Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Theo tin từ bà con Dương Nội, quận Hà Đông, chính quyền
phường Dương Nội (Quận Hà Đông, HN) được sự hậu thuẫn
của Công an TP Hà Nội và Quận Hà Đông sẽ bắt đầu mở
trận càn lớn, quyết tâm cướp khu đất còn lại của người
dân Dương Nội.</b>

<b>
</b>

<b>Thời gian thực hiện: Bắt đầu mở màn là từ 8h15 ngày 25
tháng 4 </b>
<b>đến hết ngày 08 tháng 5 năm 2014.</b>

<b>Bà con Dương Nội đã chuẩn bị tinh thần, sẵn sàng quyết
tử để giữ đất.</b>

<a name="more"></a>

<center><a
href="http://4.bp.blogspot.com/-NF5xOYC_9dU/U1jvViuS8II/AAAAAAAA1hE/UdTBACHrP_0/s1600/1002678_570548469718627_8144338466378183389_n.jpg"
><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-NF5xOYC_9dU/U1jvViuS8II/AAAAAAAA1hE/UdTBACHrP_0/s1600/1002678_570548469718627_8144338466378183389_n.jpg"
width="480"></a></center>

<center><a
href="http://1.bp.blogspot.com/-TukKAYMjExQ/U1jvVkf8gxI/AAAAAAAA1hI/5kDNztC0v8M/s1600/10157150_570548529718621_7351926928010338234_n.jpg"
><img
src="http://1.bp.blogspot.com/-TukKAYMjExQ/U1jvVkf8gxI/AAAAAAAA1hI/5kDNztC0v8M/s1600/10157150_570548529718621_7351926928010338234_n.jpg"
width="480"> </a></center>

Hình ảnh từ Dương Nội, chiều 24.4.2014:

<center><a
href="http://1.bp.blogspot.com/-YSf7w2CEdTs/U1kFGz_6DlI/AAAAAAAA1hs/mplpfX6uzDc/s1600/10174824_10203968617162616_8865223784793899656_n.jpg"
><img
src="http://1.bp.blogspot.com/-YSf7w2CEdTs/U1kFGz_6DlI/AAAAAAAA1hs/mplpfX6uzDc/s1600/10174824_10203968617162616_8865223784793899656_n.jpg"
width="400"></a></center>

<center><a
href="http://2.bp.blogspot.com/-k2E3mNiuKXk/U1kFHVOJZkI/AAAAAAAA1hw/GbVuVTr8a8A/s1600/10313866_10203968617602627_1868226156266492430_n.jpg"
><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-k2E3mNiuKXk/U1kFHVOJZkI/AAAAAAAA1hw/GbVuVTr8a8A/s1600/10313866_10203968617602627_1868226156266492430_n.jpg"
width="400"> </center>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140424/tin-khan-cap-8h15-sang-mai-chinh-quyen-mo-tran-can-duong-noi-2442014),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="https://scontent-a-hkg.xx.fbcdn.net/hphotos-frc3/t1.0-9/10245363_1406423856300589_4460898035422955784_n.jpg"
width="400" /></center>

Tại sao mấy năm nay, dư luận thường lên tiếng phê phán gay
gắt việc công an đánh dân chúng, thậm chí, đánh đến chết
mà có vẻ như công an vẫn không hề chùn tay và nhà cầm quyền
có vẻ như không hề muốn ngăn chận? Nạn đánh dân chúng
giữa thanh thiên bạch nhật vẫn tiếp tục xảy ra. Nạn dùng
nhục hình dẫn đến cái chết ở các đồn công an vẫn tiếp
tục xảy ra. Tại sao?

Câu trả lời có lẽ không có gì quá phức tạp.

Phương châm để cầm quyền bao giờ cũng là: nếu không làm cho
dân chúng kính phục thì làm cho họ tin tưởng; nếu cả hai
không được thì hãy làm cho họ sợ hãi. Dưới các chế độ
độc tài, trong giai đoạn họ gọi là cách mạng, hai mục tiêu
đầu được ưu tiên; trong giai đoạn mặt nạ cách mạng rơi
xuống, khi không còn ai kính phục hay tin tưởng giới lãnh đạo
nữa, mục tiêu sau là thiết yếu.

<center><img
src="https://scontent-b-hkg.xx.fbcdn.net/hphotos-frc1/t1.0-9/1012583_1406423972967244_2619279554075878297_n.jpg"
width="400" /></center>

Biện pháp để đạt hai mục tiêu đầu là tuyên truyền; của
mục tiêu sau là khủng bố.

Hiện nay, nhà cầm quyền không sợ dân chúng bất mãn hay căm
thù. Họ chỉ muốn dân chúng sợ họ.

Trước đây, Susan Sontag, một trí thức khuynh tả và phản
chiến nổi tiếng của Mỹ, về già, tỉnh ngộ và ví von:
"Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa phát xít với gương mặt
người" (Communism is fascism with a human face) với ý nghĩa, về
bản chất, hai thứ chủ nghĩa này đều tàn bạo như nhau,
nhưng, về phương diện tuyên truyền, khác với phát xít, những
người cộng sản thường giả bộ yêu dân, yêu nước, hơn
nữa, yêu cả nhân loại. Hiện nay thì họ không cần phải giả
vờ nữa. Họ vất chiếc mặt nạ người ấy xuống đất. Họ
trở thành phát xít.

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-frc3/t1.0-9/10150683_1406424146300560_7483728955164362621_n.jpg"
width="400" /></center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140424/nguyen-hung-quoc-nhuc-hinh-va-khung-bo),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Trên đùi mình và trên cánh tay em trai mình hiện có 2 vết sẹo
to oành. Của mình thì tron vo như... mắt em bé còn em trai mình
thì dài gần hết cánh tay.

Thế hệ chúng mình người ta "chủng đậu" bằng cách lấy vác
xin vào cái ngòi bút lá tre, rồi lấy dao rạch một phát- vào
cánh tay hoặc đùi- đổ thuốc vào, xong. Mấy ngày sau vết ấy
phải có mủ là ổn. Và phần lớn là nó nhiễm trùng, của
mình thì mình không thể nhớ, nhưng của em trai mình thì nó
nhiễm trùng đến cả tháng, kinh lắm, máu mủ cứ dề dề, mà
y học thời ấy cũng thô sơ, thế mà rồi khỏi hết, dù mỗi
anh chơi 1 cái sẹo, chả anh nào thoát, dù có cái to cái nhỏ.
Cả 2 anh em mình thịt độc nên sẹo rất to. Hồi ấy kiểm tra
đã chủng đậu chưa, cứ vạch tay hoặc đùi ra, có sẹo là
rồi, chưa sẹo là chưa, a lê hấp, chìa tay, rạch, đổ
thuốc...



Cơ quan mẹ mình có 1 bác mặt rỗ chằng chịt, mọi người cứ
lấy mặt bác ấy ra dọa trẻ con: không chủng đậu thì mặt
sẽ như mặt bác ấy. Thế là trẻ con ngoan ngoãn chống nạnh
chìa tay đổ thuốc. Chắc thủy đậu ngày xưa nhiều lắm nên
thấy rất nhiều người mặt rỗ, và còn có câu ca: mặt rỗ
như tổ ong bầu/ cái răng khấp khểnh như cầu rửa chân (thực
ra là rửa cái khác, nhưng mình sửa chệch đi cho nó đỡ ác).

Mẹ mình cũng chăm 2 đứa mình qua cơn sởi, cũng nhẹ nhàng như
mọc răng đi tướt thôi. Như kiểu trẻ con đứa nào cũng phải
trải qua như thế, để mà lớn.

Rồi đến mình nuôi 2 đứa con gái, đứa nào cũng lên sởi
hết, dù mẹ chúng làm ở trung tâm y tế dự phòng, nhưng mình
không nhớ là hồi ấy đã phổ cập tiêm chủng chưa. Nước
mình chỉ bác sĩ điều trị mới oai, chứ y tế dự phòng chả
ai biết là đâu, đến nỗi trong số hộ khẩu nhà mình hồi
ấy, mục chủ hộ công an hộ khẩu ghi nghề nghiệp vợ mình:
công nhân vệ sinh, vì thấy ghi là trạm- hồi ấy đang là
trạm- vệ sinh phòng dịch. Trong khi các nước phát triển thì y
tế dự phòng mới quan trọng, điều trị mới là hãn hữu, là
phương án cuối cùng, bắt buộc...

Mình nhớ con mình lên sởi, vợ chồng mình thay nhau bế, giữ
chúng trong nhà, không cho ra gió, nó lên từ mặt, đến hết
chân là khỏi. Mặt mũi sưng húp, sốt lử lả, nhưng chả ai
hoảng loạn. Có hôm mình đang ở nhà bế con thì mấy tên giặc
hú đi nhậu (giờ còn 1 tên là CAĐ ở trường CĐSP). Hồi ấy
được ai rủ đi nhậu là như được mời đi nước ngoài bây
giờ. Thấy con bé thiêm thiếp trên tay mình nảy ra 1 ý, gọi
với sang nhà bên cạnh (nhà tập thể liền vách) hỏi cô hàng
xóm có bận không, cô ấy bảo rỗi 1 tiếng, mình bảo anh có
việc quan trọng, anh gửi con bé tí, anh về ngay. Thế là mình
bế nó sang và phóng xe (đạp) đi nhậu. Căn 10 phút nữa hết
giờ làm việc thì mình phóng về, cô kia mặt méo xẹo: anh bảo
1 tiếng mà chơi nguyên buổi chiều, chết em rồi. Mình hề hề
nói đại: anh tiếp khách xong phải mời họ chai bia, hehe uống
rượu mía chua lòm mà nói uống bia. Quan trọng là mẹ con gái
về hoàn toàn không biết mình gửi con để đi nhậu, vì mình
đã nhai 1 nắm bã trà tướng và con bé thiêm thiếp vẫn ngủ...

Con mình lên sởi mình chỉ kiêng gió chứ vẫn tắm táp cho
chúng hàng ngày, dù chúng sốt, và đứa nào cũng chỉ không quá
1 tuần là khỏi, giờ chúng là... chúng rồi, trừ con em có 1
vết sẹo mờ ở sống mũi do bị thủy đậu (nhờ thế mà
duyên phết), còn lại da dẻ trắng tinh mịn tơi...

Kể ngày xưa để thương trẻ em và các bà mẹ bây giờ đang
lao đao vì sởi. Trẻ con nó không biết diễn tả nỗi đau nỗi
mệt nên nhìn chúng nằm kinh lắm, chúng cứ lờ đờ nên không
rõ trạng thái bệnh tật ra sao, không vững vàng rất hoang mang,
sợ hãi...

Thế nên đọc một loạt những bài về sởi hiện nay mình chia
sẻ nỗi mù mịt của các bà mẹ trẻ, đặc biệt các bà đang
nuôi con trong tâm sởi, và cũng thấy ngạc nhiên vô cùng. Ngày
xưa, y học thô sơ đến vụng dại thế mà chả sợ gì, giờ
hiện đại đến tiêm cũng có máy mà cả nước lại lao đao
trước bệnh sởi.

Mình thấy nhiều người nói đúng: đây là cơn khủng hoảng
truyền thông. Nếu anh Thăng giỏi tận dụng truyền thông bao
nhiêu thì chị Tiến lại dở bấy nhiêu. Ngày xưa toàn mách nhau
kinh nghiệm (một dạng truyền thông thô sơ) mà cứu được bao
người, trẻ con lần lượt qua sởi, qua đậu mùa như bây giờ
đương nhiên đến tuổi thì đến trường. Giờ cứ giấu giấu
thụt thò, đến lúc tất cả dồn hết lên bệnh viện tuyến
cuối cùng để 4 cháu 1 giường rồi lây chéo, trong khi các
bệnh viện tuyến dưới thì trống. Rồi ấp a ấp úng đổ
thừa việc này việc kia, tại này tại kia. Nếu PTT VĐĐ không
đọc fb của một bác sĩ mà lập tức xuống bệnh viện kiểm
tra thì chưa biết điều gì sẽ xảy ra nữa. Và phải sau khi anh
Đam xuống BV 1 ngày thì chị Tiến mới xuống, và nếu ai đọc
fb của một người mẹ chăm con thì thấy, trước khi chị Tiến
xuống thì BV đã cho người đi... dọn dẹp cho tinh tươm để
đón bộ trưởng.

Hôm qua cuối giờ chiều thì đích thân thủ tướng ra tay, ngay
và luôn, dập dịch,là lệnh của người đứng đầu chính
phủ. Thì chờ thôi, dẫu ngay và luôn là... ngay và luôn.

Là mình ôn cố tri tân tí. Ngày kia con gái mình nó về, có khi
mình lại ngồi bày nó cách... chữa sởi cho con nó...




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140424/van-cong-hung-seo-ngay-xua-soi-ngay-nay),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2014/04/20/140420154833_vietnam_512x288_vtc.vn.jpg"
width="400" /></center>
<em><center>Đâu là chỗ cho các hội dân sự trong tư duy của
Đảng và chính quyền VN?</center></em>

Nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay đang rất quan ngại các phong
trào vận động cải cách xã hội ôn hòa, mà đặc biệt là
phong trào của các tổ chức dân sự, vì chính quyền sợ rằng
thiết chế chính trị - xã hội này sẽ 'tranh giành quần chúng'
và 'ảnh hưởng' của Đảng, theo một học giả gốc Việt từ
Mỹ.

Tuy nhiên, xã hội dân sự như trên thực tế phát triển ở
nhiều quốc gia và tại Việt Nam lâu nay đã chứng tỏ là rất
cần thiết đối với sự phát triển và cân bằng xã hội,
Đảng và chính quyền Cộng sản Việt Nam sẽ xử lý ra sao vấn
đề vừa muốn độc quyền, vừa cần có sự đồng thuận của
dân và các tổ chức của dân tham gia.

Hôm 20/4/2014, Giáo sư Ngô Vĩnh Long, sử gia và nhà Việt Nam học
từ Đại học Maine Hoa Kỳ đã dành cho BBC một cuộc phỏng
vấn bằng bút đàm, trong đó, ngoài vấn đề xã hội dân sự,
ông bình luận kịch bản và hướng đi tới đây của Đảng và
chính quyền Việt Nam, cũng như khả năng tương tác ra sao giữa
các lực lượng chính trị xã hội được cho là cần thiết cho
một tương lai cải tổ.

Mở đầu cuộc phỏng vấn, Giáo sư Long bình luận về việc
liệu nhà cầm quyền có đang e sợ xã hội dân sự, cùng các
phong trào dân sự và dân chủ trong nước hay không. Ông cũng
nêu lý do của quan ngại này.

<em><strong>GS. Ngô Vĩnh Long</strong>:</em> Nhà cầm quyền Việt Nam
hiện nay rất quan ngại xã hội dân sự, mặc dầu phong trào
dân sự, dân chủ đang còn rất manh nha và chủ yếu chỉ mới
có sự hiện diện của một vài diễn đàn trên các mạng và
một số nhóm "ái hữu".

Lý do chính là nhà cầm quyền, ngay từ sau chiến tranh, đã
muốn độc quyền và đã tìm cách triệt tiêu xã hội dân sự
bằng cách giải tán hầu hết các tổ chức mà họ cho có thể
tụ tập quần chúng.

Độc quyền, cho dù có thật lòng muốn giúp đất nước
"tiến nhanh tiến mạnh" đi nữa, cũng dẫn đến độc đoán.
Và độc đoán đã dẫn đến những sai lầm mà hậu quả là
sự suy yếu của xã hội và của cả chính quyền.

Do đó, nhà cầm quyền lại càng sợ mất quyền nên càng
chuyên quyền để hầu mong có thể củng cố quyền lực.

<h2>'Bàn cờ chính trị'</h2>

<center><img
src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2014/01/09/140109114541_ngo_vinh_long_304x171_bbc_nocredit.jpg"
width="400" /></center>
<em><center>Người chơi chính trên bàn cờ chính trị VN lúc này
vẫn là Đảng, theo GS Ngô Vĩnh Long</center></em>

<em><strong>BBC:</strong> So với trước đây, quan ngại của chính
quyền đối với các tiến trình dân chủ hóa và đòi hỏi nhân
quyền trong nước, với tư cách là sự cạnh tranh, thậm chí là
thách thức, có điểm gì khác biệt chính?</em>

Trước đây, trong thập kỷ rất khó khăn sau năm 1975, chính
quyền còn phải dựa vào dân để bảo vệ đất nước. Cho nên
chính quyền đã phải để cho dân "phá rào", nhưng chỉ trong
các lãnh vực kinh tế thôi.

Cho đến nay, những đòi hỏi về nhân quyền và dân chủ
hoá—đừng nói gì với tư cách cạnh tranh hay thách
thức—đều đã bị đàn áp, kể cả đối với những người
có công với đất nước và có chức vụ lớn trong Đảng và
trong chính quyền.

Trái lại, đặc biệt trong thập kỷ vừa qua, cạnh tranh hay
thách thức nhau về quyền lợi phe nhóm hay cá nhân càng lớn.
Quyền lợi đã làm mất dần quyền uy, cho nên nhiều tầng
lớp—từ anh công an đến anh dân đen—đã coi thường luật
pháp và an ninh xã hội.

<em><strong>BBC:</strong> Theo Giáo sư, trên bàn cờ chính trị của
VN hiện nay, đâu là những người chơi chính, họ sẽ quyết
định tương lai của đất nước ra sao, bằng cách nào?</em>

Trên bàn cờ chính trị của Việt Nam hiện nay những người
chơi chính vẫn còn là những đảng viên và những quan chức cao
cấp.

Việc họ quyết định tương lai của đất nước ra sao và
bằng cách nào thì người ngoài chẳng thế nào biết được.

Chỉ biết là nếu họ không dựa vào quần chúng thì quyết
định như thế nào đi nữa cũng không có tương lai.

<h2>'Nhân tố quyết định'</h2>

<center><img
src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2014/04/20/140420160758_vietnam_304x171_bbc_nocredit.jpg"
width="400" /></center>
<em><center>Nhiều hội dân sự đã nhận được sự ủng hộ,
tán thành của các nhân sỹ, trí thức và cựu quan chức chính
quyền VN.</center></em>

<em><strong> BBC:</strong> Liệu xã hội dân sự có phải là một
nhân tố nặng ký làm chuyển hướng thế cờ, trận mạc, hay
sẽ phải chờ một lực lượng chính trị, xã hội nào đó
xuất hiện để cho lời giải cuối cùng?</em>

Xã hội dân sự, bất cứ ở nước nào đi nữa, cũng là nhân
tố quyết định và cuối cùng để bảo vệ sự sống còn của
chế độ và an ninh bền vững cho xã hội.

Một lực lượng chính trị, hay xã hội, xuất hiện để thay
quyền mà không có một xã hội dân sự lành mạnh thì chỉ
lại dẫn đến chuyên quyền mà thôi.

Lịch sử đã chứng minh điều này, và một số ví dụ điển
hình gần đây gồm có các trường hợp như Ai Cập, Irak và
Libya. Do đó, một chính thể, nếu muốn tồn tại vững chắc,
phải tạo điều kiện cho một xã hội dân sự được phát
triển.

<em><strong>BBC:</strong> Ông có cho rằng có một quan hệ Đảng
anh - Đảng em, nước lớn - nước bé giữa Trung Quốc và Việt
Nam và ảnh hưởng của Trung Quốc, của giới lãnh đạo cộng
sản Trung Quốc có thể mạnh đến nỗi mà VN khó thoát ra khỏi
tầm ảnh hưởng, dù là trong năm, mười năm nữa, để cải
tổ?</em>

Quan hệ nước lớn-nước bé mà lại liền núi, liền sông,
liền biển nữa thì bất cứ ở đâu (ví dụ ngay tại Bắc Mỹ
giữa Canada, Hoa Kỳ và Mexico) nước nhỏ khó có thể thoát ra
khỏi tầm ảnh hưởng của nước lớn hơn và mạnh hơn.

Vấn đề ở đây không phải là thoát ra khỏi tầm ảnh
hưởng mà là để ảnh hưởng đó chi phối đời sống xã hội
và an ninh quốc gia của mình đến mức nào.

Ảnh hưởng của Hoa Kỳ đối với Canada và Mexico) rất khác so
với ảnh hưởng của Trung Quốc đối với Triều Tiên (Bắc
Hàn) và Myanmar (Miến Điện), một trong những lý do đã khiến
Myanmar tìm lối thoát.

Myanmar là một nước yếu, chịu đựng ảnh hưởng đơn độc
rất lâu, mà còn đang tìm được lối ra huống chi một nước
Việt Nam đã hi sinh rất nhiều cho độc lập, tự do?

Vấn đề là lãnh đạo Việt Nam có muốn "sống mà vì
nước, sống vì dân" hay không, hay sống xa hoa trên sự tủi
nhục của đất nước và lầm than của nhân dân. Cái đầu mà
lọt thì cái thân khắc thoát.

<h2>'Kịch bản tương lai'</h2>

<center><img
src="http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2014/04/20/140420162004_vietnam_304x171_noichinh.vn.jpg"
width="400" /></center>
<em><center>Trong mô hình quyền lực chính quyền lâu nay, Mặt
trận Tổ quốc VN được coi là một siêu tổ chức 'dân sự'
của Đảng.</center></em>

<em><strong>BBC:</strong> Theo ông đâu là kịch bản chuyển biến,
chuyển đổi có khả năng xảy ra nhất cho biến đổi chính
trị, thể chế của VN tới đây?</em>

Kịch bản chuyển biến an lành nhất và nhanh nhất cho đất
nước và dân tộc là chuyển đổi đường lối và chiến
lược trong Đảng và Nhà nước.

Tất cả những biến đổi chính trị và thay đổi thể chế
qua các phương cách khác đều có những giá rất đắt phải
trả trong tương lai, gần hay xa.

<em><strong>BBC:</strong> Cuối cùng, thời điểm xảy ra cải tổ,
thay đổi, thậm chí là cách mạng có thể là bao giờ và các
lực lượng chính trị ở VN hiện nay, kể cả Đảng CS và các
bên là đối thủ, các lực lượng chính trị - xã hội, nên có
sự chuẩn bị ra sao cho quá trình này, nếu tất cả đều muốn
có vị trí của mình trong tương lai?</em>

Muốn thay đổi, cải tổ hay cách mạng, để khỏi phải trả
những giá rất đắt (như ở Ai Cập hay Libya) thì ít ra phải
để cho một xã hội dân sự tồn tại (như ở Myanmar, mặc
dầu bị kìm kẹp và khống chế).

Hiện nay ở Việt Nam chỉ có một Đảng Cộng Sản và những
phe nhóm (lợi ích hay đối thủ) trong đó.

Các lực lượng chính trị-xã hội bên ngoài chưa có, hay chưa
có thể hoạt động cùng với nhau và cọ sát với nhau để có
thể dẫn đến hoà giải, hoà hợp.

Để chuẩn bị cho quá trình thay đổi thì ngay bây giờ phải
bắt đầu nuôi dưỡng một xã hội dân sự, qua đó các thành
phần trong xã hội có thời gian và điều kiện tranh đấu và
bảo vệ quyền lợi của họ vì lợi ích chung của dân tộc và
đất nước.

Nếu những người có quyền và tiền vẫn muốn giữ vị trí
của mình trong tương lai thì đất nước và dân tộc sẽ không
có tương lai.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140424/quoc-phuong-vi-sao-chinh-quyen-so-xa-hoi-dan-su),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft300"><img
src="http://hieuminh.files.wordpress.com/2012/08/sc3a0i-gc3b2n.jpg?w=300&h=199"
/><div class="textholder"></div></div>Sắp đến ngày 30.4 rồi.
Đường phố lại tràn ngập cờ hoa, khẩu hiệu, các phương
tiện truyền thông lại có các bài viết với những câu từ
đẹp nhất để ngợi ca chiến thắng, đặc biệt vào những
năm chẵn. Sẽ có hàng triệu người vui, nhưng Bác Kiệt đã
nói, có hàng triệu người buồn.

Trong tâm trạng một người đã đi lính "Bên thắng cuộc",
đã tham gia chiến dịch mùa xuân năm 75, tôi không nghĩ nhiều
về niềm vui chiến thắng, tôi nghĩ nhiều về Hòa hợp dân
tộc.

Sống ở chế độ nào thì phải phụng sự chế độ ấy. Đó
là điều đương nhiên. Khi chiến tranh hai miền xảy ra, tất
cả đều bị cuốn vào cỗ máy chiến tranh do nhà cầm quyền
hai bên vận hành: Thanh niên trai tráng trực tiếp cầm súng
chiến đấu, các lực lượng còn lại làm công tác phục vụ
cho cuộc chiến. Ai cưỡng lại sẽ bị ghép vào tội phản bội
Tổ quốc.

Nói cách khác, chiến tranh là cuộc chơi của nhà cầm quyền,
của các chính trị gia, mà bên nào cũng cho rằng mình là chính
nghĩa. Người dân phải hành động theo chỉ đạo của nhà cầm
quyền, không có sự lựa chọn nào khác.

Vậy có công bằng không, khi cuộc chiến kết thúc, tất cả
những người và gia đình có người tham gia vào cuộc chiến
"bên thua cuộc" đều bị phân biệt đối xử. Nhiều người
bị tù đày. Họ và gia đình họ có thể chống lại hoặc
đứng ngoài cuộc chiến để tránh được hậu quả xấu khi
kết thúc chiến tranh? Đó là điều không tưởng được chia
đều cho cả hai bên.

Có một điểm chung giành cho cả hai, kể cả bên thắng và
thua. Đó là những đau thương mất mát, là những người lính,
và cả những người không trực tiếp cầm súng, ngã xuống nơi
chiến trận, là những người thương bệnh binh, là nỗi đau
của các bà mẹ mất con, những gia đình mất người thân và
cho đến bây giờ, di chứng chiến tranh, nhiễm chất độc còn
dai dẳng.

Đau xót hơn, di chứng về sự chia rẽ thắng thua vẫn còn sau
gần 40 năm khi chiếc xe tăng húc đổ cổng dinh Độc Lập ngày
30-4-1975.

Dưới góc nhìn nhân văn thì tất cả đều là con người,
đều chung nòi giống, đều là con cháu Lạc Hồng. Chả lẽ
chỉ một bên biết đau, được chăm sóc đền bù, được vỗ
về an ủi, bên kia là gỗ đá sao?

Nhà nước mình từ lâu đã có chủ trương và việc làm cụ
thể để hòa hợp dân tộc. Đây là chủ trương đúng đắn và
cần thiết. Một Dân tộc muốn phát triển mạnh mẽ, cần
nhiều yếu tố, trong đó đoàn kết là yếu tố vô cùng quan
trọng. Có khác gì một gia đình, một dòng họ, lục đục kéo
dài hỏi làm sao phát triển được.

Cuộc chiến đi qua đã được 39 năm nhưng hố sâu ngăn cách
vẫn thăm thẳm, cũng chỉ vì việc làm cụ thể chưa được bao
nhiêu, nhiều cái còn hình thức. Nếu nói đúng bản chất thì
các nhà Lãnh đạo hiện nay chưa thực tâm hàn gắn, còn nặng
thành kiến, còn cảnh giác, còn phân biệt đối xử.

Mời khách vào nhà phải thực lòng, cửa phải rộng mở, thái
độ vồn vã với nụ cười trên môi. Nếu mời vào mà khóa
cửa thì chỉ là lời đãi bôi, khách biết ngay tấm lòng giả
dối của chủ nhà

Người Mỹ đã làm được một việc đầy tính nhân văn, để
thiên hạ ngưỡng mộ. Khi chiến tranh Nam Bắc Mỹ kết thúc.
Bên thắng cuộc tuyên bố: trong chúng ta không có ai là người
chiến thắng. Cùng với tuyên bố bất hủ ấy là những việc
làm cụ thể đầy tính nhân văn. Vì vậy, vết thương chiến
tranh được hàn gắn rất nhanh. Sao mình không học những việc
làm tuyệt vời như vậy?

VN mình đã không làm được như họ. Nhưng chúng ta cần sửa
sai trong suy nghĩ, cần bao dung, cần thực tâm, cần những việc
làm cụ thể, chẳng hạn:

- Ngày 30.4 nên gọi là ngày " Hòa hợp Dân tộc" thay cho
cách gọi trước đây

- Có chế độ trợ cấp chăm sóc các thương binh, các bà mẹ
có con là Liệt sĩ trong chính quyền Việt nam cộng hòa

- Tìm kiếm hài cốt bị mất tích của những người lính trong
chế độ VNCH

- Có chế độ trợ cấp, chăm sóc các người lính VNCH (cả con
cái họ) bị nhiễm độc da cam trong cuộc chiến

- Không phân biệt thành phần khi tuyển dụng nhân lực vào
bất kỳ cơ quan nhà nước nào

- Không dùng các từ ngữ làm tổn thương những người trong
chế độ VNCH (Ngụy quân, Ngụy quyền, bán nước, tay sai cho
Mỹ…)

Và rất rất nhiều những việc làm khác nữa

Chỉ có những việc làm cụ thể, hướng thiện, chân
thành…mới tạo được niềm tin của nhân dân trong nước và
cộng đồng kiều bào nước ngoài, mới đắp lành vết thương
chiến tranh, mới tạo được đoàn kết Dân tộc và mục tiêu
Hòa hợp Dân tộc mới thành công.

<em><strong>Nguyễn Quang Cảnh. Hà Nội. 22-4-2014


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140424/nguyen-quang-canh-thu-ben-thang-cuoc-vai-y-kien-ve-hoa-hop-dan-toc),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Những dòng tâm sự của một nữ phóng viên phải xa con để
đưa tin về dịch sởi trong những ngày qua đang gây xúc động
mạnh cho cộng đồng mạng.

<strong>Con trai của mẹ ạ!</strong>

Ngày hôm nay, sau 2 tuần mệt mỏi túc trực ở trong viện, chạy
lên Bộ Y tế, phỏng vấn người nhà bệnh nhân… về dịch
sởi. Mẹ mới có thời gian ngồi viết những dòng này gửi
đến con.

Có một vài đồng nghiệp nói với mẹ hãy ghi lại những thời
khắc này, để sau này con lớn lên, có đọc lại, con cũng
biết rằng, đã có thời gian, ở giữa thời đại của thế
kỷ 21 này, con người hoang mang, lạc lối, sợ hãi, cô đơn,
hoảng loạn và chỉ biết cầu trời hoặc họ hy vọng vào một
điều gì đó không có thật ở trên đời. Họ tin vào phép
màu. Mẹ cũng nghĩ rằng, ước gì có một phép màu ở đây có
thể xóa tan đi những nỗi khổ đau, những vết thương, và
những giọt nước mắt cứ thi nhau chảy trên má của mỗi gia
đình bệnh nhân.

Chưa bao giờ mẹ được chứng kiến, hàng trăm người nhà
bệnh nhân ôm nhau khóc lóc và hoảng loạn khi bác sĩ lần
lượt đọc tên những em bé… bị bệnh viện trả về. Họ
ước rằng, họ cầu trời rằng, tên con cái của họ, cháu
của họ không nằm trong danh sách dài dằng dặc mang màu sắc
nhuốm đen, tang tóc đó đang bao trùm lên sự sợ hãi của chính
họ.

<center><img
src="http://webdata.vcmedia.vn/webdata/100/57dc4a20140419101706s2.jpg"
width="580"></center>
<em><center>Nỗi đau của một gia đình mất con vì dịch sởi -
(Ảnh: Tuổi trẻ).
</center></em>
2 tuần, là 14 ngày… hơn! Có lẽ mẹ trực trong bệnh viện này
hơn con số đó. Nhưng con số đó chẳng thấm tháp gì so với
những ông bố, bà mẹ có con nằm trong phòng cấp cứu, trong
khoa lây, khoa truyền nhiễm mấy tháng trời. Hơn ai hết, chờ
đợi là một điều gì đó khó thở đến vô cùng, huống gì
cái họ chờ đợi gần như là không lối thoát.

Mẹ biết, họ không biết bám víu vào đâu, giữa trung tâm
dịch sởi đang hoành hành, các bác sĩ, y tá, y sĩ dường như
làm việc gấp 3-4 lần nhưng vẫn không giảm tải được số
lượng người tử vong, nhập viện vì sởi, lây nhiễm chéo.

Mẹ cảm nhận như cái bệnh viện Nhi nơi mẹ đang đứng đây,
nơi mà hàng ngày có những em bé luôn luôn vui vẻ và yêu
thương, chỉ bị những căn bệnh nhẹ nhàng đã trở thành nơi
gần với cánh cửa tử hơn bao giờ hết.

Con trai của mẹ à! Con có nghe thấy không? Tiếng khóc, tiếng
gào thét, tiếng nói thều thào của những người nhà bệnh
nhân gần như đã kiệt sức cứ vang lên mãi.

Con trai của mẹ à?! Con có biết không? Chân tay mẹ bất lực,
người mẹ như nhũn ra khi có 3 người phụ nữ, cũng như mẹ,
cũng có những người con thiên thần như con. Nhưng giờ đây,
có lẽ sẽ chẳng còn những nụ cười hạnh phúc nữa. 3
người phụ nữ bám lấy mẹ, gào lên khóc "Chị hãy làm gì
đi, chị nói gì đi, chị nói lên Bộ, lên Trung ương đi... con
chúng tôi chết rồi. Tại sao??? Tại sao nó lại chết???"

Những câu hỏi đó, bản thân mẹ làm sao trả lời được, khi
mẹ đích thân đi gặp bác sĩ, chính các bác sĩ còn cảm thấy
tuyệt vọng: "Bệnh nhân chuyển biến nhanh quá, vi rút đã ăn
vào phổi. Chúng tôi rất tiếc, các cháu chỉ còn thở được
vài tiếng đồng hồ nữa thôi."

Con trai của mẹ à?! Có có hay, ở giữa thế kỷ 21, ở giữa
nơi đô thị phồn hoa, mọi thứ đều tiên tiến, mọi thứ
đều trở nên hào hoa, bóng loáng và là những nơi đẹp đẽ
nhất mà con người mơ ước và hướng tới, lại là nơi trung
tâm của ổ dịch. Một con đường đến mà ít có tỷ lệ
đường về. Nó đau đớn, tang thương – Nhưng có thật.

Con trai của mẹ à?! Con nhìn kìa, ông bố kia dường như đã
phát điên. Đàn ông luôn mạnh mẽ, đàn ông luôn là cứng cỏi
nhất trong những tình huống dường như trở nên xấu nhất.
Nhưng có lẽ, anh ấy cũng đã không chịu đựng được khi các
bác sĩ hô lên: Cấp cứu..! Thôi... thở được rồi...

5 phút sau lại: Cấp cứu... Nhanh, nhanh.... Từ từ... cuống
phổi vẫn thở được rồi.... Rồi lại... Cấp cứu gấp...!
Nhanh nhanh. Ông bố như phát điên, con có biết ông bố đó đã
gào lên: Trời ơi... Giết tôi đi... Con tôi ơi.. con ơi..!
Người mẹ đâu??? Nước mắt mẹ chảy dài, trái tim mẹ
dường như bị ai bóp nghẹt. Mẹ tự hỏi mình: Mẹ em bé đâu?
Trong lúc này, có lẽ em bé cần nhất là người mẹ.

Khi mẹ hỏi những người xung quanh, họ bảo: Mẹ cháu bé túc
trực 20 ngày ở đây, hôm qua nghe bệnh viện nói có khả năng
con họ không qua khỏi. Nó đã về nhà, bảo trực sẵn ở nhà,
được tin là "đi theo" con luôn... 2 đứa rồi. Sao có thể
thế được? Làm sao có thể suy nghĩ ấu trĩ như thế?

Nhưng con trai à?! Con biết không?

Nếu đặt vào hoàn cảnh của mẹ, có lẽ mẹ cũng chẳng
thiết sống trên đời nếu như hai người con của mẹ đã lần
lượt "ra đi" như người phụ nữ kia. Mẹ có đủ mạnh mẽ
để vượt qua hay không? Hay mẹ lại về nhà để rồi nhìn vào
mắt con, mẹ biết được rằng, con là tất cả của mẹ.

<img
src="http://webdata.vcmedia.vn/webdata/100/acb5dc201404231337361027069974.jpg"
width="600">Hôm nay, sau những ngày căng thẳng, viết bài về
dịch sởi ngay tại trung tâm "bão sởi".

Mẹ căng thẳng vô cùng, mẹ sợ hãi vô cùng. Con số tiết lộ
tỷ lệ tử vong của các em bé quá cao làm mẹ lúng túng. Quyết
định gọi điện về tòa soạn xin ý kiến chỉ đạo để
đăng con số thực đó lên, mẹ đã đấu tranh rất nhiều. Sự
động viên của anh Thư ký tòa soạn khiến mẹ mạnh dạn lên
rất nhiều. Con số hơn 100 bệnh nhân tử vong vì sởi và những
bệnh biến chứng sởi đã được tung ra.

Chẳng mấy chốc, bài báo đó thu hút hàng ngàn người vào
đọc, có những đồng nghiệp biết mẹ đã gọi điện, nhắn
tin, người thì hỏi, người thì bảo mẹ "liều", người
thì bảo mẹ "chuẩn bị tinh thần"... Mẹ biết, mẹ không
phải không coi trọng công việc, mà mẹ tin những việc mẹ nói
ra thế này, nó chính thức công bố cho mọi người biết: Sởi
không còn là căn bệnh thông thường nữa.

Ngay tối hôm đó, các đài truyền hình, các báo đã đưa tin
đồng loạt con số chính xác là 118 bệnh nhi tử vong. Con số
đó, mẹ biết, vẫn chưa dừng lại. Nhưng bù lại, mẹ đã
thấy sự vào cuộc quyết liệt của những đồng nghiệp ở
các báo khác bên mình.

Mẹ biết, ở trong bài viết, mẹ đã đưa cảm tính của mình
vào hơi nhiều. Nhưng không cảm tính thế nào được khi hàng
ngày mẹ chứng kiến, hàng giờ mẹ chứng kiến những nỗi đau
cứ chất chứa lên nỗi đau. Đến khi có những người phải
thốt lên với mẹ: Có những ngày, tôi chứng kiến, các em bé
tử vong nhiều quá, cứ 2 ngày có tới 36 bệnh nhi rời viện.

Họ rời viện, họ biết về đâu? Phải, về nhà. Về nhà để
nằm chờ những hơi thở cuối cùng lịm đi trong sức khỏe
yếu ớt và những đau thương của bố mẹ các em bé không
biết gửi nơi đâu. Những lời kêu gọi gửi thêm máy thở,
gửi thêm máy tiêm, hãy cứu lấy các cháu bé vô tội vài tháng
tuổi đang đối diện với nguy cơ cứ hàng ngày hiện lên,
truyền đi. Những thông điệp đó đã kéo gần tất cả con
người lại với nhau. Hơn ai hết, mẹ hiểu lúc này đã đến
lúc chúng ta sống vì cộng đồng.

Những món tiền nhỏ liên tục được gửi tới gia đình các
em, góp, một tay vào nền kinh tế vực lên sự sống đang mỏi
mòn. Những hộp sữa, những chiếc chăn, chiếu, hoa quả, nước
uống được lần lượt chuyển tới tay người nhà bệnh nhân
mong họ kiên cường. Những giọt nước mắt cảm thông, những
lời nói cảm ơn, những ánh mắt kiên quyết cứ mỗi ngày..
mỗi ngày được nhân lên.

Con trai của mẹ à?!

Con nhìn đi..! Kìa, các em bé kia đã rời bệnh viện với hy
vọng sống còn vẫn còn vương trên nét mặt. Những lời động
viên, khoanh vùng dịch bệnh đã được mọi người chung tay
giúp đỡ. Những lời sẻ chia, tư vấn về dịch bệnh sởi đã
được gửi đến từng nhà, từng nhà... Giúp mọi người có
kiến thức hơn trong việc phòng chống cho con em mình.

<strong>Con trai của mẹ à! Mẹ nhớ con...</strong>

Khi gửi con cho bố, đi vào vùng ổ dịch, con biết không? Mẹ
cũng sợ lắm. Mẹ sợ con lây cái dịch sởi đáng nguyền rủa
này. Mẹ sợ ánh mắt của con không còn hướng vào mẹ nữa.
Mẹ sợ lắm chứ. Nhưng con vẫn ở đây, vẫn nắm lấy bàn tay
mẹ. Bố con vẫn ở đây, vẫn động viên mẹ từng ngày, vẫn
chăm sóc con từng giờ. Ông bà vẫn gọi điện cho mẹ, dặn
dò: Con cẩn thận nhé! Mẹ biết, mẹ cần làm một điều gì
đó để giảm tải thấp nhất những con số khủng khiếp kia.
Những hành động nhỏ, sẽ tạo nên ý nghĩa lớn, sẽ giúp
từng gia đình có niềm tin và đi lên.

<img
src="http://webdata.vcmedia.vn/webdata/100/0bd922201404231337591030559874.jpg"
width="600">Những sinh linh bé bỏng đang chiến đấu với dịch
sởi - (ảnh Hoàng Hải Yến).

Những em bé, còn rất bé: em Yến Nhi, em Trấn Thành, em Bảo
Ngọc, em Hồ Phi, em Hà Hiền, em Minh Phương.... Tất cả các em
bé đó nhờ những lòng hảo tâm đã vượt qua giai đoạn khó
khăn nhất là: Phòng cấp cứu. Cuộc chiến còn dài, nhưng mẹ
tin tất cả rồi sẽ qua đi

Mẹ đã nhận được tin vui từ rất nhiều người mẹ khác.
Người cảm ơn, người khóc, người vui mừng, người vẫn còn
sự lo lắng... Nhưng nhìn lại mẹ biết, những hành động của
mẹ, của những bạn bè, của những người ủng hộ và tin
tưởng mẹ đã có kết quả tốt.

Nắng đã lên rồi, con trai ạ. Mẹ lại tiếp tục lên đường.
Hôm nay, là ngày thứ 17 mẹ vào viện, đi từng căn phòng để
hỏi thăm các em, để động viên các mẹ, để ghi lại những
hình ảnh yêu thương này.

Con trai của mẹ à?! Nghe tiếng thở đều đều của con bên tai,
dù ở gần con, nhưng không được ôm ấp, mẹ thấy nhớ con vô
cùng. Đẩy con đi xa mẹ hơn làm mẹ đau lắm, nhưng sẽ đau
hơn nếu như những người mẹ khác không còn cơ hội ôm con
của họ như mẹ đã ôm con và chắc chắn sẽ được ôm con
(sớm thôi)

Vì vậy, hãy để mẹ đi, để con biết rằng: Đất nước
mình, con người của dân tộc mình gắn kết lắm. Đừng vì
những khó khăn mà vội tuyệt vọng, nghe chưa con? Những số
tiền nhỏ vẫn tiếp tục được gửi đến các em nhỏ hơn con
rất nhiều! Con biết không, dù con số nhỏ, rất nhỏ nhưng có
người đã ôm lấy mẹ mà khóc, mẹ tin, họ đã cùng cực lắm
rồi. Còn bao nhiêu cảnh đời nữa, họ vẫn còn đang chờ
đợi, vẫn chờ những số tiền dù nhỏ nhoi nhưng cũng giúp
được họ vượt qua chặng đường khó khăn này.

Con đừng buồn khi mẹ cứ đi mãi

Con đừng khóc khi mẹ về tránh xa con

Con đừng hờn dỗi khi mẹ không bế con nữa

Con đừng nói rằng mẹ không yêu con

Sẽ làm đau lắm, đau lắm.

Con biết không?

Tương lai của các mẹ là ở các con

Hãy yêu thương hơn những gì mà con nhận được. Con nhớ chứ?
Con yêu của mẹ

Mẹ yêu con nhiều!
<strong><em>
Bài viết của phóng viên Hoàng Hải Yến.
</em></strong>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140423/hoang-hai-yen-nhat-ky-phong-vien-tu-tam-dich-soi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Khó ai có thể nhìn thấy hay phán đoán về sự phát triển
của Việt Nam trong tình hình hiện nay. Một bức tranh loạn màu
sắc, mà chỉ cần nhìn qua cái tít của các tin tức hằng ngày
là đã thấy "choáng". Như "dòng tin gây bức xúc" mỗi
ngày của Nguoilotgach, hay của Vietnam.net, hoặc bất cứ một
trang mạng nào khác, mà không cần đọc, chì lướt qua tựa
đề thôi! Nếu không gọi nó bằng từ "hội chứng" của
cả nước thì là gì ?

Nước Mỹ đã dính líu vào cuộc chiến tranh Việt Nam thật
sự máu lửa chỉ trong khoảng 7 năm, kể từ khi quân đội Mỹ
trực tiếp tham chiến 1965 đến 1972 thì rút quân. Người lính
Mỹ theo chế độ quân dịch, chỉ có một năm, quá lắm là 2
năm cho một số người, thế mà nó đã sinh ra trên đất Mỹ
một "hội chứng" về chiến tranh Việt Nam kéo dài 40 năm
sau, còn để lại những vết thương cho lương tri xã hội Mỹ
và lịch sử Mỹ, về một cuộc chiến mà họ không xem đó là
cuộc chiến tranh xâm lược, mà là cuộc chiến chính nghĩa, vì
lý tưởng giúp nước nhỏ chống sự bành trướng của chủ
nghĩa Cộng sản vào toàn vùng Đông Nam Á. Cho là đúng mà vẫn
ray rứt, vì vết cắt của chiến tranh. Thông thường, một
quốc gia sau khi chiến tranh chấm dứt đều sinh ra một hội
chứng nào đó.

Dân tộc Việt Nam có phải là một bộ phận của nhân loại,
có cấu tạo bình đẳng về tâm sinh lý và tư tưởng trước
Tạo hóa, hay nó là một loại người đặc biệt – có mình
bằng đồng, da bằng sắt – để chịu đựng những cuộc chà
xát đảo điên liên tiếp kéo dài hằng thế kỷ, từ Tàu,
Pháp, Nhật, Mỹ, rồi lại Tàu..., mà không mang một tật chứng
nào trên da thịt, trong tâm thức của những người đang sống,
cho dù cuộc chiến tranh ấy có là chính nghĩa: bảo vệ tổ
quốc, giành độc lập dân tộc ? Nói cách khác, thuần về mặt
hậu quả chiến tranh, trộm nghĩ, cả dân tộc Việt Nam đều
rơi vào một trạng thái hội chứng toàn diện, miên man đến
nổi không còn phân biệt được thế nào là hội chứng, bao
gồm nhiếu thế hệ đã, đang và còn sắp sinh ra trên đất
nước nầy ?

Trong giờ phút hiện nay, nó ngổn ngang trăm bề cấu xé trong
tâm thức dân tộc, riêng yếu tố nầy, tự thân nó đã nhấn
chìm mình trong sự u minh, chưa tính đến yếu tố tác động
từ các thế lực bên ngoài ? Phải chăng, các cuộc chiến tranh
liên tiếp mà Việt Nam phải đương đầu đã <i>vượt</i>
<i>quá sức chịu đựng, và làm kiệt sức</i> một dân tộc,
cũng như <i>vượt khỏi khả năng</i> của những ê-kíp lãnh
đạo của các thời kỳ, để đến khi đạt được kết quả,
gọi là kháng chiến thành công, giành được hòa bình độc
lập, sự suy nhược thần kinh và tâm sinh lý đã bộc phát, vở
vụn, không còn biết đâu là phương hướng để bước đi,
quờ quạng như một người trong cơn say xỉn với bản năng
bạo động và nổi hoang mang đến tận cùng tâm thức, hồn
chưa hoàn lại xác ? Mà xác và hồn cũng đều bị "hội
chứng"

Xin chỉ lướt qua tựa đề các trang thông tin mỗi ngày thì
rất rõ. Cái thực đơn nuôi dưỡng tinh thần người Việt mỗi
ngày, có cái gì tích cực sáng sủa ? Cuộc hội chứng đầy
đủ màu sắc điên loạn và giai điệu rối ben diễn ra khắp
nơi, chuyện nước cũng như chuyện nhà, và ở mỗi cá nhân?

Chẳng dám là người bình luận, chỉ là cảm quan của một
dân thường, tôi thật sự chia sẻ một nhận xét tự mình chưa
dám nói ra, mà ông <b>Thomas J. Vallely</b> vừa phát biểu
"..<i>tôi e rằng tôi đã đánh mất năng lực phê phán vốn có
của mình đối với sự phát triển của Việt Nam"</i>.(<i>Nhà
sáng lập Chương trình Việt Nam tại Đại học Harvard, Chủ
tịch Quỹ tín thác Đổi mới Đại học Việt Nam, nói trong lễ
nhận giải thưởng thuộc Quỹ Văn Hóa Phan Châu Trinh.).</i>
Không chỉ riêng ông ấy, mà hầu hết đều "mất năng lực"
về một cái nhìn lạc quan. Nhưng không nhìn thấy, không có
nghĩa là không có lối ra. Nguyên nhân cốt lõi của nó là đâu?
Thomas J. Vallely trong dịp nầy, nhắc lại tư tưởng cốt lõi
của nhà yêu nước Phan Châu Trinh nói về vai trò của giáo
dục, như nhiều nhà giáo dục Việt Nam đã từng nói, tư
tưởng ấy không những đúng vào thời kỳ của cụ, và đúng
ngay bây giờ "<i>Nhiều người đắm đuối với cái gọi là
quyền lực cứng của phương Tây như công nghệ, quân sự, và
sức mạnh công nghiệp. Phan Châu Trinh sâu sắc hơn. Ông kết
luận rằng các yếu tố khác, trong đó có giáo dục, mới là
bản chất nằm đằng sau sự trỗi dậy của phương Tây<b>. Vai
trò trung tâm của giáo dục và đổi mới trong việc quyết
định quỹ đạo phát triển của các quốc gia đúng cho ngày
hôm nay cũng như dưới thời của Cụ Phan.</b> Không phải ngẫu
nhiên mà những quốc gia châu Á duy trì được sự chuyển biến
kinh tế xã hội nhanh chóng và bền bỉ nhất – như Nhật Bản,
Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore – cũng <b>là những</b></i><b>
<i>quốc gia đã thành công trong việc xây dựng hệ thống giáo
dục có khả năng</i> <i>trang bị cho người dân kỹ năng và
kiến thức cần thiết để cạnh tranh và đổi mới…"</i></b>

Thực tế đó đã chỉ rõ con đường đi và cho ta niềm tin. <b>
</b>

Tư tưởng ấy đã mở ra từ thời Cụ Phan, nếu đã không
thực hiện được như các nước và vào thời kỳ ấy, thì bao
cơ hội gần một thế kỷ sau lại tiếp tục bị bỏ qua. Vai
trò của giáo dục và tư tưởng nếu không phải là hàng đầu
thì cũng là cốt lõi song hành cùng các thứ hiện đại khác.

Nhưng Việt Nam vẫn tiếp tục "kiên định" đi con đường
mù mịt của mình, không chịu một sự điều chỉnh nào, từ
khi chấm dứt cuộc chiến! Vẫn miên man trong cơn hội chứng sau
chiến tranh. Hội chứng về những "vinh quang" trong đau khổ
mà bộ máy tuyên truyền không ngớt cơn say ngợi ca như một
thứ động lực rất giả tạo, hội chứng làm giàu cá nhân,
gia đình và tập đoàn trên quyền lực độc quyền, thô bạo
như một con nghiện đang lao tới trong cơn say thuốc của mình,
hội chứng về sự nói dối, ăn chơi, tráo trở, thủ đoạn
cùng với bạo lực với sự nhân danh một loại chân lý dung
tục bất kể đạo lý. Hội chứng trong giới cầm quyền, hội
chứng trong nhân dân, hội chứng trong giới trẻ, và có thể
tính đến cả cái hội chứng ở phía một số người đang
"đấu tranh" cho dân chủ và đổi mới bằng biện pháp hận
thù "chửi bới" với tất cả công suất có được. Sự
hận thù và phẫn nộ là có nguyên nhân sâu sắc có thể hiểu
được, nhưng nếu lời chửi bới có sức mạnh làm bay cả bàn
ghế như trong phim hài Hồng Kông, thì cách ấy có thể dùng như
một phương thức đấu tranh xây dựng dân chủ được chăng?

Nhưng nguyên nhân lớn nhất, bao trùm tất cả, qua mặt cả
hậu quả chiến tranh, làm cho cả dân tộc bị hội chứng là
vì <b>một thứ chủ nghĩa</b> mà hơn nửa thế kỷ nó đang cố
cắm vào não của các thế hệ đang ngồi ở ghế nhà trường,
từ tiểu học đến trung - đại học với tất cả "ý chí"
của giới lãnh đạo. Nhưng không cắm được, nó luôn bị bật
lại, nó tạo nên tình trạng be bét hoang đường. Nếu nó
"xuôi chèo mát mái" thì ngày nay Việt Nam đã "hân hạnh"
có mô hình của một Bắc Triều Tiên, thanh niên Việt Nam sẽ
ổn định và trật tự, chung một lòng đoàn kết thống nhất
dưới kiểu tóc nào đó, như kiểu tóc của lãnh tụ "Un"
đã là biểu trưng của một thứ thể chế, không ngớt hò reo
là cao cả, tiên tiến, cách mạng! Tuy cùng là con đẻ của
chủ nghĩa Mác-Lê-Mao, cái hội chứng của thời đại có khác
nhau ở mỗi nơi, Trung Quốc, Triều Tiên, Việt Nam. Khác nhau về
kiểu dáng và màu sắc. Cái chung nhất thì nó đã xóa nhòa
được mọi chuẩn mực về giá trị cuộc sống trong truyền
thống văn hóa của mỗi nước, cũng như các chuẩn mực trong
thời hiện đại... Việt Nam ngày nay, người dân đang tồn
tại, ngơ ngác xen lẫn với hận thù. Họ chỉ tay vào mặt nhau
và gọi mi là "thế lực thù địch" cũng là theo cách mà nhà
nước khởi xướng, và tất cả đang ở vào vị trí "thủ
thế", chỉ biết lao lên cho sự sống còn rất gần với bản
năng. Cấu tạo của xã hội Việt Nam đang tồn tại tạm thời
trong "giềng mối" bạo lực của an ninh và cảnh sát, của
các chính sách quốc gia vì lợi ích nhóm, với từ ngữ được
nhân danh là "ổn định". Hội chứng của Việt Nam đang tự
mở ra bao nhiêu là cơ hội thuận tiện cho chủ nghĩa xâm lăng
của Bắc Kinh đang phát phì như có thuốc tăng trọng, mà toàn
dân Việt Nam không ai sẽ không là nạn nhân. Những người sáng
suốt của thời đại đã nhiều năm, hàng mấy mươi năm, kêu
gào về một sự đổi mới, phục hồi sinh lực dân tộc, mở
lối thoát ra khỏi hội chứng, bắt đầu bằng cách tân giáo
dục. Nhưng giống như mọi lãnh vực khác, giáo dục cũng nằm
trong cơn trầm cảm nặng nề, bởi những chủng tử đã được
cài cắm, bởi sự đè bẹp của các loại hội chứng khác, và
đến độ thê thảm, nó mang vào mình mọi thứ tiêu cực mà
ngoài xã hội có, nó bao phủ một sự nói dối chính thức,
chính danh, không ngượng ngùng bằng các con chữ.

Các nhà lãnh đạo xem ra họ biết hết các loại từ ngữ, từ
xấu xa đến tốt đẹp, hay hào nhoáng, nhưng nội hàm của nó
thì xa lạ với cái hiều phổ quát của số đông và thời
đại. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã từng "chỉ đạo"
ngành giáo dục về sự "đổi mới"giáo dục, hiện đại hoa
giáo dục, nhưng nội dung vẫn trong cơn mê man xã hội chủ
nghĩa u tối, lủng củng ngay trong kinh tụng của họ. Thủ
Tướng Nguyễn Tấn Dũng, với thông điệp đầu năm, vẫn rộn
ràng các từ ngữ "quyền làm chủ của nhân dân", "nhà
nước pháp quyền", "nền quản lý hiện đại", "nhân dân
được quyền làm những gì luật pháp không cấm"... Nhưng
thực tế thì khác, các từ ngữ cứ thế mà nhảy múa, quan
chức các cấp vẫn ca len lén bài ca hưởng thụ về cái
"thành đạt" kín hở của mình và… hây hây hãnh
tiến<i>.</i>! Luật pháp lại cấm cả những điều mà Hiến
Pháp không cấm. Hiến pháp là "cao nhất" nhưng là đằng sau
"cương lĩnh" của Đảng. Từ lời nói đến việc làm cũng
biểu hiện hội chứng. Luật pháp không cho giết người, nhưng
người vẫn bị cơ quan công quyền giết, theo cung cách của
bọn giang hồ. Chính sách "trẻ hóa cán bộ" bằng cách cùng
nhau thu xếp cho con cháu mình vào các vị trí…, họ đã đánh
mất lòng tự trọng của người có học và vô lương tri về
lẽ công bằng. Nếu không phải là những người lãnh đạo
Đảng, Chính phủ, Nhà nước, thì chính là nhân dân đang bị
hội chứng trầm cảm nhưng không hề hoang tưởng về những
người lãnh đạo của mình.

Hội chứng trong nhân dân là tình trạng mất niềm tin, không
có niềm tin nào cả, về mọi phương diện, đối với giới
cầm quyền và đối với chính mình. Ai có điều kiện ra nước
ngoài thì tìm cách ra nước ngoài, hoặc cho con cái ra đi,
trước hết là để "tị nạn"tinh thần. Những người có
điều kiện và nhiệt huyết để làm ăn thì co lại không dám
làm ăn, không phải vì sợ những rủi ro thị trường như vốn
có, mà vì sự hiểm nguy lồ lộ bởi tham nhũng và chính sách
có tác dụng bất ngờ như chiếc dây thừng sẳn sàng chẹn
họng siết cổ. "Sống qua ngày và chờ đợi"dĩ nhiên là tư
tưởng bi quan. Sinh khí trong nhân dân trở nên bạc ngược, lùng
bùng, năng lượng không có chỗ thóat. Nó quá ngưỡng cái dấu
chỉ của sự lụn bại. Nhưng hội chứng ấy không bắt nguồn
bởi lý do duy nhất từ phía người dân, mà người dân phải
hứng lấy cái hội chứng mỗi ngày theo cách "bội thu" phát
đi từ phía nhà nước. Không cần phải tìm kiếm ở đâu xa,
chỉ cần nhìn vào Hà nội, thủ đô có lịch sử văn hóa nghìn
năm, từng là "niềm tin yêu và hy vọng" đã trở thành
điển hình, chứa chất mọi thứ tiêu cực lớn nhỏ, hửu
hình, vô hình, đủ loại, đủ kiểu, cả điều nhỏ nhặt như
ăn cắp, đái đường, viết chữ bậy.., cũng ôm hết vào lòng.
Nó bao gồm tiêu cực mà cả nước có. Đúng hơn nó là tất
cả, nó phả ra, nó gieo mầm độc cho cả đất nước, một bộ
mặt xã hội bầy nhầy, mà Thủ đô là tiêu biểu, nơi mà bộ
máy Trung ương hoành hành như trong cuộc đỏ đen, đang hò reo,
ăn uống, hưởng thụ, và hít thờ mỗi ngày.

Hội chứng trong thanh niên chính là sự thờ ơ với xã hội,
thờ ơ và chán chường với lịch sử dân tộc mình, với thời
cuộc mà mình đang sống, cũng có nghĩa là tương lai của chính
mình. Họ ở thế thụ động, có "tổ chức" yêu nước thay,
có "đoàn thể" suy nghĩ thay, họ được khuyến khích vào
vùng sâu vùng xa, được quyền tìm mọi cách sử dụng cơ bắp,
bán sức lao động mà không có điều kiện tái tạo, được
quyền hy sinh tính mạng, được làm các thứ mà thành quả lao
động thì có kẻ khác tính toán thay. Họ sẽ được tuyên
dương với các loại bằng khen nhảm nhí mà đem về không thể
nấu cháo được. Bây giờ thì họ từ chối hết. Trong sự bế
tắc, họ có thể bán bớt một phần cơ thể cho bọn vô
lương, hoặc phát sinh bạo lực, trong đó có bạo lực với quan
hệ xung quanh và với bản thân mình dưới nhiều hình dạng,
số không ít, ngày càng nhiều, lao vào ma túy mà nhà nước
không có biện pháp cứu nguy.

Trong bối cảnh Việt Nam khó ai có thể tin tưởng và phán
đoán được điều gì tốt đẹp sẽ xảy ra, cứ mỗi lần nghe
thấy một vị lãnh đạo nào đó phát biểu thì y như rằng,
hội chứng bi quan "bức xúc"lại càng đậm đặc thêm lên.
Giá như mỗi lãnh đạo Việt Nam biết rằng từ cái tuổi thơ
không bình thường của mình, trưởng thành một cách bất ngờ
qua một trạng huống bất thường của chiến tranh, leo lên
chức vụ theo cách "định mệnh" bí hiểm…, là đều mang
vết tích của một loại hội chứng nào đó trong thói quen và
trong tư duy, thì hãy tìm cách giúp cho dân tộc thoát khỏi cái
hội chứng khốn khổ nầy, bằng cách để cho nền giáo dục
đổi mới triệt để, giải thoát thế hệ trẻ ra khỏi hội
chứng nhằm mưu cầu tương lai cho đất nước. Đó là xây
dựng những mầm sống lành mạnh cho các thế hệ, biết tự
trọng và tôn trọng tri thức, biết yêu công bằng và xây dựng
các giá trị sống mà nhân loại đang hướng tới, không dùng
thủ đoạn "hận thù giai cấp" để trấn áp, không tạo
dựng lên "thế lực thù địch" nhằm làm suy yếu tinh thần
của cộng đồng dân tộc để củng cố "tư thế chiến
đấu" vì đặc quyền đặc lợi của mình. Cái tự hào mà
lãnh đạo Việt Nam hằng tự ngợi ca, có phải là điều mà có
người gọi tế nhị là <b>cạm bẩy tinh thần ? </b>Tự bẩy
mình và bẩy cả dân tộc. Tôi thô thiển cho đó là biểu hiện
của một thứ hội chứng nguy hiểm nhất, thèm khát đến độ
hoang tưởng về quyền lực, vật chất, và không hiểu mình, vì
nguyên nhân một phần của hậu quả chiến tranh, nhưng nhất là
vì sự mất thăng bằng và mặc cảm nặng nề từ một học
thuyết đã bị vượt bỏ của thời đại. Như một người
nghiện ma túy, trước hết không chịu mình là người nghiện,
sau đó khi thừa nhận mình là người nghiện, lại luôn cho
rằng cái nghiện của mình là đặc biệt, nó có đặc điểm
riêng, rằng mình là <b>trường hợp ngoại lệ</b> để tìm cách
xoay xở riêng theo một quán tính. Quán tính giành quyền, đoạt
lợi, nín thở gác bỏ giá trị tinh thần. Trong bối cảnh đó,
nền giáo dục được thiết kế theo hướng kiềm chế, quản
trị bằng bạo lực và thiếu tôn trọng tri thức. Làm sao để
thoát ra cuộc hội chứng to lớn nầy, mà trước hết là hội
chứng trong nền giáo dục ?

Giả sử rằng, "đế quốc" Mỹ, và thực dân Trung Quốc
bắt tay nhau kiềm giữ và duy trì một đất nước đang trong
cơn hội chứng dưới thể chế hiện tại, trong trạng thái đu
đưa của một con lắc, sống dở chết dở, nhưng đồng thời
là một môi trường màu mở cho các loài sâu cầm quyền phát
triển béo tốt, thì các nước lớn ấy đều có lợi. "Trái
độn" Việt Nam cứ hâm hấp trong bầu khí tranh chấp ba rọi.
Họ kín đáo đưa những mũi kim tiêm vào cơ thể Việt Nam, khi
thì thuốc độc, lúc thuốc hồi dương để duy trì tình trạng
một Việt Nam lâm sàng. Với đối tượng đang "trong cơn mê
nầy", họ có thể bàn bạc chia nhau "thị phần" hoặc
khoanh vùng "tô giới". Giả sử rằng, Trung Quốc sẽ
"nhường" một thị phần béo bở ở Thượng Hải, Tô
Châu…, hay khoanh một vùng "tô giới" ở Duy Ngô Nhỉ, Nội
Mông, Tây Tạng… cho Mỹ, để cùng hợp tác kinh doanh mà không
hề sợ Mỹ chiếm đóng, lại vừa để cùng nhau "án ngử"
phía Liên Bang Nga, đổi lại, Việt Nam được "nhả" về tay
Trung Quốc, xứng đáng cho một xứ sở đã từng tuyên bố trung
thành "không ăn ở hai lòng" với Trung Quốc. Việt Nam sẽ
mở đầu cho cả gói Đông Dương, Thái Lan và một phần Biển
Đông sẽ được "Tàu hóa". Miền biển đối diện, từ Hoa
Đông xuống đến Philippine, Malaysia, Singapor vẫn êm ả là
đồng minh của Mỹ. Đúng là Châu Á – Thài bình Dương sẽ
thái bình! Ai có thể cho rằng Mỹ không chân chính, không phải
đạo ?. Lại đứng về phía lợi ích quốc gia của họ, sao
gọi được họ là không sòng phẳng hay không khôn ngoan ? Nó
cũng pù hợp với phe "không ăn ở hai lòng", lại "cùng
chung ý thức hệ" của Việt Nam, phải chăng là đạt được
"đại cục hửu nghị" ? Có gì mà không êm ấm ? Con cái
lại được thong dong đi học hành - định cư ở Mỹ, lại
được vi vu sang Tàu làm ăn? Cuộc chiến đấu "oanh liệt"
của Việt Nam được xếp lại vĩnh viễn trong viện bảo tàng.

Ai dám chắc rằng đó sẽ không là một kịch bản, nếu Việt
Nam cứ mãi ở thể chế "trung tính", "ni homme ni famme"
nầy?

Bởi Việt Nam đang là con bịnh, con bịnh của một thứ hội
chứng tồn đọng của một giai đoạn còn rớt lại của thời
đại, là thân phận của kẻ chậm hiểu, theo đuôi và chỉ
hớp lấy bụi độc đằng sau những người đi trước.

Không thể trách người mà phải tự trách ta.

Nếu thảm cảnh trên xảy ra, đó không chỉ là cái tội của
ĐCS, mà là của cả nhân dân Việt Nam. Vì ươn hèn nên mới có
kẻ lãnh đạo ươn hèn, vì đui mù mới có kẻ dẫn đường
đui mù.

Nếu không tự khẳng định mình, không khơi dậy được sức
sống của nhân dân, và nhân dân không tự làm cho mình mạnh
lên, nếu không cải cách giáo dục và giáo dục không đòi hỏi
mạnh mẽ sự cải cách, thì chừng nào Việt Nam thoát khỏi cơn
trầm cảm và rối loạn đa nhân cách <i>xã hội chủ nghĩa</i>
như hiện nay, để lại rơi vào một bi kịch mới? Chừng nào
thì Việt Nam được như các nước Asean với cơn mộng du
"hiện đại hóa"? Chừng nào thì dân Việt Nam dở bung
được nắp nồi từ lâu đang hấp mình? Cái nắp vung "thể
chế" đang tạo nên một thứ hội chứng đặc biệt, là sản
phẩm của chủ nghĩa chứa đầy sâu bọ và chất độc hại.

Đổi mới triệt để nền giáo dục là con đường chuyển hóa
khả dĩ nhất, căn cơ, êm thấm, bền vững, như thế kỷ
trước ở Nhật mà Fukuyawa đã làm, ở Việt Nam như Phan Châu
Trinh đã từng thống thiết kêu gọi. Ở thời điểm quá chín
mùi nầy, mà Lãnh đạo Việt Nam không làm được, thì xứng
đáng bị nguyền rủa, như lời của một người trẻ đã hét
lên trong đồn công an: "Hãy đi chết đi! " (ý nói là ĐCS..).
Lời nguyền rủa thật quá ngây ngô, nhưng lại làm chảy nước
mắt. Lời nguyền rủa cũng không xô ngã được ghế bàn. Thế
thì, cái giá nào sẽ phải trả dù sớm hay muộn? "Thành
nhân" không xem trọng, thì "thành công" sẽ chẳng có nghĩa,
vì là thành công gì? Thiểu số "thành đạt" ư? Dân tộc
lụn bại, lịch sử sẽ lên án chỉ là lời an ủi đáng tiếc?

Trong những năm qua đã có một sự chuyển động tích cực
để thoát ra khỏi cơn hội chứng, đầy phấn khích, từ phía
nhân dân, từ giới trí thức và văn nghệ sĩ, từ những quân
nhân, cán bộ về hưu, và cả một bộ phận đang trong bộ máy
nhà nước. Cái "uy" của cơ chế hâm hấp bạo lực không
còn như trước, mà đã rơi tuột thảm hại. Những người làm
công tac an ninh sẽ trực tiếp ôm lấy các hậu quả của những
cơn "giật cục" của Lịch sử. Tiếng nói của người dân
ở hè phố, ở quán cà phê, ở lề đường, trong những căn
nhà rách nát, trên đồng ruộng, trong những chỗ gặp mặt
riêng tư, thậm chí có lúc ở chỗ đông người, trên mạng,
trên facebook có tỏ ra là "kính trọng" các "lãnh đạo"
chút nào đâu! Chỉ có sự coi khinh và căm giận, đó là biểu
hiện của sự khởi đầu! Một số tổ chức của xã hội công
dân đã được hình thành.

Dù sống trong bầu khí hội chứng mịt mù, nhưng các thế hệ
thanh niên vẫn tiếp tục trưởng thành. Đã có những bộ phận
thanh niên, xứng đáng là tiền phong đang bước lên phía
trước, với sự kiêu dũng, cương nghị, thông minh đáng phục.
Còn đại bộ phận thì sao? Từ cuộc giao lưu ngày 28-12 năm
2013, ông Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam vừa đúng 50 tuổi đã
ngọt ngào xưng "Bác, Cháu", rất dị hợm, với 650 đại
biễu Sinh Viên Đoàn viên ngoan toàn quốc, và rất "tương
ứng", những người trẻ nầy cũng xưng hô lại "Cháu,
Bác". Cả hai không phải là biểu hiện của một loại sâu
bệnh của nền giáo dục hay sao? Thì hôm nay, mới đây, cuộc
tiếp xúc của một số Sinh viên Hà nội với Đại biểu Quốc
hội đã không còn như thế, họ đã bắt đầu đứng lên, xưng
"Chúng tôi" một cách trưởng thành. "Chúng tôi" là biểu
hiện sự thức tỉnh về vai trò và xác định tư thế của
mình.

Việt Nam đang cần nhiều tiếng nói, khởi đầu bằng danh xưng
"Chúng tôi", cất lên từ khắp đất nước, để tự khẳng
định vị trí của người công dân của một nước độc lập,
một dân tộc từng biết nói "không có gì quý hơn Độc Lập
Tự Do", để khẳng định quyền sống bình đẳng của con
người, tự kiến tạo một xã hội công dân để đáp lại cái
kiêu ngạo của các giai tầng đẳng cấp đang thống trị, dù
rất lạc lòi của thời đại, từ trung ương đến địa
phương, một thứ đẳng cấp khoát áo "Xã Hội Chủ Nghĩa",
đội mũ 'Mác-Lê-Mao", xưng mình là 'Cộng Sản", miệng
nói nhảm về biện chứng, ưởng ngực lên hãnh diện và hoang
tưởng vì có cái ghế ngồi, tài sản và dinh thự. Đó là hội
chứng tổng hợp của một cơn điên có hệ thống.

Chưa bị mất nước, nhưng cái nhục và sự khốn quẫn đã
hiện hình, báo hiệu đà rơi xuống tận đáy.

Một nữ doanh nhân vừa trở về từ hội chợ quốc tế tổ
chức ở Hồng Kông, đã quá xấu hổ về sự bêu xấu không
thể chối cải của tật ăn cắp "phổ biến", "có hệ
thống" của người Việt. Làm quan mà không biết nhục chăng?
Nhưng làm dân lại rất nhục. Trong nước thì quan chức vang danh
tham nhũng, ra ngoài thì nhân viên vang lừng ăn cắp, thế thì
cái gì là sức mạnh đã từng "đánh thắng các đế quốc
to"? Nó ở đâu rồi? Ai đang làm hỏng chúng?

Nhưng mặt khác, từ tiềm thức dân tộc đã kết tinh nên
những khí phách.

Anh Đoàn Văn Vươn đã đứng lên đòi sự công bằng, bằng
súng Hoa Cải, là tinh thần khẳng khái của nông dân Việt Nam.
Anh Đặng Ngọc Viết là sự đáp trả xứng đáng của một
nhân cách hoàn hảo, trong tình huống bi hùng của một hoàn
cảnh bắt buộc. Thầy giáo Đinh Đăng Định là một chuẩn
mực yêu nước của một tấm gương kiên định, tự nguyện
gánh vát trách nhiệm với tấm lòng nhân ái, phản chiếu sâu
sắc sự tàn bạo của một giai đoạn vong thân tập thể. Tất
cả các anh là bậc Thánh của nhân dân trong thời đại nầy,
đáng được xây dựng đền thờ, một ngày nào đó điều nầy
có thể diễn ra. Bà con Dương Nội làm lễ quyết tử để giữ
đất là tiếng nói bất khuất, có tính chất nền tảng. Chúng
ta không thể kể hết, tiếp nối lịch sử của Hoàng Diệu,
của Nguyễn Tri Phương, có những vị lão tướng, lão thành…
và bao nhiêu là tấm gương của người trẻ.

Trong bài viết: "Hư học- hư danh – làm hư cả… cơ chế"
của Kỳ Duyên, (1) tôi không đồng tình. Phải nói ngược lại
"Cơ chế đã làm nên cái Hư học – Hư danh" và làm hư tất
cả. Không trách gì người học, không trách gì thanh niên.

Tất cả phải làm lại. Làm lại giáo dục, từ sự phá bỏ
cái nền tảng đẻ ra nó.

Cần có cái đầu và trái tim của những cụ Phan./.

Hạ Đình Nguyên, ngày 9-4-2014

<blockquote> <b><i>(1) Mời đọc tham khảo: <a
href="http://bolapquechoa.blogspot.com/2014/04/hu-hoc-hu-danh-hu-ca-co-che.html">"Hư
học- hư danh- "hư" cả… cơ chế? (Kỳ Duyên)</a></i></b>

<i> Không ai phủ nhận kết quả và nỗ lực của học sinh VN,
trong Chương trình đánh giá học sinh quốc tế PISA 2012 của Tổ
chức Hợp tác và Phát triển kinh tế (OECD) năm 2013. Theo đó,
học sinh VN xếp thứ 17 (môn Toán), đứng thứ 08 (môn Khoa
học), và thứ 19 (môn Đọc hiểu) trong số 65 nước tham gia.</i>

<i>Nhưng vì sao càng trưởng thành, người Việt càng tụt hạng
trên "bản đồ" trí tuệ thế giới? Theo báo GDVN (ngày
11/12/2013), trong báo cáo Chỉ số Đổi mới toàn cầu năm 2013,
do Tổ chức Sở hữu trí tuệ thế giới (WIPO) thực hiện, VN
chỉ đứng 76/142 quốc gia được khảo sát. Và dần thụt lùi
xuống nửa dưới bảng xếp hạng của thế giới về chỉ số
đổi mới/sáng tạo. Nếu năm 2008, VN đứng thứ 65/ 153, năm
2009 là 64/130, năm 2010 tụt xuống 71/132, năm 2011 tăng lên 51/125,
thì năm 2012 lại tụt nhanh xuống thứ 76/141 quốc gia. Và lẹt
đẹt về các ấn phẩm nghiên cứu khoa học trình làng trên
trường quốc tế. Chỉ bằng 1/5 của Thái Lan, 1/6 của Malaysia,
và 1/10 của Singapore.</i>

<i>"…sẽ hiểu vì sao Thủ đô HN từng đề xuất hẳn một
chiến lược "trí thức hóa" cán bộ quản lý, với mục
tiêu 100% cán bộ khối chính quyền diện Thành ủy quản lý có
trình độ TS; 100% cán bộ diện UBND TP quản lý có trình độ
trên ĐH, trong đó 1/2 có trình độ TS…". Nhà phê bình Phạm
Xuân Nguyên đã cho rằng, cần phải kiên quyết tách rời học
vị và địa vị, chức vụ, không nên chỉ nhìn vào bằng cấp
mà bổ nhiệm. Chừng nào ở ta chưa chấm dứt được việc bổ
nhiệm theo bằng cấp thì chừng đó bệnh "loạn TS" còn có
nguy cơ gia tăng và thêm trầm trọng..."</i></blockquote>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/ha-dinh-nguyen-viet-nam-ca-nuoc-trong-con-hoi-chung),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-bG52hBeGxMo/U1bqsWPOZ2I/AAAAAAABjLw/MwIEgUKxBok/s1600/duongchidung-phuctham-danlambao.jpg"
width="560" /></center>

<b>1. Đồng chí Dương Chí Dũng</b>, Cục trưởng Cục Hàng hải
Việt Nam, chủ tịch Vinalines <b>đỗ thừa</b> vụ mua ụ nổi 83M
sang cho tập thể Hội đồng quản trị Vinalines và đồng chí
Tổng giám đốc Vinalines là Mai Văn Phúc. Đồng chí họ Dương
thề sống thề chết, thề có trời có đất rằng không có
nhận lại quả 10 tỷ đồng từ đứa nào cả, chỉ nhận phong
bì tết và rượu biếu của cấp dưới.

Đồng chí Chí Dũng dù thề thốt không tham ô tài sản nhưng
hối hận vì "không hiểu sao" lại bỏ trốn. Và một lần nữa,
khẳng định được "mật báo" từ Thượng tướng công an
Phạm Quý Ngọ vào chiều ngày 17/5/2012. Dù một mực đấm ngực
kêu oan nhưng (cũng không hiểu sao) gia đình đồng chí Dũng lại
tự phê, tự kiểm, tự bán hết tài sản, nộp cho đảng và
nhà nước 4,7 tỷ đồng nhằm bồi thường, trả nợ cho tội
gì thì... không biết.
<a name="more"></a>

<b>2. Đồng chí Mai Văn Phúc</b> <b>đỗ thừa</b> mình là Tổng
giám đốc Vinalines nhưng không có chuyên môn, không nắm rõ quy
định đầu tư xây dựng và không hiểu văn bản chỉ đạo
của Thủ tướng là cái giống gì, nhiều lúc ký văn bản nhưng
không đọc. Đồng chí ta mới vào bàn ăn có 2 tháng nên "không
biết chuyện gì", ăn uống ra sao... cho đến khi bị bắt mới
"biết".

Sau khi <b>đỗ thừa</b> mình "không biết" cái củ gì cả thì:

Đồng chí TGĐ Mai Văn Phúc <b>đỗ thừa</b> cho đồng chí Phó
giám đốc Vinalines là Trần Hữu Chiều mới là người nắm
hết mọi khâu.

Đồng chí TGĐ Mai Văn Phúc <b>đổ thừa</b> đồng chí tổng
giám đốc Công ty TNHH sửa chữa tàu biển Vinalines là Trần
Hải Sơn nói láo và khẳng định mình không thò tay nhận lấy
10 tỷ đồng từ đồng chí Sơn. Đồng chí Phúc chỉ rón rén
đưa tay nhận từ đồng chí ấy một phong bì chỉ có 2 triệu
đồng và chai rượu Chivas 18 tuổi đời.

Dù chỉ có phong bì 2 triệu và chai rượu già nhưng gia đình
đồng chí TGĐ Mai Văn Phúc cũng đã biết điều nộp trước cho
đảng và nhà nước 3,5 tỷ đồng - và cũng không biết nộp cho
tội gì.

<b>3. Đồng chí Trần Hải Sơn</b> <b>đỗ thừa</b> chính đồng
chí Cục trưởng / Chủ tịch Dương Chí Dũng và đồng chí TGĐ
Vinalines Mai Văn Phúc đã chỉ đạo đứng ra... tiếp thu 1,666
đô la tiền lại quả và cho vào trương mục nhà băng công ty
Phú Hà của cô em gái.

Đồng chí Sơn lại quả cho đồng chí chỉ đạo Dũng, Phúc
mỗi ngài 10 tỷ đồng, đồng thời tự nguyện đút vào túi
đồng chí Phó giám đốc Vinalines, cũng là trưởng đoàn khảo
sát mua ụ nổi là Trần Hữu Chiều 340 triệu đồng.

Về phần mình, trong vụ được nhận ụ nổi xấu - cũ - già
42 năm để sửa cho đẹp - mới - trẻ, đồng chí Trần Hải
Sơn đã bỏ túi được hơn 3 tỷ đồng. Tổng cộng cho việc
ký nháy, đồng chí Sơn được lại quả cho mình 7,8 tỷ đồng.

<b>4. Đồng chí Trần Hữu Chiều đổ thừa</b> rằng thời
điểm các đồng bọn "quyết" và tiến hạnh dự án ăn chia thì
đồng chí chỉ mới là Chánh văn phòng Vinalines, không được
tham gia vào việc lập, hoạch định dự án. Nên không biết cái
củ gì cả.

Cho nên, đồng chí Chiều chỉ chịu "hiểu" rằng 340 triệu
đồng do đồng chí Sơn thương mến đưa cho là khoản tiền
bồi dưỡng, không có ăn nhậu gì đến cái ụ nổi ụ chìm.


*

Tóm lại, theo lời của mỗi đồng chí kêu oan (không tính
việc đỗ thừa được mùa mất mùa gì gì đó từ các đồng
bọn thân mến khác) thì:

Đồng chí cao cấp nhất là Dương Chí Dũng được lại quả
phong bì tết và chai rượu.

Đồng chí cao cấp hai là Mai Văn Phúc được lại quả phong
bì 2 triệu đồng và chai rượu.

Đồng chí cao cấp ba là Trần Hữu Chiều được lại quả 340
triệu đồng.

Đồng chí cao cấp tư là Trần Hải Sơn được lại quả 7,8
tỷ đồng.

Các đồng chí con sâu của đảng ta có một hệ thống ăn chia
thật "bình đẳng"... trước tòa. Càng cao chức càng được
lại quả ít!

Nhưng tính lại: Nếu nhìn vào tổng số tiền lại quả là
1,666 triệu đô tức 28 tỷ đồng và trừ đi tiền bỏ túi của
các đồng chí cao cấp ba, cấp tư, xuống cấp năm, cấp sáu...
thì biết ngay số tiền thực sự trong mấy cái phong bì, không
tính chai rượu, dành cho đồng chí cục trưởng/ chủ tịch
Dương Chí Dũng và TGĐ Mai Văn Phúc sẽ là bao nhiêu.

Nhưng xin đừng kết luận rằng đồng chí Dũng và Phúc ôm
trọn gói. Trên hai đồng chí ấy còn có các đồng chí cao cấp
0, cấp trừ, cấp trừ 2... Làm sao ăn được một mình!? Nếu
thế thì làm sao có chuyện đồng chí Thượng tướng thứ
trưởng công an Phạm Quý Ngọ rộng lòng từ bi mật báo cho
ngài Dũng chủ tịch Vinalines "lánh mặt" sang Miên để ngày nay
đồng chí Dũng hối hận vì "không hiểu sao" và đồng chí Ngọ
đã không còn được thở.

Nhắc lại bản án sơ thẩm dành cho các đồng chí, đồng
bọn:

Dương Chí Dũng: Tử hình về tội "Tham ô tài sản", 18 năm
tù về tội "Cố ý làm trái quy định của nhà nước về
quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng". Tổng cộng mức
hình phạt: "Tử hình".

Mai Văn Phúc: Tử hình về tội "Tham ô tài sản"; 18 năm tù
về tội "Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản
lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng". Tổng cộng mức hình
phạt: "Tử hình".

Trần Hải Sơn: 22 năm tù.

Trần Hữu Chiều: 19 năm tù.

Lê Văn Dương, đăng kiểm viên Chi cục đăng kiểm số 6, Cục
Đăng kiểm Việt Nam: 7 năm tù.

Lê Ngọc Triện, đội trưởng nghiệp vụ Chi cục Hải quan
Vân Phong: 8 năm tù.

Lê Văn Lừng, cán bộ Chi cục hải quan Vân Phong: 8 năm tù.

Mai Văn Khang, phó tổng giám đốc Công ty TNHH một thành viên
vận tải viễn dương Vinashin thuộc Vinalines: 7 năm tù.

Huỳnh Hữu Đức, phó cục trưởng Chi cục Hải quan Vân Phong
kiêm phó chánh văn phòng Cục hải quan Khánh Hòa: 8 năm tù.

Bùi Thị Bích Loan, kế toán trưởng Vinalines: 4 năm tù.

Đảng bác Hồ đạo đức, cần kiệm, liêm chính mất đi 10
con sâu chiến, từ <i>đồng chí</i> bị đảng úm ba la biến
thành <i>đồng bọn</i>.

Dân ta mất hơn 335 tỷ đồng trong tổng số 525 tỷ đồng mà
"quả đấm thép" Vinalines đấm vào ụ nổi nhưng đã chìm từ
lâu nhập cảng về từ bên Nga.

Thiệt hại này các đồng chí của đảng ta vẫn nhất định
nói rằng đó là thiệt hại của nhà nước.

Chỉ có đồng chí Hùng hói, chủ tịch quốc hội - nhưng
không đứng đầu quốc hội - là nói bị đúng: <i>"dân" quyết
sai là dân chịu</i>. Ụ nổi thành ụ chìm là do dân bây quyết
chứ ai vào đây!? Đừng có đỗ thừa!




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140423/vu-dong-ha-xu-phuc-tham-dong-chi-duong-chi-dung-va-dong-bon-nhin-so-thay-gi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives