợi
ý cải cách kinh tế của ông đã đặt ra nhiều câu hỏi về
những viễn cảnh tiếp tục phát triển của quốc gia. Và lối
suy nghĩ được ăn cả đã làm suy mòn những cố gắng của ông
để trở thành một nhà lãnh đạo toàn cầu.

Hoa Kỳ và phần còn lại của thế giới không thể ngóng đợi
những cải cách của ông ta sẽ cho kết quả ra sao. Hoa Kỳ nên
sẵn sàng đi theo một số sáng kiến của Tập như là những cơ
hội cho hợp tác quốc tế trong khi xem những việc khác là
những xu hướng đáng lo ngại cần phải được ngăn cản
trước khi chúng trở nên vững chắc.

<h2>ĐÀN ÁP QUỐC NỘI</h2>

Viễn kiến của Tập cho một Trung Quốc hồi sinh dựa tất cả
vào khả năng của ông để đưa cải cách chính trị theo phong
cách đặc biệt của ông: thu tóm quyền lực bằng cách tạo ra
những tổ chức, bịt miệng chống đối chính trị, hợp pháp
hóa sự lãnh đạo của ông ta và quyền lực của Đảng Cộng
sản trong mắt nhân dân Trung Quốc. Kể từ khi nhậm chức, Tập
đã nhanh chóng thu tóm quyền lực chính trị và trở nên, trong
giới lãnh đạo Trung Quốc, không chỉ là người quan trọng
trong những đồng liêu mà là người tối thượng. Ông ta giữ
chức Tổng bí thư Ban chấp hành Đảng Cộng sản và Chủ tịch
Quân ủy Trung ương, hai trụ cột truyền thống dưới sự lãnh
đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Ngoài ra Tập cũng giữ
chức lãnh đạo các nhóm hàng đầu về kinh tế, cải cách quân
sự, an ninh mạng, Đài Loan, ngoại giao và một ủy ban về an
ninh quốc gia. Không như những người tiền nhiệm, họ để
thủ tướng làm công tác của người có thẩm quyền về kinh
tế của chính quyền, Tập tự mình giành lấy trò đó. Ông ta
cũng đã làm một việc rất là cá nhân về quyền chỉ huy
đối với quân đội: mùa xuân vừa qua, ông nhận được những
lời tuyên thệ trung thành công khai từ 53 sĩ quan quân đội cao
cấp. Theo lời một viên tướng về hưu, những lời tuyên thệ
như vậy chỉ diễn ra ba lần trước đây trong lịch sử của
Trung Quốc.

Trong nỗ lực thu tóm quyền lực của mình, Tập cũng đã tìm
cách loại trừ những tiếng nói chính trị khác, đặc biệt là
nơi đã từng là nhộn nhịp như Internet. Chính quyền đã bắt
giữ, giam cầm, hoặc công khai hạ nhục những người viết blog
nổi tiếng như nhà kinh doanh tỷ phú Phan Thạch Ngật và Tiết
Tất Quần (microblog Tiết Man Tử). Những nhà bình luận như
vậy, với hàng chục triệu người theo dõi trên mạng xã hội,
đã thường hay thảo luận những vấn đề từ ô nhiễm môi
trường cho đến kiểm duyệt cho đến buôn bán trẻ em. Cho dù
họ đã không hoàn toàn bị buộc im miệng, họ không còn đi
lang thang vào lãnh vực chính trị. Quả thực là Phan, một nhân
vật chính của phong trào gây áp lực chính quyền Trung Quốc
cải thiện chất lượng không khí của Bắc Kinh, bị buộc
phải tự kiểm điểm trên đài truyền hình quốc gia vào năm
2013. Sau đó ông ta dùng Weibo, một dịch vụ tiểu blog của Trung
Quốc, để cảnh báo một thành viên tỷ phú bất động sản
về chuyện chỉ trích chương trình cải cách kinh tế của chính
phủ: <em>"Cẩn thận, nếu không anh có thể bị bắt giữ."</em>

Dưới trướng của Tập, Bắc Kinh đã ra một đống những
nghị định kiểm soát Internet. Một luật đề ra mức án lên
đến ba năm tù cho việc đăng tải bất cứ chuyện gì mà các
nhà chức trách cho là <em>"tin đồn"</em>, nếu mẩu tin được
đọc bởi hơn 5000 người hay được chuyển tiếp trên 500 lần.
Theo những dự luật mới ngặt nghèo này, công dân Trung Quốc
đã bị bắt giữ vì đăng tải những giả thiết về việc
mất tích của chuyến bay 370 của hãng Hàng Không Malaysia. Trong
khoảng thời gian hơn bốn tháng, Bắc Kinh đã đình chỉ, xóa,
hoặc phạt hơn 100 000 tài khoản trên Weibo vì vi phạm một trong
bảy <em>"điểm mấu chốt"</em> được định nghĩa sơ sài cho
giới hạn của ngôn luận cho phép. Những quy định này dẫn
đến suy giảm 70 phần trăm các bài viết trên Weibo từ tháng Ba
2012 cho đến tháng Mười Hai 2013 trong 1,6 triệu người dùng
Weibo theo một nghiên cứu được thi hành bởi <em>The
Telegraph</em>. Và khi những công dân mạng Trung Quốc biết
được những cách khác để liên lạc, ví dụ như sử dụng
nền tảng tin nhắn nhóm WeChat, những tay kiểm duyệt của chính
phủ bám đuôi họ. Vào tháng 8 2014, Bắc Kinh ban hành những quy
định mới về tin nhắn tức thời đòi hỏi người dùng phải
đăng ký với tên thật, giới hạn chia sẻ tin tức chính trị,
và bắt tuân theo một quy tắc ứng xử. Không lấy làm lạ là
xếp hạng tự do Internet toàn cầu của Trung Quốc vào năm 2013,
tổ chức phi lợi nhuận Freedom House ở Hoa Kỳ xếp Trung Quốc
vào hạng 58 trong 60 quốc gia--đồng hạng với Cuba. Chỉ Iran
xếp hạng dưới hơn.

Trong nỗ lực của Tập để khuyến khích đoàn kết tư tưởng,
Tập đã chụp mũ những tư tưởng ngoại lai thách đố hệ
thống chính trị của Trung Quốc là không yêu nước và có khi
là nguy hiểm. Cứ theo lối suy nghĩ này, Bắc Kinh đã cấm
nghiên cứu đại học và giảng dạy về bảy đề tài: giá
trị phổ quát, xã hội dân sự, quyền công dân, tự do báo
chí, những sai lầm Đảng Cộng Sản đã làm, những đặc
quyền của chủ nghĩa tư bản, và sự độc lập của tư pháp.
Mùa hè vừa rồi, một cán bộ đảng công khai đả phá Viện
Khoa Học Xã Hội Trung Quốc, một viện nghiên cứu của chính
phủ, là đã bị <em>"xâm nhập bởi những thế lực nước
ngoài."</em> Sự đả phá này gặp phải diễu cợt trong giới
học giả nổi bật của Trung Quốc ở ngoài học viện bao gồm
kinh tế gia Mao Vu Thức, giáo sư luật Hạ Vệ Phương, và nhà
văn Lưu Nhất Minh. Dẫu vậy, những lời cáo buộc sẽ có thể
có một tác dụng làm nhụt nhụê khí đối với nghiên cứu
học thuật và hợp tác quốc tế.

Việc đàn áp này có thể phá hoại sự liên kết chính trị mà
Tập theo đuổi. Cư dân Hương Cảng và Ma Cao, theo lệ thì đã
hưởng nhiều tự do chính trị hơn những người ở đại lục,
đã theo dõi những động thái của Tập với lo lắng phát sốt;
nhiều người đã kêu gọi cải cách dân chủ. Trong một nền
dân chủ sôi động như Đài Loan, những khuynh hướng trù dập
của Tập chẳng thể giúp ích gì cho việc khuyến khích thống
nhất với đại lục. Và trong vùng chia rẽ sắc tộc Tân
Cương, những chính sách hạn chế chính trị và văn hóa đã
dẫn đến những cuộc bạo động.

Ngay cả trong giới thượng lưu chính trị, nhiều người đã
bày tỏ quan ngại về việc Tập siết chặt và theo đuổi một
chỗ đứng ở hải ngoại. Theo nguyệt san <em>Hồ Nhuận Bách
Phú</em> ở Trung Quốc, 85 phần trăm số người có tài sản hơn
1 triệu đô mỹ muốn con cái được giáo dục ở nước ngoài,
và hơn 65 phần trăm công dân Trung Quốc với tài sản hơn 1,6
triệu đô mỹ đã di tản hoặc có kế hoạch để đi. Sự tháo
chạy của giới tinh hoa của Trung Quốc đã trở thành không
chỉ là một sự bẽ mặt chính trị mà còn là một sự thất
bại đáng kể đối với những nỗ lực của Bắc Kinh nhằm thu
hút những khoa học gia hàng đầu và học giả ở hải ngoại
trong những thập niên vừa qua.

<h2>MỘT CHÍNH NGHĨA?</h2>

Tâm điểm của những cải cách chính trị của Tập là nỗ
lực của ông nhằm phục hồi chính nghĩa của Đảng Cộng
sản. Ông ta đã chỉ rõ rằng nếu không để ý nạn dịch tham
nhũng của đảng nó có thể dẫn đến suy tàn không chỉ của
đảng mà còn của chính quyền Trung Quốc. Với sự chỉ đạo
sát cánh của Vương Kỳ Sơn, một thành viên của Ban Thường
Vụ Bộ Chính Trị, giải quyết tham nhũng của cán bộ đã trở
thành vấn đề dấu ấn của Tập. Những nhà lãnh đạo Trung
Quốc trước đó đã có chiến dịch chống tham nhũng thế nhưng
Tập đã mang lại khí thế và tầm quan trọng cho mục tiêu:
giới hạn quỹ cho yến tiệc công, xe, suất ăn; công kích
những nhân vật nổi tiếng của truyền thông, nhà nước, quân
đội, và lãnh vực tư nhân; gia tăng đáng kể số vụ án tham
nhũng mang ra xét xử. Vào năm 2013, đảng trừng phạt hơn 182 000
quan chức vì tham nhũng, 50 000 hơn bình quân hàng năm so với năm
năm trước. Hai vụ bê bối nổ ra mùa xuân vừa rồi cho thấy
mức độ của chiến dịch. Ở vụ thứ nhất, các nhà chức
trách trung ương bắt giữ một trung tướng ở quân đội Trung
Quốc vì đã bán hàng trăm chức vụ trong các lực lượng vũ
trang, đôi khi với giá khủng khiếp; ví dụ giá cho chức thiếu
tướng lên đến 4,8 triệu đô mỹ. Ở vụ thứ hai, Bắc Kinh
đã bắt đầu điều tra hơn 500 thành viên của chính quyền
địa vùng Tỉnh Hồ Nam vì đã tham gia vào một đường dây bán
phiếu bầu cử 18 triệu đô mỹ.

Cuộc thập tự chinh chống tham nhũng của Tập chỉ tiêu biểu
một phần của dự định lớn hơn của ông ta để giành lại
chính nghĩa của Đảng Cộng Sản. Ông cũng đã đưa ra những
cải cách nhắm đến một số quan tâm cấp bách nhất của xã
hội Trung Quốc. Với Tập ở vị trí đứng mũi chịu sào,
giới lãnh đạo Trung Quốc đã phát động một chiến dịch
để cải thiện chất lượng không khí của quốc gia; cải cách
chính sách một con; thay đổi hệ thống <em>hộ khẩu</em> mà nó
gắn chặt với nhà ở, chăm sóc sức khỏe, và giáo dục với
người dân và có khuynh hướng ưu đãi thị dân hơn là dân
quê; đóng cửa hệ thống <em>"trại cải tạo lao động"</em> mà
chúng cho phép chính quyền giam giữ người không cần lý do.
Chính phủ cũng đã loan báo những kế hoạch để sửa soạn cho
hệ thống pháp lý minh bạch hơn và để xóa bỏ việc can
thiệp của quan chức địa phương.

Dẫu cho những sáng kiến của Tập có mức độ ấn tượng và
bao quát, chẳng có gì sáng sủa vì không biết chúng có tiêu
biểu cho sự khởi đầu của thay đổi về lâu dài hay không,
hay là chúng chỉ là những biện pháp hời hợt với chủ đích
lấy lòng nhân dân trước mắt. Dù gì đi nữa, một số cải
cách của ông đã kích động sự chống đối mạnh mẽ. Theo
<em>Financial Times</em>, những cựu lãnh đạo Trung Quốc như cả
Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào đều cảnh báo Tập nhằm
kiềm chế chiến dịch chống tham nhũng, và bản thân Tập đã
thừa nhận là những nỗ lực của ông đã gặp phải chống
đối đáng kể. Chiến dịch cũng đã dẫn đến những thiệt
hại kinh tế đáng kể. Theo một bản báo cáo của Bank of America
Merrill Lynch, GDP của Trung Quốc có thể giảm trong năm nay lên
đến 1.5 phần trăm do hậu quả của sự tụt giảm buôn bán
hàng hóa và dịch vụ hàng xa xỉ khi mà các quan chức ngày càng
lo ngại rằng những yến tiệc xa hoa, nhờ vả chính trị,
những mua bán đắt đỏ sẽ đem lại sự chú ý không mong
muốn. (Dĩ nhiên, nhiều người Trung Quốc vẫn đang tiếp tục
mua, họ chỉ làm điều đó ở nước ngoài.) Và ngay cả những
người ủng hộ mục tiêu của việc chống tham nhũng cũng đã
đặt nghi vấn những phương pháp của Tập. Đơn cử Thủ
tướng Lý Khắc Cường, đã kêu gọi có sự tường minh và
giải trình hơn trong chiến dịch chống tham nhũng của chính
phủ vào đầu năm 2014; tuy vậy những lời phê bình của ông
đã bị xóa bỏ khỏi những trang mạng.

Lập trường của Tập về tham nhũng có thể đưa đến một
nguy cơ cho vị thế cá nhân và chính trị của ông: gia đình
của ông được xếp vào những giàu nhất trong giới lãnh đạo
của Trung Quốc, và theo <em>The New York Times</em>, Tập đã ra
lệnh cho họ hàng xén bớt tài sản để giảm nguy cơ bị công
kích cho ông. Hơn nữa, ông đã cưỡng lại những lời kêu gọi
cho một sự minh bạch hơn, tống giam những nhà hoạt động
thúc đẩy các quan chức bạch hóa tài sản của họ và trừng
phạt những cơ quan báo chí phương Tây điều tra các nhà lãnh
đạo Trung Quốc.

<h2>NẮM GIỮ QUYỀN LỰC</h2>

Vì Tập cố thu tóm quyền lực chính trị và phục hồi tính
chính thống của Đảng Cộng Sản, ông ta cũng phải tìm các
cách làm cho kinh tế Trung Quốc tăng trưởng thêm. Nói khái quát
là mục tiêu của ông bao gồm thay đổi Trung Quốc từ trung tâm
sản xuất của thế giới thành đầu mối của sáng tạo, tái
cân bằng kinh tế Trung Quốc bằng việc ưu tiên tiêu thụ hơn
là đầu tư, và mở rộng chỗ cho doanh nghiệp tư nhân. Kế
hoạch của Tập bao gồm những cải cách cả về nền tảng và
chính sách. Lấy ví dụ, ông đã thay đổi hệ thống thuế
bằng một cuộc đại tu đáng kể: ngân sách địa phương sẽ
có từ nhiều nguồn thuế thay vì chủ yếu từ việc bán đất,
điều mà đã dẫn đến tham nhũng và bất ổn xã hội. Hơn
nữa, chính quyền trung ương, theo truyền thống thu ngân sách
quốc gia khoảng phân nửa trong khi chỉ chi một phần ba cho phúc
lợi xã hội, sẽ tăng ngân sách cho những dịch vụ xã hội
giảm bớt một phần gánh nặng cho chính quyền địa phương.
Hàng chục những chính sách khác cũng đang trong giai đoạn thử
nghiệm bao gồm khuyến khích tư nhân đầu tư vào những tập
đoàn của nhà nước và giảm lương bổng của những nhà lãnh
đạo của các tập đoàn này, thành lập những ngân hàng tư
để chuyển dòng vốn đến doanh nghiệp nhỏ và trung, và rút
ngắn thời gian cấp giấy phép cho những doanh nghiệp mới.

Dẫu vậy khi mà những chi tiết về kế hoạch của Tập lộ ra,
nó cho thấy rõ ràng là cho dù ông ta chú trọng thị trường
tự do, chính quyền sẽ nắm giữ kiểm soát phần lớn nền kinh
tế. Cải tổ cách thức mà các tập đoàn nhà nước đang
được điều hành sẽ không làm suy giảm vai trò chủ đạo
của Đảng Cộng Sản trong việc hoạch định chính sách cho
những công ty này; Tập đã giữ lại một số rào cản đáng
kể đối với đầu tư nước ngoài; và ngay cả khi chính quyền
cam kết chuyển ra khỏi phát triển dựa trên đầu tư, những
nỗ lực kích thích kinh tế tiếp tục góp phần gia tăng nợ
công của chính quyền địa phương. Quả thực là, theo một tờ
báo Trung Quốc <em>Hoàn Cầu Thời Báo</em>, sự gia tăng của
tổng nợ xấu trong vòng sáu tháng đầu năm 2014 vượt quá giá
trị của số nợ xấu mới cho cả năm 2013.

Hơn nữa, Tập đã truyền vào chương trình kinh tế của ông
với cảm xúc ái quốc--đôi khi bài ngoại--làm nó lan tràn
khắp chương trình chính trị của ông ta. Những chiến dịch
chống tham nhũng và chống độc quyền hung hãn của ông ta đã
nhắm đến những công ty đa quốc gia sản xuất những sản
phẩm bao gồm sữa bột, thiết bị y tế, dược phẩm, và phụ
tùng xe hơi. Bằng chứng là vào tháng 7, 2013, Ủy ban Phát triển
và Cải cách Quốc gia của Trung Quốc nhóm họp các đại biểu
từ 30 công ty đa quốc gia với một nỗ lực buộc họ thừa
nhận làm điều phạm pháp. Có lúc, Bắc Kinh ra vẻ phá hoại
sản phẩm ngoại quốc và các nhà cung cấp dịch vụ: truyền
thông nhà nước săm soi chi tiết vào vi phạm của các công ty
đa quốc gia trong khi tương đối im hơi lặng tiếng về những
trường hợp tương tự ở các công ty của Trung Quốc.

Giống như chiến dịch chống tham nhũng của mình, điều tra các
công ty ngoại quốc của Tập đặt dấu hỏi về chủ đích
thực. Trong một cuộc tranh luận giữa người đứng đầu Phòng
Thương mại của Liên Hiệp Châu Âu ở Trung Quốc và một quan
chức từ Ủy ban Phát triển và Cải cách Quốc gia được phát
sóng công khai bởi đài truyền hình quốc gia Trung Quốc, viên
chức của Liên hiệp Châu Âu đã buộc người đối tác bào
chữa cho những sự bất bình đẳng lồ lộ giữa cách đối
xử của chính quyền Trung Quốc đối với các công ty nước
ngoài và nội địa. Rút cục viên chức Trung Quốc tỏ ra
nhượng bộ, nói rằng phương pháp chống độc quyền của Trung
Quốc là phương pháp <em>"có đặc trưng Trung Quốc."</em>

Vì thế sự hứa hẹn ban đầu của công cuộc đại tu của
Tập vẫn chưa hình thành. Một bảng báo cáo 31 trang về cải
cách kinh tế của Trung Quốc, phát hành vào tháng Sáu 2014 của
Hội đồng Thương Mại Hoa-Trung, bao gồm hàng chục những yêu
cầu không hoàn thành. Nó cho thấy rằng chỉ có ba sáng kiến
chính trị của Tập thành công: rút ngắn thời gian đăng ký
doanh nghiệp, cho phép các công ty đa quốc gia dùng nhân dân tệ
để phát triển kinh doanh của họ, và cải cách hệ thống hộ
khẩu. Giải quyết những cải tổ sâu rộng hơn, tuy vậy, có
thể đòi hỏi một cú huých vào hệ thống. Hiện giờ thì Tập
dường như là kẻ thù tệ nhất của chính mình: những yêu
cầu chiếm lĩnh thị trường không phù hợp với mong muốn của
ông nhằm duy trì kiểm soát kinh tế.

<h2>DẮT SƯ TỬ</h2>

Những nỗ lực của Tập để thay đổi chính trị và kinh tế
ở trong nước đi đôi với những bước đi để gây dựng Trung
Quốc trở thành một cường quốc toàn cầu. Tuy thế gốc rễ
của chính sách đối ngoại của Tập có trước nhiệm kỳ của
ông. Giới lãnh đạo Trung Quốc đã bắt đầu công khai nói
đến sự trỗi dậy của Trung Quốc như là một cường quốc
toàn cầu nhân dịp cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu vào
năm 2008. Những phân tích gia của Trung Quốc phán đoán rằng Hoa
Kỳ đã bắt đầu một sự suy thoái không tránh khỏi vì thế
nó nên nhường chỗ cho Trung Quốc khi mà nó còn là siêu cường
toàn cầu. Trong một bài diễn văn ở Paris vào tháng Ba 2014,
Tập nhắc lại suy tư của Naloleon về Trung Quốc: <em>"Napoleon
đã nói rằng Trung Quốc là một con sư tử đang ngủ, và khi nó
thức dậy, thế giới sẽ rung chuyển."</em> Con sư tử Trung
Quốc, Tập trấn an người nghe, <em>"đã thức dậy nhưng đây
là một con sư tử yên lặng, dễ chịu, và lịch sự."</em> Dẫu
vậy một số hành động của Tập chứng tỏ ngược lại
những lời nói an ủi của mình. Ông ta thay thế câu tâm niệm
của nhà lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình trước
đó--<em>"Thao quang dưỡng hối"</em>--bằng một chính sách đối
ngoại có tính bành trướng và phô diễn sức mạnh hơn.

Đối với Tập, mọi con đường đều dẫn đến Bắc Kinh, cả
nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ông đã hồi sinh ý tưởng cổ xưa
của Con đường Tơ Lụa--liên thông Đế chế Trung Hoa với Trung
Á, Trung Đông, và kể cả Châu Âu--bằng cách đề xuất một
mạng lưới mênh mông bao gồm các tuyến đường sắt, đường
ống dẫn dầu, đường cao tốc, và các kênh đào nương theo
những tuyến đường xưa. Hệ thống cơ sở hạ tầng mà Tập
hy vọng các ngân hàng và công ty Trung Quốc sẽ tài trợ và xây
dựng, sẽ cho phép gia tăng trao đổi mậu dịch giữa Trung Quốc
và phần lớn thế giới. Bắc Kinh cũng đã xem xét đến chuyện
xây dựng một tuyến đường sắt cao tốc quãng 8100 dặm liên
lục địa để sẽ nối liền Trung Quốc với Canada, Nga, và Hoa
Kỳ băng qua Eo biển Bering. Ngay cả Bắc Cực đã trở thành sân
sau của Trung Quốc: các học giả Trung Quốc coi nước họ là
một quốc gia <em>"gần Bắc Cực"</em>.

Bên cạnh cơ sở hạ tầng mới này, Tập cũng muốn thiết lập
những tổ chức mới để hỗ trợ lập trường của Trung Quốc
trong vai trò lãnh đạo trong cả khu vực và toàn cầu. Ông đã
ủng hộ việc thiết lập một ngân hàng phát triển, điều
hành bởi những nước BRICS--Brazil, Russia, India, China, và South
Africa--để thách thức sự ưu việt của Quỹ Tiền Tệ Quốc
Tế và Ngân Hàng Thế Giới. Và ông đã thúc đẩy việc thành
lập Ngân Hàng Đầu tư Cơ sở Hạ tầng Á Đông mà nó có thể
cho phép Trung Quốc trở thành người cấp vốn hàng đầu cho
phát triển khu vực. Hai nỗ lực này báo hiệu mong muốn của
Tập lợi dụng những thất vọng với việc thiếu thiện ý
của Hoa Kỳ nhằm dàn xếp các tổ chức kinh tế thế giới
để đại diện cho các nước đang phát triển hơn.

Tập cũng đã đề xướng những sáng kiến an ninh khu vực. Bên
cạnh Tổ chức Hợp tác Thượng Hải sẵn có, một tổ chức an
ninh do Trung Quốc dẫn đầu bao gồm Nga và bốn quốc gia Trung
Á, Tập muốn thiết lập mới một kết cấu an ninh Á
Châu--Thái Bình Dương mà nó loại trừ Hoa Kỳ ra. Phát biểu ở
một hội nghị vào tháng Năm 2014, Tập nhấn mạnh vấn đề:
<em>"Vấn đề là hãy để người Á Châu lo chuyện của Châu Á,
giải quyết những vấn đề của Châu Á, và gìn giữ an ninh
của Châu Á."</em>

Tánh thiên vị của Tập cho một chính sách khu vực hung hăng
trở nên rõ ràng trước khi trở thành chủ tịch nước. Vào
năm 2010, Tập chủ tọa một nhóm trọng yếu lo về chính sách
cho Biển Nam Trung Hoa của quốc gia. Nó đã mở rộng định
nghĩa lợi ích cốt lõi của Trung Quốc để bao gồm những
tuyên bố chủ quyền lãnh hải ở Biển Nam Trung Hoa. Kể từ
đó, ông đã sử dụng mọi thứ từ Hải quân Trung Quốc cho
đến tàu đánh cá để củng cố những tuyên bố này--những
tuyên bố chủ quyền này bị kháng cự bởi những quốc gia có
biển tiếp giáp với Trung Quốc. Vào tháng Năm 2014, va chạm
giữa Trung Quốc và Việt Nam nổ ra khi Tập đoàn Dầu khí Quốc
Gia Trung Quốc di chuyển một giàn khoan vào vùng tranh chấp ở
Biển Nam Trung Hoa; căng thẳng dâng cao cho đến khi Trung Quốc
rút khỏi giàn khoan vào giữa tháng Bảy. Để hỗ trợ những
tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Nam Trung Hoa, Tập
đã tuyên bố một <em>"vùng nhận dạng phòng không"</em> trải
rộng một phần của nó, chồng lấn với những vùng được
thiết lập bởi Nhật Bản và Nam Hàn. Ông ta cũng đã ra thông
cáo những quy định đánh cá trong khu vực. Không bất cứ một
quốc gia láng giềng nào của Trung Quốc công nhận bất cứ
hành động này là hợp pháp. Thế nhưng Bắc Kinh đã vẽ lại
bản đồ của Trung Quốc in trên hộ chiếu với hình vùng đang
tranh chấp với Ấn Độ cũng như với các quốc gia ở Đông Nam
Á đã gây nên một cơn bão lửa chính trị.

Những thủ đoạn này đã kích động tình cảm chủ nghĩa dân
tộc ở trong nước và chủ nghĩa dân tộc gay gắt ở ngoài
nước. Các nhà lãnh đạo dân tộc chủ nghĩa ở Ấn Độ và
Nhật Bản đã bày tỏ lo ngại về những chính sách của Tập
và có những biện pháp để gia tăng thực lực quốc phòng của
họ. Thực tế là trong chiến dịch tranh cử cho chức Thủ
tướng vào đầu năm 2014, Narendra Modi chỉ trích những khuynh
hướng bành trướng của Trung Quốc. Kể từ đó, ông ta và
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đã nâng cấp quốc phòng và
quan hệ an ninh. Nhiều nỗ lực mới về an ninh khu vực đang
được xúc tiến mà không có mặt Bắc Kinh (cũng như Washington).
Ví dụ Ấn Độ đã và đang huấn luyện một số hải quân
của Đông Nam Á bao gồm Miến Điện và Việt Nam, và nhiều
quân đội của khu vực--kể cả Úc, Ấn Độ, Nhật Bản,
Philippines, Singapore, và Nam Hàn--đã hoạch định những cuộc
tập trận chung.

<h2>MỘT PHẢN ỨNG MẠNH MẼ</h2>

Đối với Hoa Kỳ và phần lớn thế giới, sự trỗi dậy của
Trung Quốc gây ra hai phản ứng khác nhau: một mặt phấn khích
về những gì mà một Trung Quốc mạnh mẽ hơn, ít tham nhũng
hơn có thể đạt được, và mối quan tâm sâu sắc hơn về
mặt khác là những thách thức mà một Trung Quốc độc đoán,
quân phiệt có thể đặt ra cho một trật tự tự do hậu thuẫn
bởi Hoa Kỳ.

Về mặt tích cực mà nói, những kế hoạch của Bắc Kinh cho
một Con đường Tơ Lụa dựa trên ổn định chính trị ở Trung
Đông; điều đó có thể đem lại cho Bắc Kinh một lợi ích
để làm việc với Washington để đạt được hòa bình trong khu
vực. Tương tự, những gia tăng lợi ích của các công ty Trung
Quốc trong việc đầu tư ở nước ngoài có thể đem lại lợi
thế nhiều hơn cho Washington khi mà nó đẩy mạnh xúc tiến một
thỏa ước đầu tư song phương với Bắc Kinh. Hoa Kỳ cũng nên
khuyến khích Trung Quốc tham gia vào Hiệp định Đối tác Kinh
tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP), một hiệp định
lớn về tự do thương mại khu vực đang được đàm phán.
Giống như những đàm phán của Trung Quốc để tham gia Tổ
chức Thương mại Thế giới vào thập niên 90 đã thúc đẩy
những nhà cải cách kinh tế Trung Quốc phải gia tăng thay đổi
ở trong nước, những đàm phán để tham gia TPP có thể có tác
động tương tự với hiện giờ.

Hơn nữa, cho dù Trung Quốc đã có quyền lợi quan trọng trong
hệ thống quốc tế, Hoa Kỳ phải tính toán để giữ Trung
Quốc ở trong cùng một phe. Ví dụ, Quốc Hội Hoa Kỳ nên phê
chuẩn những đề xuất thay đổi cho hệ thống bầu cử nội
bộ của Quỹ Tiền tệ Quốc Tế để nó sẽ cho phép Trung
Quốc và những quốc gia phát triển khác một tiếng nói mạnh
hơn trong việc quản lý quỹ và bằng cách ấy sẽ giảm thiểu
quyết tâm của Bắc Kinh để thành lập những nhóm cạnh tranh.

Về mặt tiêu cực mà nói, giọng điệu dân tộc chủ nghĩa và
thái độ quân sự quả quyết của Tập đặt ra một thách
thức trực tiếp đến những quyền lợi của Hoa Kỳ ở trong
khu vực và đòi hỏi một phản ứng mạnh mẽ. Việc <em>"tái
cân bằng"</em> hay <em>"xoay trục"</em> của Washington sang Châu Á
có nhiều ý nghĩa hơn đơn giản chỉ là một phản ứng đối
với hành vi quả quyết hơn của Trung Quốc. Nó cũng phản ánh
những giá trị cốt yếu của các chính sách ngoại giao của Hoa
Kỳ: tự do hàng hải, không lưu, và không gian; tự do thương
mại; thượng tôn pháp luật**[1]**; và các quyền con người cơ
bản. Nếu không có một sự xoay trục vững chắc, vai trò của
Hoa Kỳ là một cường quốc khu vực sẽ giảm lần và Washington
sẽ bị ngăn chặn những lợi ích từ việc hợp tác sâu rộng
với những nền kinh tế năng động nhất thế giới. Vì thế
Hoa Kỳ nên yểm trợ việc xoay trục với một sự hiện diện
quân sự lớn mạnh ở Châu Á--Thái Bình Dương để ngăn cản
hoặc đối phó sự gây hấn của Trung Quốc; đạt được sự
đồng thuận và phê chuẩn TPP; và giúp đỡ những chương trình
của Hoa Kỳ để ủng hộ những tổ chức dân chủ và tổ
chức dân sự ở những nơi như Cambodia, Malaysia, Myanmar, và
Việt Nam, nơi mà dân chủ còn phôi thai nhưng đang nảy nở.

Đồng thời, Washington nên nhận ra rằng Tập có thể không
thành công về việc chuyển đổi Trung Quốc theo đúng theo cách
thức ông ta đã tuyên bố. Ông ta đã đưa ra viễn kiến của
mình nhưng những áp lực từ cả bên trong và bên ngoài Trung
Quốc sẽ phát triển quỹ đạo của quốc gia theo những hướng
khác nhau. Một số quốc gia có giàu khoáng sản đã do dự làm
ăn với những tập đoàn của Trung Quốc. Các quốc gia này lo
lắng trước hồ sơ yếu kém về trách nhiệm xã hội của
những tập đoàn Trung Quốc. Điều này đã buộc Bắc Kinh phải
tìm kiếm những phương thức mới để kinh doanh. Những quốc
gia láng giềng của Trung Quốc, lo âu bởi thái độ nghênh ngang
của Trung Quốc, đã bắt đầu thiết lập những hợp tác an
ninh mới. Ngay cả những chuyên gia ngoại giao nổi tiếng trong
Trung Quốc như Vương Tập Tư của Đại học Bắc Kinh và cựu
Đại sứ Ngô Kiến Dân, đã bày tỏ những mối quan ngại về
tiến trình của chính sách đối ngoại của Tập.

Sau cùng, cho dù chính sách đối nội và đối ngoại của Tập
ít có vẻ gì là sẵn sàng hợp tác sâu đậm hơn với Hoa Kỳ,
Washington không nên mắc phải vào việc coi mối quan hệ với
Trung Quốc là một cuộc đọ sức. Đối xử Trung Quốc như là
một kẻ cạnh tranh hay kẻ địch chỉ đổ thêm vào giọng
điệu bài phương Tây của Tập, làm suy yếu những ai ở Trung
Quốc đang thúc đẩy cho tiếng nói trung hòa, và chẳng giúp ích
gì để gia tăng sự hợp tác song phương và có phần giảm bớt
sự tiến triển của Hoa Kỳ. Thay vì thế Nhà Trắng nên đặc
biệt để ý đến sự triển khai của các chính sách của Tập,
tận dụng những lợi thế mà chúng có thể tăng cường mối
quan hệ với Trung Quốc và đẩy lui những chuyện làm suy yếu
lợi ích của Hoa Kỳ. Đối mặt với sự bất định của
tương lai của Trung Quốc, các nhà hoạch định chính sách của
Hoa Kỳ phải uyển chuyển và ứng phó nhanh chóng.

<strong>Elizabeth C. Economy, ấn bản tháng 11/12 2014, Foreign
Affairs</strong>

Neofob chuyển ngữ

<em><strong>ELIZABETH C. ECONOMY</strong> là Thành viên Cao cấp của
C.V. Starr và là Tổng giám đốc của Nghiên cứu Châu Á ở Hội
đồng Quan hệ Đối ngoại.</em>

Nguồn: http://fam.ag/1sKXjQZ

<strong>Cước chú:</strong>

[1]: <em>Rule of Law</em>. Xem bài viết của Đỗ Kim Thêm về khái
niệm này trong tiếng Việt. Bài viết đăng trên danluan.org, 28
tháng 2, 2011 [ND] http://bit.ly/14xMXwk

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141122/chu-tich-hoang-de-cua-trung-quoc-tap-can-binh-siet-chat-kiem-soat),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Tôi đã đọc ở đâu đó những ý tứ thế này: Nhân sinh hạnh
phúc là nhân sinh bình thuờng. Trái lại, nhân sinh vĩ đại
nhất định là nhân sinh đau khổ. Nhà triết học Đức Nietzsche
cũng đã khẳng định: "<em>Nghịch cảnh là môi trường tốt
nhất tạo dựng thiên tài</em>."

Với tôi, Tạ Phong Tần không phải là một "thiên tài" hiểu
theo nghĩa có kiến thức của một bậc siêu nhiên làm thay đổi
nhân loại. Nhưng khí phách ấy, lòng quả cảm, tình yêu, trách
nhiệm ấy đối với Tổ quốc là điều không phải ai cũng có
được. Những đau khổ, những nghịch cảnh mà Tạ Phong Tần
phải đối mặt và chiến thắng nằm ngoài sức chịu đựng và
sự tưởng tưởng của một người bình thường.

Khi nghĩ đến chức vụ "đại úy công an" và một đảng
viên cộng sản trong "tiểu sử gốc" của chị, không ít
lần tôi hình dung có một Tạ Phong Tần hoàn toàn khác.

Không còn điều kiện nào thuận lợi hơn để có một cuộc
sống sung túc, giầu sang khi là một nhân viên an ninh, một
đảng viên cộng sản trong một thể chế độc tài đảng trị,
còn có một cách hiểu khác là chế độ công an trị.

Nếu thuận theo guồng máy của đảng, thì giờ này có lẽ Tạ
Phong Tần đang ngồi trong một căn biệt thự sang trọng đầy
đủ tiện nghi với chồng con đề huề, với kẻ ra nguời vào
khúm núm, nịnh nọt để nhận được cái gật đầu của chị.
Và những phi vụ làm ăn siêu lợi nhuận trị giá hàng ngàn USD
bỏ túi. Những cái bắt tay, những cơ hội thăng tiến "lên
sao lên gạch" trong đường dây kinh doanh quyền lực. Và biết
đâu đấy, chị cũng sẽ "lập công" trong những đợt đàn
áp những người đồng bào yêu nước.

Tạ Phong Tần đã lựa chọn cho mình một con đường hoàn toàn
khác. Con đường giải thoát quê hương khỏi ách độc tài
cộng sản, con đường đến với Công lý và Sự thật để
rồi chấp nhận những gian khổ, hiểm nguy và nghịch cảnh khác
thường.

Có lẽ, Tạ Phong Tần đã "đạt kỷ lục" về số lần bị
đánh đập, bắt cóc hay bị "lôi cổ" lên trụ sở công an
"làm việc". Theo lời kể của bà Dương Thị Tân, vợ blogger
Điếu Cày Nguyễn Văn Hải thì rất nhiều lần chị Tần trở
về trong tình trạng đau đớn, mệt mỏi, mặt mày người ngợm
thâm tím. Nhiều hôm chị rời khỏi nhà với xe cộ, quần áo,
điện thoại, mũ nón tinh tươm vậy mà khi về thì thấy đi
chân đất, chỉ còn độc cái quần với cái áo lá trên
người. Xe, điện thoại, túi xách, áo ngoài, giầy dép, tiền
bạc …bị thu (cướp) sạch. Thậm chí, có lần bọn mật vụ
xông vào tận toilet, rồi kéo lê Tạ Phong Tần ra cửa, tống
lên xe đưa lên đồn công an "làm việc".

Chị là người chịu mức án nặng nề nhất trong số những
nữ chiến sĩ đấu tranh cho Tự do với 10 năm tù giam, 5 năm
quản chế. Tạ Phong Tần bước chân vào tù khi chị đã 43
tuổi, mười năm sau chị sẽ tròn 53 tuổi. Tính thêm 5 năm tù
tại nhà chị sẽ bước sang tuổi 58.

Rời khỏi nhà tù ở tuổi 53, Tạ Phong Tần không còn khả năng
làm Mẹ.

Điều gì sẽ xảy ra trong thời gian 5 năm chị bị quản chế?
Nếu đất nuớc này vẫn chưa thoát khỏi họa cộng sản, chắc
chắn Tạ Phong Tần sẽ tiếp tục chiến đấu, sẽ trung thành
với lý tưởng của mình như lời chị nói với người em gái
Tạ Minh Tú trong một lần thăm nuôi ở trại 5 Thanh Hóa: "Chị
vẫn trước sau như một, không có gì thay đổi".

Trong năm năm quản chế ấy, có thể chị sẽ lại tiếp tục
bị hành hung, bị đánh đập. Rồi sẽ có nhưng cuộc đột
nhập vào nhà để "kiểm tra hộ khẩu", để thăm hỏi nhưng
thực chất là thăm dò và khủng bố. Chị sẽ có một bộ sưu
tập giấy triệu tập, giấy phạt và không ít lần bị bắt
giữa đường rồi đưa lên trụ sở chính quyền địa phương
để những viên công an mặt đằng đằng sát khí thẩm vấn,
đe nẹt hàng giờ đồng hồ với cái "tội": tự ý dời
khỏi địa phương. Như bao nhiêu đồng đội khác, chị cũng
sẽ là nạn nhân của một dạng người đựơc xem là cuồng
loạn và bệnh hoạn nhất dưới tên gọi "dư luận viên",
"hồng vệ binh". Hạng người này chỉ có trong xã hội cộng
sản và được nuôi dưỡng để phát huy năng khiếu chửi bới
với những ngôn từ bẩn thỉu và tởm lợm nhất. Chúng ăn
lương của chế độ để xuyên tạc, bôi nhọ, mạ lỵ, đe
dọa thậm chí hô hào đánh giết những người bất đồng
chính kiến. Biết đâu đấy, năm năm quản chế của Tạ Phong
Tần lại biến thành một án tù nếu chị không chịu khuất
phục.

Song nỗi đau khổ lớn nhất, điều kinh khủng nhất giáng
xuống đầu Tạ Phong Tần là cái chết đầy đau thương và
uẩn khúc của người mẹ vô vàn yêu thương của chị. Ngày 30
tháng 7, bà Đặng Thị Kim Liêng, đã tự thiêu trước trụ sở
cơ quan tỉnh Bạc Liêu để phản đối các cáo buộc đối với
con gái của mình. Hai tháng sau, ngày 4 tháng mười năm 2012, Tạ
Phong Tần đã bị tuyên án mười năm tù giam.

Nói về sự kiện này, blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã
kể cho con trai mình nghe câu chuyện khi anh và chị Tần còn trong
thời gian tạm giam ở số 4 Phan Đăng Lưu. Trong không gian câm
lặng, đầy đọa đáng sợ của nhà tù, Blogger Điếu Cày bỗng
nghe có tiếng thét rất lớn và tiếng gào khóc ở cách đó vài
buồng. Linh tính mách bảo anh đó chính là tiếng khóc thống
thiết đầy đau khổ của người em, người đồng đội thủy
chung Tạ Phong Tần. Cuộc nói chuyện với người thân trong một
lần thăm nuôi sau này, Blogger Điếu Cày mới biết đó là khi
Tạ Phong Tần nghe tin Mẹ mình tự thiêu.

Nếu ai từng bị đọa đầy trong nhà tù cộng sản, hẳn sẽ
thấm thía nỗi nhớ nhà, nhớ người thân da diết. Nhưng nỗi
nhớ thương người Mẹ bao giờ cũng thế, thấm đến tận tim
óc, len lỏi vào tận giấc ngủ và nhiều khi thất thần, thảng
thốt với những suy nghĩ mơ hồ. Có khi chỉ cần nhắc đến
chữ Mẹ thôi, nước mắt đã trực trào ra. Nỗi dày vò tinh
thần ấy quả thực khó vượt qua hơn sự đói rét, gông cùm
và những đòn thù tra tấn.

Theo lời một số nhân chứng và một vài hình ảnh video clip ghi
lại thì chính quyền cộng sản đã chỉ thị cho côn đồ, mật
vụ làm loạn trong tang lễ bà Đặng Thị Kim Liêng. Rất nhiều
người trong cả nước đã bị canh gác, ngăn cản để không
thể đến phúng viếng và tiễn đưa người mẹ vĩ đại của
Blogger nổi tiếng Tạ Phong Tần.

Khi bài viết này đến với người đọc thì Tạ Phong Tần vẫn
đang bị đầy đọa trong phân trại số 4- trại 5 –một nhà
tù khét tiếng khắc nghiệt tại Thanh Hóa. Không ít lần cai tù
ngầm chỉ đạo để tù nhân hình sự đánh đập, xúc phạm
chị. Thậm chí họ còn ném cả di ảnh của người mẹ quá cố
của chị xuống đất - một kiểu lăng nhục hết sức mọi
rợ. Bọn cai tù giở trò "cấm vận" đối với Tạ Phong
Tần bằng cách không cho chị nhận thuốc men và những vật
dụng cần thiết. Hàng tuần, chị đều bị ép buộc viết đơn
xin nhận tội. Nhưng Tạ Phong Tần không khuất phục. Nơi này
hiện còn đang giam giữ những chiến sĩ Tự do khác là Võ Thị
Thu Thủy, Hồ Thị Bích Khương, Nguyễn Đặng Minh Mẫn... Cũng
là nơi từng giam giữ luật sư Lê Thị Công Nhân, nhà văn Trần
Khải Thanh Thủy, chị Trần Ngọc Anh và tôi Phạm Thanh Nghiên.

Song cốt cách phi thường của Tạ Phong Tần không chỉ được
thể hiện bởi lòng qủa cảm, sự can trường đối mặt với
bạo quyền. Khi được em gái cho biết chị được vinh danh là
một trong mười "Phụ nữ Can Đảm của Thế giới", Tạ
Phong Tần bày tỏ niềm vui bằng một thái độ rất bình thản
và khiêm nhường

"Giải Phụ Nữ Can Trường Thế giới của Bộ Ngoại giao Hoa
Kỳ là một giải thường niên để vinh danh các phụ nữ trên
khắp thế giới đã chứng tỏ lòng can đảm ngoại hạng cũng
như khả năng lãnh đạo trong việc cổ vũ cho các quyền phụ
nữ và trao quyền cho nữ giới, bất chấp những gian nguy cho cá
nhân mình". (VOA)

Mới đi hết một phần ba chặng đường tù ngục, sẽ còn
nhiều nữa, nhiều nữa những gian khổ hiểm nguy, những thử
thách khắc nghiệt. Nhưng chắc chắn Tạ Phong Tần sẽ chiến
thắng như chị từng chiến thắng.

Hải Phòng ngày 18 tháng 10 năm 2014

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141122/pham-thanh-nghien-ta-phong-tan-nguoi-phu-nu-phi-thuong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img src="http://imagizer.imageshack.us/v2/640x480q90/537/3aJev9.jpg"
width="560" /></center>
<em><center>Những người biểu tình của tổ chức Puente chống
trục xuất trước Sở Di Trú Phoenix - Ảnh: AFP</center></em>


<strong>Tổng thống Mỹ thách thức Quốc hội và bất chấp các
dân biểu đã ra "sắc lệnh" bảo vệ hàng triệu người nhập
cư khỏi bị trục xuất và cho họ quyền được làm việc
chính thức. Đảng Cộng hòa đe dọa sẽ đưa ông vào tù vì
việc này.</strong>

Bài phát biểu của Tổng thống Barack Obama vào 8 giờ tối,
giờ Washington D.C, ngày 20 tháng 11 năm 2014, là một trong những
sự kiện quan trọng nhất - và mang kịch tính nhất - trong suốt
nhiệm kỳ tổng thống của ông. Nhà lãnh đạo Hoa Kỳ tự
quyết định, cân bằng với các khía cạnh của luật pháp,
để giải quyết một trong những vấn đề lớn nhất của
đất nước, đó là vấn đề của hàng triệu người nhập cư
bất hợp pháp.

Các tranh chấp phải làm gì với 11 triệu người nhập cư bất
hợp pháp diễn ra ở Mỹ từ nhiều năm nay.

Đảng Cộng hòa cho rằng sự chấp nhận một cách chính thức
là dấu hiệu yếu kém của nhà nước và cho phép vi phạm pháp
luật, đồng thời khuyến khích cho đoàn người đông đảo
trên toàn thế giới vượt biên giới với Mexico, hoặc đi
đến, giả vờ là khách du lịch, bởi vì sớm hay muộn tất
cả sẽ được tha thứ và sẽ được Mỹ chấp nhận.

Đối với tất cả điều này, Obama trả lời: - Nước Mỹ
thực chất là đất nước của những người nhập cư! Hầu
như tất cả mọi người (trừ người Da Đỏ) đều từ nơi
khác đến đây, hoặc là tổ tiên của chúng ta...

Lập luận như vậy đã được nhắc cách đây hai tuần trong
một công bố mà các đối thủ của nó gọi là "độc tài". Nó
sẽ không giải quyết toàn bộ vấn đề, nhưng người ta ước
tính rằng nó sẽ bảo vệ nguy cơ khoảng 5 triệu người bị
trục xuất và - quan trọng hơn - cho họ quyền được làm việc
hợp pháp tại Hoa Kỳ.

Sắc lệnh được áp dụng, ngoài những điều khác, đối với
những người nhập cư bất hợp pháp đã ở Mỹ ít nhất 5 năm
và có con là công dân Mỹ (tức là sinh ra ở Mỹ). Tình trạng
của họ không được giải quyết hoàn chỉnh mà chỉ tạm
thời. Tổng thống ra lệnh cho các cơ quan dưới quyền đình
chỉ "vô thời hạn" việc trục xuất nhóm di dân đặc biệt
này.

Đây không phải là sự thay đổi luật pháp - để giải quyết
vấn đề này cần có luật của Quốc hội - chỉ đình chỉ thi
hành theo luật hiện cho 5 triệu người. Phải chăng một điều
như thế là chấp nhận được?

Đảng Cộng hòa nói rằng Hiến pháp Hoa Kỳ viết "Tổng thống
phải cố gắng để pháp luật hiện hành được thực thi".
Nếu thông báo công khai rằng điều này không thực hiện, có
nghĩa là vi phạm hiến pháp. Và nếu như vậy, có thể xử lý
kỷ luật sa thải khỏi chức vụ. Dân biểu bang Alabama Mo Brooks
còn nói rằng, Obama thậm chí có thể ngồi tù.

Nhà Trắng giải thích sắc lệnh theo cách khác - không phải là
một hình thức "treo luật" mà chỉ là "sự thay đổi trong ưu
tiên thực thi."

Điều đáng nói là các cơ quan thực thi pháp luật - cảnh sát
và di trú - bị hạn chế về khả năng và phương tiện. Họ
không có cơ hội thực sự để thực hiện tất cả các nhiệm
vụ. Họ không thể bắt tất cả những người phạm tội.
Không thể trục xuất 11 triệu người. Trong thực tế, cần
phải thiết lập một ưu tiên, cũng giống như cảnh sát giao
thông, họ không thể bắt dừng lại những người lái xe vượt
quá tốc độ giới hạn, ví dụ 3 km/giờ, mà chỉ những
người vượt giới hạn đáng kể.

Cơ quan Di trú sẽ chấm dứt đối phó với những 5 triệu
người mà Obama ân xá không chính thức, nhưng thay vào đó sẽ
tập trung vào công việc quan trọng hơn - truy bắt và trục
xuất những người nhập cư phạm tội.

Sắc lệnh của Tổng thống bị đảng Cộng hòa xem như một
sự nhạo báng và bê bối. Nhà bình luận cánh hữu nổi tiếng
Charles Krauthammer nói, trớ trêu thay, nếu như vậy thì Tổng
thống của đảng Cộng hòa trong tương lai có thể công khai
lệnh cho cơ quan thuế thôi truy tố những người không nộp
thuế lợi tức từ vốn (tức cổ phiếu trên thị trường
chứng khoán). Bằng cách này, các triệu phú Mỹ trên thực tế
- không thay đổi pháp luật - được miễn thuế này! Cành tả,
vâng, sau đó sẽ than thở rằng 1 phần trăm người Mỹ giàu có
lại giàu thêm bằng cái giá của 99 phần trăm còn lại?

Đương nhiên, cánh tả sẽ còn nói rằng, một sự thay đổi
mạnh mẽ nào đó trong khế ước xã hội chỉ có thể được
chấp nhận bởi một dự luật của Quốc hội. Và ngay bây giờ
cánh tả cũng nói tương tự - một vấn đề quan trọng, như
số phận của những người nhập cư bất hợp pháp, có thể
được giải quyết chỉ bởi Quốc hội (và sau đó được xác
nhận bằng chữ ký của Tổng thống theo Đạo Luật).

"Sắc lệnh" của Tổng thống - theo cánh hữu - đặc biệt thái
quá hai tuần sau chiến thắng vĩ đại của đảng Cộng hòa
trong cuộc bầu cử quốc hội, được xem là lá phiếu bất tín
nhiệm đối với Obama. Với quyền hành gì mà một tổng thống
không được sự hỗ trợ xã hội cai trị như một ông vua?

Về điều này, Obama trả lời: - Tôi đã cố gắng đi con
đường "bình thường" thông qua Quốc hội, nhưng đảng Cộng
hòa đã chặn nó. Tôi sẽ không chờ đợi lâu hơn!

Năm ngoái, Thượng viện đã thông qua pháp luật về cải cách
nhập cư, trong đó mở đường để hợp pháp hoá cho 8 triệu
người (có cả việc bãi bỏ thị thực cho người Ba Lan). Nhưng
đảng Cộng hòa chiếm ưu thế trong Quốc hội thậm chí đã
không đưa dự luật này ra bỏ phiếu. Nó đã bị giết chết
bởi sự lãng quên. Bây giờ, sau cuộc bầu cử, đảng Cộng
hòa có đa số trong cả hai viện, do vậy dự luật càng không
có cơ hội.

Người Mỹ đã nghĩ gì về tất cả? Thăm dò dư luận của
tờ "Wall Street Journal" cho thấy 57 phần trăm đồng ý nên tạo
một cơ hội cho di dân bất hợp pháp (40 phần trăm ngược
lại). Tuy nhiên, chỉ có 37 phần trăm muốn tổng thống làm
việc về vấn đề này một mình, mà không cần tham chiếu
đến Quốc hội (48 phần trăm chống lại). Vì vậy, người Mỹ
muốn ân xá cho người nhập cư bất hợp pháp, nhưng không
thích các phương pháp được đưa ra.

<strong>Bản tiếng Việt © Lê Diễn Đức</strong>

---------------------------------------------------

<em>* Tác giả Mariusz Zawadzki là phóng viên thường trú của
nhật báo Ba Lan "Gazeta Wyborcza" tại Washington DC.</em>

<em>Bài được dịch từ nguyên bản tiếng Ba Lan đăng trên
"Gazeta Wyborcza" ngày 21 tháng 11 năm 2014 tại link: <a
href="http://wyborcza.pl/1,75477,17004131,Barack_Obama_idzie_na_calosc.html">http://wyborcza.pl/1,75477,17004131,Barack_Obama_idzie_na_calosc.html</a>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141121/mariusz-zawadzki-barack-obama-di-toi-cung),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/660/amz/worldservice/live/assets/images/2014/11/19/141119192933_p029jgr3.jpg"
width="560" /></center>

Từ rất lâu, đại văn hào Shakespeare đã viết rằng thận
trọng thì quan trọng hơn là dũng cảm một cách hồ đồ. Ở
châu Á, thận trọng cũng được coi là cách sống thích hợp
hơn cả.

Có thể hiệu quả ở phương Tây, nhưng cách nói thẳng thừng
lại rất dễ gây hiểu lầm ở phương Đông.

Nói ra những điều mình nghĩ có thể giúp quan hệ đồng
nghiệp trở nên gần gũi hơn ở New York hay Newcastle nhưng lại
làm sứt mẻ tình cảm nếu ở Nam Kinh.

"Tự do ngôn luận" theo cách hiểu ở Hyde Park, London lại có
thể bị coi là nói năng linh tinh trong phòng họp ở Bắc Kinh.

Dù là chuyện gì đi nữa – chính trị, tôn giáo, văn hóa –
thì vẫn có những chủ đề nhạy cảm. Thế cho nên tốt nhất
là người nước ngoài không nên hỏi quá nhiều nếu muốn giữ
quan hệ tốt.

Thế nhưng làm sao để tránh được những chủ đề nhạy cảm
này thì còn khó hơn.

Làm sao để lấy lòng người châu Á? Có cách gì để tránh bị
lỡ lời, vạ miệng? Làm thế nào để không động chạm đến
những điều cần kiêng kỵ?

Dưới đây là 10 lời khuyên chung nhằm giữ cho những cuộc trò
chuyện của bạn không làm mối quan hệ Đông – Tây bị rối
tung lên. Tất nhiên việc áp dụng cụ thể còn tùy thuộc vào
từng quốc gia nơi bạn đến.

<h2 >1) Nên góp ý khéo</h2>

<center><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/625/amz/worldservice/live/assets/images/2014/11/19/141119195454_mouth_624x351_thinkstock_nocredit.jpg"
width="560"></center>

Nếu bạn muốn góp ý về những thứ chưa hay trong công việc
của đồng nghiệp người châu Á, hãy luôn kèm vào đó những
ý tích cực.

"Ở Nhật Bản tôi từng chứng kiến mối quan hệ quan trọng
của một người Mỹ với một quan chức Nhật bị tổn thương
vì anh người Mỹ nói trước nhiều người rằng: "Ông chẳng
hiểu chính ông đang nói cái gì," Mark Michelson, Chủ tịch
Diễn đàn CEO châu Á ở Hong Kong nói.

"Dù là văn hóa nào đi nữa thì bạn cũng không nên làm
người khác mất mặt; bạn nên góp ý với tinh thần xây
dựng. Ở châu Á, việc lên giọng hay xỉa tay vào mặt người
khác sẽ gây hậu quả rất tai hại."

<h2 >2) Đừng nhắc tới Thượng đế hay Chúa Trời một cách
bừa bãi</h2>

Đừng chỉ trích Thượng đế của người khác.

"Ở Ấn Độ, có ba cấp độ mộ đạo khác nhau: mộ đạo,
rất mộ đạo và cực kỳ mộ đạo," nhà phê bình ẩm thực
Marryam Reshi nói.

Ở nhiều vùng Hồi giáo, ví dụ như một số nơi ở Malaysia,
nhiều lãnh tụ tôn giáo cho rằng loài chó rất bẩn thỉu và
tiếp xúc với chó có thể bị coi là có tội. Một nhà tài
trợ cho sáng kiến gần đây theo đó khuyến khích người Hồi
giáo ở Malaysia hãy "vuốt ve chó" đã bị dọa giết.

<h2 >3) Tránh xa chủ đề nóng</h2>

<center><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/625/amz/worldservice/live/assets/images/2014/11/19/141119194711_tibet_temple_624x351_thinkstock_nocredit.jpg"
width="560"></center>
<em><center>Ngôi chùa Tây Tạng. Ảnh: Think Stock </center></em>

Dù là người phiên dịch cho bạn trông có trẻ trung đến mấy
đi nữa, hay vị lãnh đạo cơ quan nào đó ở Trung Quốc trông
rất ngầu, "những nhận xét về ba địa danh" Tây Tạng,
Đài Loan và Thiên An Môn – vẫn có thể bị hiểu lầm là can
thiệp của nước ngoài vào chuyện nội bộ của Trung Quốc,
theo Mike Chinoy, một nhà nghiên cứu ở Viện Mỹ - Trung.

Thêm vào đó, "đừng khen Nhật Bản khi bạn đang ở Hàn
Quốc, hay khen Trung Quốc khi đang trên đất Nhật," Micha Peled
viết. Ông là đạo diễn của phim China Blue và nhiều bộ phim
tài liệu khác.

"Ở Philippines, đừng đùa cợt về đồ ăn của Đức Giáo
hoàng" trong lúc với người Nam Hàn, "nhắc đến Bắc Hàn
cũng không được khuyến khích," Nicholas Tse, giám đốc khách
sạn Seoul JW Marriott viết trong một email.

<h2 >4) Đừng bình luận về chính sách chính trị</h2>"Có lẽ
tốt nhất là không nên nhắc tới hình phạt bằng roi ở
Singapore," Mitchell Farkas, giám đốc công ty FarFilms có trụ sở
ở Trung Quốc nói.

"Một người Mỹ từng bình luận phản đối Bumiputra (Malaysia
– chính sách phát triển các dân tộc bản xứ) được nêu
trong Hiến pháp Malaysia và quên mất rằng hệ thống của Hoa
Kỳ đối với người da đỏ bản địa cũng tương tự," A
Najib Ariffin, giám đốc một viện nghiên cứu về văn hóa và
ngôn ngữ ở Kuala Lumpur nói. "Điều này khiến chủ nhà giận
dữ, và họ câu trả lời đơn giản của họ là không làm ăn
tiếp với anh ta nữa."

Một email khác của nhà làm phim Micha Peled, viết: "Ở Ấn
Độ, đừng nói với họ rằng hệ thống phân biệt đẳng cấp
của họ là lạc hậu hoặc hỏi vì sao họ không làm hòa với
Pakistan."

<h2 >5) Đừng nói lời bất kính</h2>

<center><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/625/amz/worldservice/live/assets/images/2014/11/19/141119192934_p029jgwm.jpg"
width="560" /> </center>
<center><em>Phụ nữ Thái Lan với mũ mang hình vua. Ảnh: Chumsak
Kanoknan/Getty Images </em></center>

Ở Thái Lan, đừng bao giờ đưa ra bình luận nào có thể gây
hiểu nhầm là mang ý tiêu cực về quốc vương hay các vị
hoàng thân quốc thích. Hãy luôn luôn bày tỏ lòng kính trọng.
"Nếu bị hỏi bất ngờ, cứ nói là ông là người tuyệt
vời," Peter Muennig, phó giáo sư ở trường Y tế Cộng đồng
Mailman của Đại học Columbia khuyên.

Tất cả những gì được cho là xúc phạm và làm chủ nhà
phật lòng đều có thể khiến bạn phải vào tù ở Thái Lan.

<h2 >6) Đừng bình luận về vẻ bề ngoài</h2>Gu thẩm mỹ về
thế nào là đẹp có thể khác nhau đến không ngờ. "Đừng
bao giờ nhận xét về tóc của một doanh nhân Nhật Bản," nhà
chủng tộc học Meyumi Ono nói.

"Đừng đùa về chuyện bị hói, phải dùng tóc giả, hay kiểu
chải ngược mấy sợi tóc mỏng ra đằng trước – mà người
Nhật gọi là 'mã vạch'. Và cũng đừng bình luận về mùi
cơ thể của người ta."

<h2 >7) Đừng khen bừa</h2>Điều khiến Tse, người gốc Trung
Quốc lớn lên ở Anh, khó chịu nhất là khi mọi người khen:
"Bạn nói tiếng Anh giỏi quá!". Người châu Á ngồi đối
diện với bạn có thể được sinh ra ở Hoa Kỳ hay Anh Quốc
hoặc đã nhiều năm đi học ở các nước này.

"Suy đoán là cả một vấn đề lớn," Michelson ở Diễn đàn
CEO châu Á nói. "Đừng cố khái quát hóa khi nói chuyện với
người châu Á."

<h2 >8) Hãy để ý tới cử chỉ, hành động</h2>

<center><img
src="http://ichef.bbci.co.uk/news/ws/625/amz/worldservice/live/assets/images/2014/11/19/141119192933_p029jgvj.jpg"
width="464"></center>
<em><center>Đừng gắp miếng đồ ăn cuối cùng trên đĩa. Ảnh:
Thinkstock </center></em>

Khi chúc tụng nhau, dù bạn có nói những lời hoa mỹ đến mấy
mà không để ý cử chỉ thì cũng bằng không.

"Nhớ là khi chạm ly, bạn phải giữ sao cho chiếc ly của mình
thấp hơn ly của người lớn tuổi hơn hay cấp trên," nhà
chủng tộc học Ono nhắc.

Điều này đặc biệt đúng ở Trung Quốc. Quan trọng không kém
là "chớ bao giờ từ chối các món đặc sản," Ono nói thêm.

Thế nhưng bạn vẫn phải tỏ ra chừng mực khi ăn uống, theo
ông Chinoy từ Viện nghiên cứu Mỹ-Trung, người đã có nhiều
năm kinh nghiệm ăn tiệc.

"Không nên gắp miếng thức ăn cuối cùng trên đĩa – người
chủ xị sẽ rủa thầm vì như vậy tức là họ sẽ phải gọi
thêm đồ ăn."

Cũng đừng cắm đũa thẳng đứng vào bát cơm. Ở Hàn Quốc và
nhiều nơi khác, điều này trông giống như đang thắp nhang "bát
cơm quả trứng" cho người vừa quá cố vậy. Nhưng húp canh
soàn soạt thì lại được coi là khen đồ ăn ngon, ông Michelson
chỉ ra.

<h2 >9) 'Vâng' không có nghĩa là đồng ý</h2>Đây là một
trong những vấn đề lớn nhất khiến hai bên có thể hiểu
nhầm nhau.

"Tôi từng được nghe chuyện một nhà quản lý bị mất việc
chỉ vì anh ta nghĩ công ty đối tác ở Hàn Quốc đã nói
"vâng" về vụ bán 51% cổ phần – trong khi từ 'vâng'
đó chỉ có nghĩa là họ đã nắm được vấn đề," Chinoy
kể.

"Ở Trung Quốc, khi từ 'không' được nói ra quá nhanh, có
nghĩa là họ muốn bạn nằn nì thêm nữa, dù là chính thức hay
không chính thức."

Thế nhưng ở Nhật Bản, Thái Lan và phần lớn các nước châu
Á khác, người ta không bao giờ thốt ra từ 'không'.

Thay vì đó, họ tìm các lý do khác nhau để tránh né, trì hoãn
và điều đó được coi là cách làm lịch sự hơn.

Đôi khi vấn đề chỉ đơn giản là có được một câu trả
lời cụ thể.

<h2 >10) Khi nào cần im lặng</h2>Ở Hong Kong, nơi những cuộc
chuyện trò qua điện thoại nghe như hét vào tai nhau, vấn đề
chính là làm sao bạn có thể hét át đi được tiếng nói
chuyện của người khác.

Nhưng ở Nhật, "mọi cuộc trò chuyện qua điện thoại bị coi
là xâm phạm một cách bất lịch sự không gian công cộng,"
Ono nói. Với những cuộc hội thoại công việc, im lặng
thường là cách tốt hơn cả.

"Người phương Tây luôn nghĩ rằng họ phải trò chuyện để
lấp cái khoảng trống im lặng khó chịu ấy, Michelson nói,
nhưng "cuối cùng thì những điều không được nói ra lại có
giá trị hơn những gì đã được nói ra".




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141121/john-krich-nhung-chu-de-kieng-ky-o-chau-a),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft300"><img
src="https://anhbasam.files.wordpress.com/2014/11/h1126.jpg?w=300&h=224"
/><div class="textholder">Ông Scott E. Flipse (phải) và ông Mark Kearney
với tập hồ sơ về blogger Anh Ba Sàm và Nguyễn Thị Minh Thúy.
Ảnh chụp tại một văn phòng của Hạ viện Mỹ, ngày 14/11.
Ông Scott E. Flipse làm việc ở Ủy ban về Tự do Tôn giáo Quốc
tế của Hoa Kỳ từ năm 2003. Ông có bằng tiến sĩ về lịch
sử quan hệ quốc tế, cũng là một chuyên gia về chính sách
của Hoa Kỳ, đặc biệt ở Trung Quốc, Đông Nam Á, và Nam Á.
Scott E. Flipse cũng rất có rất nhiều kinh nghiệm về lĩnh vực
nhân quyền, nhất là tự do tôn giáo, và hiểu khá sâu về tình
hình tôn giáo ở Việt Nam.</div></div>Trong chuyến vận động cho
blogger Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm) và Nguyễn Thị Minh Thúy tại
Washington DC., nhà báo-blogger Đoan Trang đã có cuộc trò chuyện
với ông Scott E. Flipse, Giám đốc Truyền thông, Trung tâm Nghiên
cứu Chính sách của Ủy ban về Tự do Tôn giáo của Hoa Kỳ.
Ông Scott E. Flipse đã có nhiều nhận xét thẳng thắn về quan
điểm và thái độ của nhà nước Việt Nam đối với vấn
đề nhân quyền và các quyền tự do.

Cuộc trò chuyện, diễn ra ngày 14/11, cũng có sự có mặt của
ông Mark Kearney, thành viên Tiểu ban Nhân quyền thuộc Ủy ban
Đối ngoại của Hạ viện Mỹ.

<strong>Đoan Trang (ĐT):</strong> Với tư cách những blogger Việt
Nam, chúng tôi thật sự muốn công luận chú ý đến vụ án Anh
Ba Sàm, vì xét nhiều khía cạnh, đây là một trường hợp rất
đặc biệt, rất có ý nghĩa. Trước hết, ông Nguyễn Hữu Vinh
là một trong các blogger có ảnh hưởng ở Việt Nam kể từ năm
2007. Các ông biết đấy, blog và mạng xã hội xuất hiện tại
Việt Nam từ năm 2005 với sự ra đời của Yahoo! 360°, và Anh Ba
Sàm bắt đầu làm blog vào năm 2007, cùng tháng, cùng năm với
việc blogger Điếu Cày thành lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do.

Ba Sàm đã dịch nhiều bài báo tiếng Anh sang tiếng Việt để
phổ biến trên blog của mình. Ông cũng đăng tải nhiều tài
liệu về quan hệ Việt-Trung, về chiến tranh biên giới, tranh
chấp chủ quyền biển đảo, chính trị quốc tế, v.v. Rất
nhiều vấn đề khi đó còn bị coi là nhạy cảm về chính trị
ở Việt Nam. Tinh thần chung của trang blog Ba Sàm là Phá Vòng Nô
Lệ, và đó cũng là khẩu hiệu (slogan) của nó. Ông từng
nhiều lần thổ lộ rằng mơ ước duy nhất của ông là Việt
Nam trở thành một nước dân chủ tự do. Ông muốn làm điều
đó bằng cách nâng cao nhận thức của cộng đồng, bằng cách
khai dân trí, làm cho người dân hiểu được về các giá trị
dân chủ, tự do. Một khi họ biết thế nào là quyền con
người, quyền tự do, nhà nước pháp quyền, họ sẽ tự biết
cần phải làm gì – ông nghĩ như vậy.

Cách tiếp cận của Anh Ba Sàm rất ôn hòa, phi bạo lực. Vì
thế, tôi thật sự rất sửng sốt khi chính quyền bắt giữ
ông ấy.

<strong>Scott E. Flipse: </strong>Theo bạn thì đâu là nguyên nhân
sâu xa khiến ông Vinh bị bắt? Vì ông ấy đã đăng tải những
điều phức tạp? Hay vì một lý do nào đó liên quan đến Trung
Quốc? Hay còn lý do nào khác nữa?

<strong>ĐT: </strong>Tôi nghĩ có nhiều lý do, mà trước hết, có
thể vì ông ấy rất có ảnh hưởng. Trang blog Ba Sàm đã gần
như là một điểm tập kết trên mạng cho những người biểu
tình trong mùa hè 2011. Là một nhà báo công dân, ông Vinh cũng
tham gia nhiều sự kiện quan trọng: những vụ cưỡng chế đất
đai, những cuộc gặp mặt của các blogger ủng hộ dân chủ.

Thứ hai, có thể là do nguồn gốc gia đình. Sinh thời, cha của
Nguyễn Hữu Vinh từng là đại sứ Việt Nam tại Liên Xô. Bản
thân Nguyễn Hữu Vinh là một sĩ quan an ninh trước khi ông ấy
lập blog. Khi còn nhỏ, ông ấy từng được gặp Hồ Chí Minh…

<strong>Scott E. Flipse: </strong>Bác Hồ?

<strong>ĐT: </strong>Vâng. Nói chung, kiểu người phản tỉnh như
Anh Ba Sàm thường bị an ninh và chính quyền Việt Nam rất ghét;
họ coi những người như ông ấy là "kẻ phản bội". Và
thứ ba, ông ấy có nhiều thông tin, nhiều kinh nghiệm về chế
độ. Bản thân Anh Ba Sàm vốn là công an cho tới khi ông bỏ
việc và thành lập một công ty riêng, đó là công ty thám tử
tư đầu tiên ở Việt Nam. Theo tôi biết thì tới 99% vụ việc
mà họ nhận là vợ theo dõi chồng ngoại tình và ngược lại
(cười).

<strong>Scott E. Flipse: </strong>Haha, có khi ở Mỹ cũng thế đấy!

<strong>ĐT: </strong>Có lẽ thế. Đối với nhiều người trong
giới nhà báo và blogger chúng tôi thì ông ấy là một người
bạn rất tốt. Nói đơn giản thế này: Trang Ba Sàm là một
nguồn cung cấp thông tin tổng hợp cho chúng tôi. Và đôi khi,
có những bài báo bị kiểm duyệt, không thể xuất bản, thì
tác giả của nó có thể gửi nó cho Ba Sàm đăng tải hoặc xử
lý thế nào đấy… Bằng cách đó, ông ấy đã đem đến rất
nhiều thông tin cho cộng đồng. Tôi cho rằng đó là một đóng
góp lớn cho xã hội, và nó thể hiện đúng niềm tin của ông
ấy: Con đường duy nhất để Việt Nam chuyển hóa dân chủ
một cách ôn hòa, là phải thông qua giáo dục, khai dân trí, cho
người dân hiểu được về quyền của mình (human rights
education).

<strong>Scott E. Flipse:</strong> Công an cho rằng đó là một tội
ư?

<strong>ĐT:</strong> Họ nói "đây là một vụ án nghiêm trọng,
có tổ chức". Thật ra, Ba Sàm bị buộc tội là đã đăng
tải, tôi xin nhấn mạnh là chỉ mới đăng tải thôi, 24 bài
viết lên hai website mà họ cho là của ông ấy. Quả thật, ngay
cả điều đó có đúng sự thật đi chăng nữa thì 24 bài viết
cũng hết sức ôn hòa; nhiều bài chủ yếu kêu gọi một sự
thay đổi từ bên trong Đảng Cộng sản. Còn hơn cả ôn hòa
nữa kia.

<strong>Scott E. Flipse: </strong>Để tôi kể bạn nghe chuyện này.
Cách đây ít lâu, tôi đã đến Việt Nam. Trong một buổi họp
của chúng tôi với Bộ Công an, một quan chức cấp cao của Bộ
– ngồi đối diện tôi, ở phía bên kia bàn – đã nói thế
này: "Ở Việt Nam, người dân có thể phát biểu bất cứ
điều gì họ muốn, chỉ với một điều kiện là họ không
được tập hợp lại. Một khi họ tập hợp lại thì khi đó
sẽ là một tội hình sự, liên quan đến vấn đề an ninh".

<strong>ĐT:</strong> Trời ơi, họ nói như thế với ông thật
sao?

<strong>Scott E. Flipse:</strong> Đúng thế đấy.

<strong>ĐT: </strong>Nhưng đó rõ ràng là vi phạm quyền tự do
hội họp…

<strong>Scott E. Flipse:</strong> Với họ, điều quan trọng không
phải là bạn nói gì, mà quan trọng là khi những điều bạn
nói khiến cho mọi người tập hợp lại, tổ chức lại; hoặc
là khi bạn nói một điều gì đó, rồi bạn gặp một người
khác và các bạn quyết định phát biểu điều đó cùng nhau.
Đấy chính là khía cạnh tổ chức, và là cái mà chính quyền
Việt Nam không chấp nhận, chứ không phải là chuyện quan
điểm của bạn. Bạn được tự do nói, nhưng không được tự
do tổ chức.

<strong>ĐT:</strong> Vậy trường hợp của Ba Sàm chắc là như
thế. Vào lúc cao điểm, trang mạng của ông ấy đạt tới hơn
200.000 lượt đọc một ngày, cao hơn nhiều so với báo chí
quốc doanh nói chung.

<strong>Scott E. Flipse: </strong>Hầu hết từ Việt Nam?

<strong>ĐT: </strong>Hơn 2/3 người đọc là từ Việt Nam. Ông
biết không, thật sự tôi rất muốn đánh động công luận về
vụ việc này. Bắt người vì Điều 258 quá dễ. Nhưng quyền
tự do biểu đạt, tự do thông tin cần phải được bảo vệ.
Nếu Anh Ba Sàm được bảo vệ, thì cũng có nghĩa là các blogger
khác sẽ được bảo vệ. Vậy mà ông ấy đã bị giam từ
tháng 5 tới nay, và bị từ chối nhiều quyền của người bị
tạm giam, như quyền được tiếp xúc với gia đình, quyền
được thông tin…

<strong>Scott E. Flipse:</strong> Bao giờ thì họ xử ông Vinh?

<strong>ĐT: </strong>Tôi chẳng biết. Không một ai trong chúng tôi
có thể tiếp xúc với ông ấy cả. Luật sư cũng rất khó khăn
mới được gặp ông ấy.

<strong>Scott E. Flipse:</strong> Ông ấy bị giam ở đâu?

<strong>ĐT:</strong> Trại B14, ở ngoại thành Hà Nội. Đó cũng
là một trại giam của công an.

<strong>Scott E. Flipse: </strong>(lắc đầu) Oh, no… Còn cô Minh
Thúy, cô ấy cũng bị giam cùng nơi đó à?

<strong>ĐT:</strong> Tôi cũng không biết nữa. Chắc vậy, trong
quá trình điều tra, công an thẩm vấn cả hai và có lẽ họ
sẽ để hai người ở cùng trại cho tiện việc đi lại của
họ.

<strong>Scott E. Flipse:</strong> Có thể chúng tôi sẽ liên hệ
với Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam. Đại sứ quán cũng
rất nhiều việc, nhưng chúng tôi hy vọng có thể coi đây là
việc cần phải ưu tiên.

<strong>ĐT:</strong> Cảm ơn ông. Nhưng quả thật, chúng tôi
muốn nhiều hơn thế nữa. Chúng tôi muốn một cơ chế bảo
hiến, mặc dù tôi biết chuyện này chưa từng có tiền lệ ở
Việt Nam. Nói thế nào nhỉ, chúng tôi không chỉ muốn một yêu
cầu "trả tự do ngay lập tức cho Anh Ba Sàm". Mà chúng tôi
muốn luật pháp Việt Nam phải được sửa đổi, Bộ luật
Hình sự và các bộ luật quan trọng khác cần phải được
cải tiến. Ông nghĩ liệu có cách nào để chúng tôi thực
hiện được những đòi hỏi đó không?

<strong>Scott E. Flipse: </strong>Bạn biết đấy, Bộ luật Hình
sự Việt Nam có rất nhiều điều luật cần xem xét lại.
Điều 258, 79, 88, 89, cả 44 nữa… tất cả đều đã được
thảo luận – một số thì do Mỹ đưa ra, một số thì do EU
đưa ra – trong các cuộc đàm phán song phương. Nhưng họ chưa
thay đổi gì cả.

Tôi có cảm giác là, hiện nay, cũng có một cơ hội nào đó,
xét bối cảnh quan hệ Việt Nam-Trung Quốc. Tôi tin rằng quan
hệ của Hoa Kỳ với Việt Nam đang phần nào tiến triển hơn
vì vấn đề Trung Quốc. Có lẽ sẽ có một cơ hội nào đó
chăng.

Tôi không biết chuyện cơ chế bảo hiến thì thế nào, nhưng
tôi nghĩ đến cơ chế Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát UPR.
Tại các vòng UPR, tất cả các vấn đề luật pháp đều đã
được đưa ra rồi, nhưng Việt Nam đều nói đó là việc của
họ. Tôi vẫn tin rằng nước Mỹ có một số tác động đòn
bẩy nào đấy đối với Việt Nam, vì Việt Nam cần Mỹ trong
lĩnh vực an ninh và kinh tế. Chúng ta sử dụng điều đó như
thế nào để tạo sự thay đổi, mới là câu hỏi đặt ra. Nói
chung, nếu có được những quan chức cấp cao của Chính phủ
Hoa Kỳ, như Ngoại trưởng John Kerry chẳng hạn, lên tiếng, thì
sẽ rất có ích.

<strong>ĐT: </strong>Những blogger như chúng tôi đã nhiều lần
muốn vận động chính sách ngay trong nước. Tại sao lại không
thể chứ? Đã đến lúc phải làm gì đó. Nói thật với các
ông, thật sự là một nỗi khổ tâm khi lúc nào cũng phải tìm
kiếm sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế trong những vấn
đề mà đáng ra người Việt Nam, cả chính quyền lẫn người
dân, phải ngồi lại với nhau để giải quyết. Nhưng chúng tôi
không biết phải làm gì nữa. Họ không nghe chúng tôi. Những
tiếng nói của người dân đơn giản là không bao giờ được
chính quyền đếm xỉa đến.

<strong>Scott E. Flipse: </strong>Tôi hiểu. Tôi nhìn nhận thấy có
một sự bất an trong giới lãnh đạo cao cấp nhất của Việt
Nam, vì chính những điều các bạn đang làm: quyền tự do biểu
đạt, tự do Internet, tự do tôn giáo, vận động nhân quyền…
Đó là những điều mà chính quyền coi là mối đe dọa, bạn
biết đấy, có những thể chế độc tài đã sụp đổ vì
những điều ấy. Họ sẽ nghĩ, "cách mạng ôn hòa" ư, hay
là "lợi dụng các quyền tự do dân chủ"? Trung Quốc cũng
thế. (Scott E. Flipse là một chuyên gia về Trung Quốc – PV).
Bắc Kinh không thấy có mối đe dọa từ bên ngoài nào cả.
Tất cả các nguy cơ, các mối đe dọa, đều là từ bên trong
hết. Và chính quyền Việt Nam cũng suy nghĩ hệt như thế, mặc
dù rõ ràng là Việt Nam có một mối đe dọa lớn từ bên
ngoài, là Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông.

Bạn thì nói đơn giản đó là quyền tự do biểu đạt, tự do
thông tin… nhưng tôi tin đây là những vấn đề quan trọng
nhất, những vấn đề sống còn của chế độ. Không phải là
chuyện quyền, hay tự do, hay điều tốt cho người dân, mà đây
là vấn đề an ninh. Chính quyền của các bạn nghĩ như vậy.
Đó là quan sát của tôi về chính quyền Việt Nam.

<strong>ĐT: </strong>Tôi hiểu điều đó. Cũng như tôi hiểu
rằng, luôn có một sự mâu thuẫn giữa quyền con người và an
ninh quốc gia. Tiếc rằng các chính thể độc tài luôn lợi
dụng vấn đề an ninh quốc gia để chà đạp quyền con người.
Nói chung, cuộc đấu tranh vì các quyền tự do, dân chủ còn
dài lắm. Chúng tôi sẽ cập nhật thường xuyên cho ông về các
diễn biến trong vụ án blogger Anh Ba Sàm.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141121/trinh-huu-long-viet-nam-chinh-quyen-bao-dam-quyen-tu-do-doc-thoai),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://images.motthegioi.vn/Uploaded/anhdu/2014_11_21/tran-van-truyen_DVBV.jpg?width=600&height=300&crop=auto&scale=both"
width="560" /></center>
<em><center>Ảnh TL</center></em>

<strong> Ngày 21.11, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã có thông cáo
báo chí về Kết luận kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm về
thực hiện chính sách nhà, đất đối với ông Trần Văn
Truyền, nguyên Uỷ viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Ban cán
sự đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ.</strong>

Toàn văn Thông cáo như sau: Thực hiện chỉ đạo của Ban Bí
thư, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã tiến hành kiểm tra khi có
dấu hiệu vi phạm về thực hiện chính sách nhà đất đối
với đồng chí Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương
Đảng, nguyên Bí thư Ban cán sự đảng, nguyên Tổng Thanh tra
Chính phủ. Sau khi báo cáo xin ý kiến Ban Bí thư, Ủy ban Kiểm
tra Trung ương thông báo:

Tại kỳ họp lần thứ 26, ngày 02-03/10/2014 và kỳ 27, ngày
29-30/10/2014 qua xem xét, thảo luận báo cáo kết quả kiểm tra,
Ủy ban Kiểm tra Trung ương nhận thấy:

Đồng chí Trần Văn Truyền là cán bộ xuất thân từ gia đình
có công với cách mạng, có quá trình cống hiến lâu dài, đảm
nhiệm nhiều chức vụ lãnh đạo chủ chốt ở địa phương và
cơ quan Trung ương, có những đóng góp thiết thực trong công
tác xây dựng Đảng và chính quyền trên các cương vị và
chức trách, nhiệm vụ được giao.

Tuy nhiên, trong thời gian còn đương chức và khi về nghỉ hưu,
đồng chí đã có một số khuyết điểm, vi phạm trong thực
hiện chính sách nhà, đất như sau:

<strong>1. Về thửa đất tại số 598B5 Nguyễn Thị Định,
phường Phú Khương, thị xã Bến Tre, tỉnh Bến Tre</strong>

Tháng 12-1992, đồng chí Trần Văn Truyền được Quân khu 9 cấp
thửa đất tại lô số 61 thuộc Khu C, địa chỉ 598B5 Nguyễn
Thị Định, phường Phú Khương, thị xã Bến Tre do đơn vị
Quân y thuộc Tỉnh đội Bến Tre quản lý với diện tích 210 m2
(diện tích trên thực tế là 351 m2). Việc đồng chí Trần Văn
Truyền tuy không phải là cán bộ quân đội nhưng được cấp
mảnh đất trên là do Tỉnh đội Bến Tre đề nghị với Quân
khu 9, trong khi đồng chí không có đơn đề nghị, không có xác
nhận của cơ quan, đơn vị nơi công tác.

Sau khi được cấp đất, gia đình có san lấp mặt bằng, làm
tường rào nhưng không làm nhà ở mà cho người khác mượn
để mở quán bán cơm. Đến năm 2002, khi được chính quyền
địa phương thông báo nộp 16 triệu đồng tiền sử dụng
đất để làm giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, đồng
chí Trần Văn Truyền làm đơn đề nghị miễn giảm tiền sử
dụng đất theo chính sách với gia đình người có công và
được Cục Thuế tỉnh Bến Tre quyết định miễn giảm theo
Nghị định số 38/CP, ngày 23-8-2000 của Chính phủ đúng với
số tiền là 16 triệu đồng.

Năm 2007, Ủy ban Kiểm tra Trung ương tiến hành kiểm tra Ban
Thường vụ Tỉnh ủy Bến Tre về nhà ở, đất ở. Qua kiểm
tra cho thấy, năm 1992, đồng chí Trần Văn Truyền đã nhận
đất của Quân khu 9, đến năm 2003 đồng chí lại được tỉnh
bán cho căn nhà số 06 Lê Quý Đôn, Phường 1, thành phố Bến
Tre theo Nghị định 61/CP của Chính phủ; do vậy, Ban Thường
vụ Tỉnh ủy đã yêu cầu đồng chí Truyền trả lại mảnh
đất trên cho Tỉnh đội Bến Tre quản lý; đồng chí Trần Văn
Truyền cũng đã có đơn trả lại. Nhưng từ năm 2007 đến nay,
Ủy ban nhân dân (UBND) tỉnh chưa thu hồi được thửa đất
trên, do giữa gia đình đồng chí Trần Văn Truyền và các cơ
quan chức năng của tỉnh chưa thống nhất được mức giá
đền bù phần chi phí gia đình bỏ ra để san lấp mặt bằng
và làm tường rào. Trong khi chưa giải quyết dứt điểm, thì
đến năm 2013, đồng chí lại có đơn xin làm nhà tạm trên lô
đất này cho con dâu làm kho chứa bia và đã được Sở Xây
dựng cấp giấy phép.

Như vậy, đồng chí Trần Văn Truyền biết mình không đúng
đối tượng được cấp đất, nhưng vẫn nhận. Sau khi đã
được mua nhà theo Nghị định số 61/CP và sau khi được Ban
Thường vụ Tỉnh ủy yêu cầu trả lại, đồng chí đã không
kiên quyết, dứt khoát thực hiện, sau đó lại có đơn xin làm
nhà tạm để con dâu sử dụng. Việc làm trên của đồng chí
Trần Văn Truyền thể hiện sự thiếu gương mẫu của người
cán bộ lãnh đạo, gây dư luận không tốt đối với bản thân
đồng chí.

Thường trực Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bến Tre và các cơ quan chức
năng thực hiện không nghiêm chỉ đạo của Ban Thường vụ
Tỉnh ủy về việc thu hồi đất, để kéo dài, gây dư luận
không tốt đối với lãnh đạo ở địa phương.

<center>
<img
src="http://images.motthegioi.vn/uploaded/anhdu/2014_11_21/tai-san-ong-truyen-hinh-anh1gwgp_ifba.jpg?width=560"></center>

<strong >2. Về căn nhà tại số 06 Lê Quý Đôn, Phường 1, thành
phố Bến Tre</strong>

Năm 2002, UBND tỉnh đồng ý cho gia đình đồng chí Trần Văn
Truyền, được thuê căn nhà số 06 Lê Quý Đôn, Phường 1,
thành phố Bến Tre với diện tích: nhà chính 118,22 m2, nhà phụ
24,48 m2, khuôn viên đất 117,69 m2. Trước khi đồng chí nhận
nhà, Công ty Xây dựng và Phát triển nhà Bến Tre đã tiến hành
sửa chữa, cải tạo mới căn nhà trên với tổng chi phí là
413,385 triệu đồng.

Năm 2003, khi đã chuyển công tác ra Hà Nội, đồng chí Trần
Văn Truyền có đơn xin mua căn nhà số 06 Lê Quý Đôn và đã
được UBND tỉnh Bến Tre ra Quyết định chuyển quyền sử
dụng đất và bán cho đồng chí căn nhà trên theo Nghị định
61/CP. Trong đơn xin mua nhà, đồng chí Truyền cam kết chưa
được cấp đất theo chính sách nhà, đất của Nhà nước. UBND
tỉnh Bến Tre đã quyết định bán cho đồng chí Trần Văn
Truyền căn nhà trên theo Nghị định 61/CP, với số tiền miễn
giảm là 76,291 triệu đồng; số tiền còn phải nộp cho Nhà
nước là 277,969 triệu đồng.

<strong>Như vậy, thời điểm mua căn nhà trên, đồng chí Trần
Văn Truyền đã được hưởng chính sách miễn giảm tiền sử
dụng đất tại số 598B5 Nguyễn Thị Định trước đó vào năm
2002. Bản thân đồng chí Trần Văn Truyền đã thiếu tự giác,
thiếu gương mẫu khi đồng thời trong hai năm 2002 và 2003
được hưởng 2 lần chính sách về nhà, đất của Nhà nước,
không đúng với quy định tại khoản 4, Điều 2, Nghị định
61/CP của Chính phủ "Việc hỗ trợ tiền sử dụng đất đối
với người có công với cách mạng chỉ xét một lần cho một
hộ gia đình...". </strong><strong >Việc UBND tỉnh chỉ đạo cho
sửa chữa, bán cho đồng chí Trần Văn Truyền căn nhà số 06
Lê Quý Đôn cũng có một số khuyết điểm, vi phạm.</strong>

<strong>3. Về căn nhà số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 15,
quận Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh</strong>

Năm 2003, khi đã chuyển ra Hà Nội công tác, đồng chí Trần
Văn Truyền có đơn gửi UBND Thành phố Hồ Chí Minh trình bày
hoàn cảnh khó khăn do công tác xa ở Hà Nội và có nhu cầu nhà
ở tại Thành phố Hồ Chí Minh trong khi gia đình không có khả
năng mua đất để xin thuê nhà tại Thành phố và đã được
UBND Thành phố giải quyết cho đồng chí thuê căn nhà số 105
Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 15, quận Phú Nhuận.

Năm 2008, do thời hạn hợp đồng gần hết, đồng chí có làm
đơn và được Công ty Quản lý - Kinh doanh nhà Thành phố Hồ
Chí Minh đồng ý chuyển tên trong hợp đồng cho con gái là
Trần Thị Ngọc Huệ làm việc tại Công ty cổ phần Bảo hiểm
dầu khí Sài Gòn, tiếp tục được thuê căn nhà trên.

Đến tháng 3-2011, đồng chí làm đơn trình bày hoàn cảnh khó
khăn, bức xúc về nhà ở và đề nghị UBND Thành phố Hồ Chí
Minh bán căn nhà này cho đồng chí và để con gái là Trần Thị
Ngọc Huệ đứng tên. Sau đó các cơ quan chức năng của Thành
phố Hồ Chí Minh đã đồng ý bán căn nhà trên cho bà Trần
Thị Ngọc Huệ theo hình thức thu 100% tiền sử dụng đất theo
đơn giá do Thành phố quy định hàng năm và thực hiện quy
trình bán nhà thuộc sở hữu Nhà nước theo Nghị định 61/CP
của Chính phủ, nhưng không tính miễn, giảm các khoản được
hỗ trợ theo chính sách. Vào thời điểm tháng 7/2014, qua kiểm
tra và báo cáo của công an quận Phú Nhuận, đồng chí Trần
Văn Truyền và gia đình không sử dụng căn nhà này mà cho
người khác ở và bán hàng.

Tại thời điểm làm đơn xin mua căn nhà này, vợ đồng chí
là bà Phạm Thị Thủy đang đứng tên sở hữu căn nhà số
465/48C khu phố Phước Hậu, phường Phú Khương, Quận 9, Thành
phố Hồ Chí Minh là nhà được tặng; con gái đồng chí là
Trần Thị Ngọc Huệ đang đứng tên sở hữu căn hộ 28.04A, Khu
căn hộ cao cấp Hùng Vương tại Quận 5, Thành phố Hồ Chí
Minh.

<strong>Như vậy, đồng chí Trần Văn Truyền đã thiếu trung
thực, không báo cáo thông tin đầy đủ, đúng sự thật về
nhà, đất; đây là một trong những nguyên nhân dẫn đến
quyết định bán nhà của UBND Thành phố Hồ Chí Minh không
đúng đối tượng và chính sách của Nhà nước. Sau khi được
mua thì không sử dụng ngay mà lại để cho người khác ở và
bán hàng. Việc làm trên của đồng chí là có vi phạm, làm cho
uy tín cá nhân bị giảm sút, gây dư luận xấu trong xã
hội.</strong>

<strong >4. Về nhà công vụ tại số 61, đường Trần Quang
Diệu, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội</strong>

Năm 2004, đồng chí Trần Văn Truyền được Cục Quản trị A,
Ban Tài chính quản trị Trung ương hợp đồng với Văn phòng
Chính phủ cho thuê nhà công vụ phòng số 607, B1, Khu nhà A, 61
Trần Quang Diệu, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội với diện
tích 95m2...

Tháng 10-2011, đồng chí Trần Văn Truyền nghỉ hưu theo chế
độ. Đầu năm 2014, khi có thông tin, dư luận về thực hiện
chế độ nhà công vụ và Ủy ban Kiểm tra Trung ương nắm tình
hình thì đồng chí mới đề nghị trả lại nhà. Đến tháng
5-2014, Bộ Xây dựng đã tiếp nhận lại căn hộ trên.

<strong>Như vậy, sau khi đã nghỉ hưu gần 3 năm ở tỉnh Bến
Tre, đồng chí Trần Văn Truyền mới trả lại nhà công vụ ở
Hà Nội cho Nhà nước. Với cương vị nguyên là cán bộ cấp
cao, đồng chí có khuyết điểm khi chưa thực sự gương mẫu
trong sử dụng nhà công vụ.</strong>

<strong>5. Về căn nhà biệt thự tại xã Sơn Đông, thành phố
Bến Tre</strong>

<center><img
src="http://images.motthegioi.vn/uploaded/anhdu/2014_11_21/20140302182135-bt_gnde.jpg?width=560"></center>
<center><em><em>Ảnh TL </em>
</em></center>
Từ năm 2009 - 2010, con trai đồng chí Trần Văn Truyền là Trần
Hoàng Anh, cán bộ cảnh sát giao thông Công an tỉnh mua gom đất
của 4 hộ dân (với 08 thửa liền kề), diện tích 16.567,4m2,
tổng số tiền theo hợp đồng là 1,43 tỷ đồng (ngoài ra còn
01 lô đất gần 8.000 m2 của con gái đồng chí là Trần Thị
Ngọc Huệ mua, nhưng chưa sử dụng).

Tháng 12-2012, căn cứ đơn đề nghị của ông Trần Hoàng Anh,
UBND thành phố Bến Tre cấp phép xây dựng nhà cho ông Trần
Hoàng Anh với diện tích xây dựng tầng trệt 441,71 m2; tổng
diện tích sàn 1.226,61 m2; công trình có 03 tầng với chiều cao
là 19,96m. Tháng 5/2014, UBND Thành phố Bến Tre đã cấp giấy
chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà và tài
sản gắn liền với đất cho ông Trần Hoàng Anh. Đồng chí
Trần Văn Truyền có báo cáo giải trình về nguồn kinh phí
đầu tư xây dựng công trình trên là từ 07 tỷ đồng tiền
của vợ chồng đồng chí dành dụm và 04 tỷ đồng mượn của
bà Phạm Thị Kim Anh, trú tại khu phố Phước Hậu, phường Long
Phước, Quận 9, Thành phố Hồ Chí Minh và hiện đồng chí đang
ở trong căn nhà này..

<strong>Như vậy, việc mua đất và xây dựng nhà của các con
đồng chí Truyền được thực hiện theo các quy định của
pháp luật. Tuy nhiên, với cương vị nguyên là cán bộ lãnh
đạo cấp cao, đồng chí Trần Văn Truyền đã thiếu cân nhắc
và chủ quan khi xây dựng công trình biệt thự lớn trong khuôn
viên đất rộng, trong khi nhà ở và đời sống nhân dân địa
phương trong vùng còn nhiều khó khăn, thiếu thốn; gây phản
cảm và tạo dư luận xấu, lan rộng trong xã hội. Việc làm
trên của đồng chí thể hiện sự thiếu cân nhắc thận trọng
và thiếu gương mẫu trong thực hiện Cuộc vận động học
tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, ảnh
hưởng đến uy tín của cá nhân đồng chí và tổ chức đảng;
vi phạm mục C, khoản 1, Điều 1, Hướng dẫn số 03, ngày
15-3-2012 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương thực hiện Quy định
số 47-QĐ/TW, ngày 01-01-2011 của Ban Chấp hành Trung ương về
những điều đảng viên không được làm: "Làm những việc
pháp luật không cấm, nhưng ảnh hưởng đến uy tín của
Đảng, vai trò tiên phong gương mẫu của đảng viên".</strong>

<strong>6. Về căn nhà số 465/48C, khu phố Phước Hậu, phường
Long Phước, Quận 9, Thành phố Hồ Chí Minh</strong>

<center><img
src="http://images.motthegioi.vn/uploaded/anhdu/2014_11_21/tong-thanh-tra-chinh-phu-tran-van-truyen-nha-quan-9-nghiapham-motthegioi1sepoefyj_nhui.jpg?width=560"></center>
<center><em>Ảnh Nghĩa Phạm </em></center>

Nguồn gốc căn nhà số 465/48C, khu phố Phước Hậu, phường
Long Phước, Quận 9, Thành phố Hồ Chí Minh là từ việc đồng
chí Trần Văn Truyền có quen biết gia đình bà Trần Thị Lý,
sinh năm 1930, trú tại Quận 9, Thành phố Hồ Chí Minh. Bà Lý có
nhận đồng chí Trần Văn Truyền làm con nuôi. Tháng 7-2000, bà
Lý có lập di chúc để lại cho con gái là Phạm Thị Kim Anh,
sinh năm 1967. Trong di chúc của bà Lý có nội dung để lại toàn
bộ tài sản cho con gái là bà Kim Anh, do bà Kim Anh toàn quyền
quyết định khi bà mất, trong đó đồng ý việc chia tài sản
cho các con đỡ đầu và các cháu.

Sau khi bà Lý mất, bà Kim Anh đã mở di chúc để chia số tài
sản thừa kế cho một số người, trong đó có đồng chí
Truyền. Năm 2008, bà Kim Anh tặng cho vợ đồng chí Trần Văn
Truyền là bà Phạm Thị Thuỷ 01 căn nhà 3 tầng, diện tích xây
dựng 211,8m2, tổng diện tích sàn là 505,1m2. tại số 465/48C khu
phố Phước Hậu. Từ khi được tặng căn nhà, đồng chí
Truyền chưa sử dụng, nay theo báo cáo đã giao lại cho bà Kim
Anh quản lý, đồng chí nhận của bà Kim Anh 4 tỷ đồng để
làm nhà biệt thự ở Bến Tre.

Tóm lại, từ 6 trường hợp cụ thể về nhà, đất nói trên,
qua kiểm tra cho thấy:

Trong thời gian giữ các cương vị lãnh đạo chủ chốt ở
địa phương, cơ quan Trung ương và khi đã về nghỉ hưu, đồng
chí Trần Văn Truyền đã có khuyết điểm, vi phạm: thiếu cân
nhắc, thiếu gương mẫu trong việc tự mình thực hiện hoặc
tác động, đề nghị với các cơ quan chức năng để xử lý
một số trường hợp về nhà, đất có liên quan đến lợi ích
của bản thân và gia đình; trong đó có việc thiếu trung thực,
có việc vi phạm hoặc chưa gương mẫu thực hiện tốt quy
định về những điều đảng viên không được làm và thực
hiện Cuộc vận động học tập, làm theo tấm gương đạo
đức Hồ Chí Minh. Những việc làm của đồng chí gây phản
cảm, tạo dư luận xấu ở địa phương và lan rộng trong xã
hội, ảnh hưởng đến uy tín của bản thân đồng chí và tổ
chức đảng;

Ban Thường vụ, Thường trực Tỉnh ủy, Ban cán sự đảng UBND
tỉnh và các cơ quan chức năng tỉnh Bến Tre có khuyết điểm,
vi phạm trong việc còn nể nang, không chỉ đạo thu hồi dứt
điểm lô đất tại số 598B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú
Khương, thành phố Bến Tre; trong việc sửa chữa, cải tạo
mới và bán cho đồng chí Trần Văn Truyền nhà số 06 Lê Quý
Đôn, thành phố Bến Tre theo Nghị định 61/CP.

UBND Thành phố Hồ Chí Minh và các cơ quan chức năng của thành
phố đồng ý bán cho con gái đồng chí Trần Văn Truyền căn
nhà tại số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 15, quận Phú
Nhuận là không đúng đối tượng, thiếu căn cứ pháp lý, có
sự nể nang, vi phạm Quyết định số 118/TTg, ngày 27-11-1992
của Thủ tướng Chính phủ; Công văn số 2527/BXD-VP, ngày
18-12-2008 của Bộ Xây dựng và Công văn số 76/UBND-ĐTMT, ngày
20-02-2009 của UBND Thành phố Hồ Chí Minh.

Ủy ban Kiểm tra Trung ương nhận thấy, những khuyết điểm, vi
phạm của đồng chí Trần Văn Truyền đến mức phải thực
hiện quy trình xem xét, xử lý trách nhiệm theo quy định.

<strong>Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã báo cáo và được Ban
Bí thư đồng ý (như nêu tại Công văn số 9161-CV/VPTW, ngày
20-11-2014 của Văn phòng Trung ương Đảng), theo đó Ban Bí thư
yêu cầu:</strong>

- Đối với đồng chí Trần Văn Truyền

+ Kiểm điểm trách nhiệm theo quy trình về các khuyết điểm,
vi phạm nêu trên trước Ban Thường vụ Tỉnh uỷ Bến Tre và
Uỷ ban Kiểm tra Trung ương.

+ Yêu cầu các thành viên trong gia đình thực hiện nghiêm các
quyết định xử lý về nhà, đất của các cơ quan Nhà nước
có thẩm quyền.

- Đối với Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bến Tre

+ Thực hiện quy trình kiểm điểm, xử lý trách nhiệm đối
với đồng chí Trần Văn Truyền về những khuyết điểm, vi
phạm nêu trên.

+ Chỉ đạo các cơ quan chức năng thu hồi dứt điểm thửa
đất tại số 598 B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương,
thành phố Bến Tre theo quy định của pháp luật.

+ Chỉ đạo kiểm điểm trách nhiệm các tổ chức, cá nhân có
liên quan trong việc chậm thực hiện kết luận của Ban Thường
vụ Tỉnh ủy về việc thu hồi thửa đất nói trên và việc
cải tạo, sửa chữa, bán nhà số 06 Lê Quý Đôn, thành phố
Bến Tre.

- Đối với Ban Thường vụ Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh

+ Chỉ đạo các cơ quan chức năng thu hồi căn nhà số 105
Nguyễn Trọng Tuyển, phường 15, quận Phú Nhuận theo hướng
đề xuất của UBND Thành phố Hồ Chí Minh tại Công văn số
685/UBND-ĐTMT-M, ngày 30-9-2014.

+ Chỉ đạo kiểm điểm, làm rõ trách nhiệm các tổ chức, cá
nhân có liên quan khi không thực hiện đúng và đầy đủ các
quy định của pháp luật trong việc bán nhà thuộc sở hữu nhà
nước tại số 105-Nguyễn Trọng Tuyển, quận Phú Nhuận.

<center>
<img
src="http://images.motthegioi.vn/uploaded/anhdu/2014_11_21/tong-thanh-tra-chinh-phu-tran-van-truyen-nha-quan-9-nghiapham-motthegioi3fclvkccm_egxt.jpg?width=560">
</center>
<em>Theo</em> <strong>TTXVN </strong>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141121/ket-luan-kiem-tra-tai-san-nguyen-tong-thanh-tra-chinh-phu-tran-van-truyen),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives