Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<center><img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/10176168_10201005625022304_2246150886067890149_n.jpg"
width="550" height="367"
alt="10176168_10201005625022304_2246150886067890149_n.jpg" /></center>
Tôi còn nhớ, lúc tôi chừng mười lăm tuổi, tôi từng bị ông
bác tôi mắng vì tôi dùng sợi dây nhợ buộc chân con chim cu
đất, cột nó vào gốc cây: "Mi mà buộc người ta bằng sợi
xích thì chính mi đã buộc vào cổ mi cái thòng lọng. Mở nó ra
ngay!".

Hồi đó do sợ bị ông bác đánh nên răm rắp mở ra và lòng
đầy ấm ức, cứ nghĩ rằng ông bác này ép mình, không cho
mình nuôi con chim dễ thương này, không chừng mình thả nó ra
thì…! Mãi cho đến bây giờ, hình ảnh con chim cu gáy vỗ cánh
bần bật bay đi một lèo sau khi tôi tháo sợi dây nhợ dưới
chân của nó và trước khi bay đi hẳn, nó lượn mấy vòng quanh
tôi giống như đang cảm ơn… Cái hình ảnh ấy, câu nói ấy
rõ mồn một trong tôi sau mấy mươi năm dài.

Sáng nay, lên facebook, thấy hình ảnh Bầu Kiên bị còng tay, có
thêm sợi xích dài nối ra, đầu tóc ông bạc trắng, cái dáng
ngũ đoản của ông như mất hút giữa đám công an vận áo xanh
cao, to, tay lăm lăm súng, dùi cui và gương mặt lạnh như
tiền… Tự dưng, một cảm giác thương cảm cho thân phận con
người, thương cảm cho tuổi già của ông Kiên và sự kinh tởm
cái sợi xích cũng như cơ chế tồn tại của nó làm tôi thấy
buồn đến lạ lùng!

Suy cho cùng, ngành công an Việt Nam vốn là ngành có nhiều thế
lực nhất trong chế độ hiện nay, và họ cũng tự hào là
ngành mũi nhọn, ngành tiên phong, ngành an ninh vững vàng, mạnh
nhất khu vực, xuất sắc nhất đất nước… Nói chung là bản
thành tích của họ đưa ra trên các đài báo trong nước thì
miễn bàn. Điều đó cho thấy họ luôn tự hào và hãnh diện
về sức mạnh của họ.

Sở dĩ tôi phải nói như thế vì tôi đã từng đặt ra câu
hỏi: Liệu có phải vì sợ Bầu Kiên có đàn em đến cứu và
cướp nghi can nên người ta phải buộc xích vào tay ông và dắt
đi như dắt một con vật hung tợn như thế?

Và câu hỏi này được mổ xẻ: Hiện tại, với lực lượng
hùng hậu (trong phiên tòa), hầu như chỉ có công an và một số
người liên đới vụ án, không có thế lực giang hồ nào có
thể tiến tới gần vì có đến ba lớp bảo vệ bên ngoài tòa
án (lớp ngoài cùng là giao thông và dân phòng, lớp thứ hai là
công an cơ động và lớp thứ ba gồm các lực lượng công an
đặc nhiệm. Bất kì phiên tòa có tính chất quan trọng nào
cũng được bảo vệ ba lớp như thế này, trong trường hợp
tòa liên quan đến người đấu tranh dân chủ thì có thêm hai
lớp nữa gồm rào kẽm gai và chó nghiệp vụ. Đó là chưa
muốn nói đến lực lượng quân đội và công an dự bị luôn
túc trực chờ lệnh xuất kích nếu có biến). Thử hỏi, với
các lớp bảo vệ như vậy, thế lực nào lọt vào được?

Và hơn nữa, với việc xích bị can và dắt đi như thú vật
như thế, nếu vì sợ họ bỏ chạy thì chẳng khác nào la làng
với thiên hạ rằng mình sợ, lực lượng của mình không đủ
sức kiểm soát tình hình?! Làm như thế khác nào tự dội
nước lạnh vào bộ mặt an ninh của đảng?!

Trên thực tế, việc xích Bầu Kiên hoàn toàn không phải vì
sợ ông ta bỏ trốn, sợ đàn em ông ta đến giải cứu. Hơn
nữa, với thể lực hiện tại, nếu có đàn em tới giải cứu
thì cũng phải có thêm người dắt ông ta chạy, đến khi nào
ông ta chạy không nổi thì cõng mà chạy, khó có chuyện ông ta
thoát thân mau lẹ để phải xích tay, cùm chân như vậy.

Chỉ có một mục đích duy nhất, mà cái mục đích này nhằm
dùng một mũi tên bắn trúng hai đích: Dằng mặt thế lực
đối lập và dằng mặt những nhà đấu tranh dân chủ; Tranh
thủ tỏ ra là một chế độ tôn trọng pháp luật trước nhân
dân và qua mặt quốc tế.

Vì sao? Vì chuyện Bầu Kiên bị bắt, bị đưa ra tòa có nguyên
nhân cốt lõi là sự đấu đá phe nhóm đã đến cao trào chứ
không phải là nhằm làm sạch bộ máy kinh tế. Vì nếu với
mục đích làm sạch bộ máy kinh tế thì không có đủ còng,
xích và nhà tù để nhốt hơn ba triệu đảng viên cũng như
gần sáu triệu nhân viên nhà nước đang phục vụ trong guồng
máy của đảng Cộng sản. Nguyên một hệ thống không sạch
thì không thể làm sạch từ vài con ốc trong bộ máy đó
được!

Mà việc xích tay, còng chân ông Kiên là để cho phe đối
phương thấy bị nhục, thấy mình bị gằng gân, bị giằng
mặt. Và hình ảnh này cũng ngầm đưa ra thông điệp đe dọa
các nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền, các nhà bất đồng
chính kiến. Bên cạnh đó, làm cho nhân dân, dư luận thấy chế
độ này là công chính, kẻ nào lam lam, làm lũng đoạn kinh tế
của nhân dân thì sẽ bị trừng phạt đích đáng… Những
tưởng điều này lấy điểm được với nhân dân, nhưng mà…!

Thế kỉ 21 không phải là thời Trung Cổ, cái cần nhất của
một quốc gia là sự tiến bộ, trong sạch và quyền làm người
được đảm bảo tuyệt đối, mọi giá trị liên quan đến con
người cần đươc bảo vệ chứ không phải là đối xử như
thú vật với con người. Rất tiếc, nhà nước Cộng sản đã
quá sai lầm khi xích tay, xích chân ông Kiên và dắt đi như thú
vật.

Bởi nếu phiên tòa hay chiến lược của một nhà nước thành
công phải là phiên tòa, chiến lược lấy lại những tài sản
của nhân dân bị thất thoát và phanh phui những gì có liên quan
đến nó chứ không phải là hành hạ người phạm tội để
rồi tài sản vẫn cứ thất thoát và bầy đàn, phe nhóm vẫn
ẩn mặt trong bóng tối, tội lỗi vẫn đầy rẫy. Làm như thế
chẳng khác nào thí tốt chưa đủ, hành hạ tốt cho bưa, cho
thỏa cái tính khát máu, tính bạo lực.

Và giữa nhân loại tiến bộ, giữa thế kỉ văn minh, con
người đang có khuynh hướng tìm đến sự tiến bộ, quyền làm
người đang được đấu tranh hằng ngày để đảm bảo tối
đa… mà dùng sợi xích buộc vào một con người rồi dắt đi
như súc vật như thế, có vẻ như nhà nước Cộng sản đã quá
chán chường sự tồn tại của họ nên tự tử càng sớm càng
tốt thì phải?!

Một chế độ dùng xích buộc nhân dân như buộc chó, thì cũng
có nghĩa họ đang tự đưa đầu vào thòng lọng mà đáng sợ
hơn là trên cái đầu chế độ lại gắn một gương mặt gớm
ghiếc, nhầy nhụa và không giống với gương mặt con người!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/viet-tu-sai-gon-soi-xich-cua-che-do),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Báo Nhân Dân mới đi một bài (1) phê bình Nhã Thuyên Đỗ Thị
Thoan và Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên. Bài báo này có lí giải
khá hơn bài trước. Nhưng tôi thấy lấn cấn đôi ba điều
trong bài này vì tác giả hình như có sự ngộ nhận về phương
pháp nghiên cứu.

Tác giả bài báo đi thẳng vào vấn đề và cho rằng Đỗ Thị
Thoan đã sai lầm vì chọn nhóm Mở Miệng làm đối tượng
nghiên cứu. Tác giả cho biết bởi vì "Sản phẩm của 'Mở
miệng' gồm các văn bản xuyên tạc từ ca dao đến danh ngôn,
sáng tác của các danh nhân được dân tộc Việt Nam tôn kính,
và những văn bản với ngôn từ thô tục, nhơ bẩn, dơ dáy, có
tính chất 'bôi đen' xã hội." Từ đó, tác giả cho rằng
tác phẩm của họ không có giá trị nghệ thuật, và không
đáng để nghiên cứu. Có lẽ đây chính là lí do chính tại sao
Trường Đại học Sư Phạm Hà Nội tước văn bằng thạc sĩ
của Nhã Thuyên mà Trường đã trao cho chị ấy 4 năm trước
với số điểm tuyệt đối (10/10).

Những phê phán này có "hơi hám" thời Nhân văn Giai phẩm.
Chẳng hạn như Đỗ Nhuận có lần viết: "Trần Dần đọc
nhiều sách Tây trụy lạc, và đã nhiễm phải những tư tưởng
phản động của sách báo tư sản phản động Pháp từ hồi
đó. Năm 1946 sau khi Cách mạng tháng Tám thành công, Trần Dần
cùng bạn bè lập ra nhóm 'thi sĩ tượng trưng' và tờ báo
Dạ đài. Nhóm này chuyên hút thuốc phiện, chơi gái và làm thơ
trụy lạc, bế tắc điên cuồng, giữa không khí cách mạng sôi
nổi, lại có một tờ báo lạc điệu như vậy, có người đã
phải gọi tờ báo này là tờ Dạ đái, ra được một số rồi
chết." Thật khó ngờ những câu chữ của hơn nửa thế kỉ
trước lặp lại ở đây!

Tôi nghĩ đối tượng nghiên cứu không phải là tiêu chí để
đánh giá tác giả đúng hay sai trong nghiên cứu. Khi làm nghiên
cứu, nhà khoa học phải bắt đầu bằng một giả thuyết và
câu hỏi nghiên cứu; tất cả phần phương pháp và đối
tượng nghiên cứu chỉ nhằm giải quyết câu hỏi nghiên cứu
và kiểm định giả thuyết. Nhà khoa học có nhiều phương pháp
và nhiều đối tượng, chứ không phải chỉ một đối tượng
duy nhất hay một phương pháp duy nhất. Tôi có thể tìm hiểu
ảnh hưởng của chế độ ăn chay đến xương bằng cách chọn
các thầy trong Phật giáo ở Việt Nam, nhưng tôi cũng có thể
chọn những người trong cộng đồng Amish bên Mĩ. Tương tự,
để chứng minh tính cách tân trong thơ ca, tôi có thể chọn thơ
Hồ Xuân Hương dù thơ của bà có không ít người xem là tục
tĩu. Người ta có thể chọn Võ Phiến và Dương Nghiễm Mậu
làm đối tượng nghiên cứu cho dù các nhà văn này bị mang
tiếng là "chống Cộng". Người ta có thể chọn Vũ Trọng
Phụng làm đề tài phân tích cho dù tác phẩm của ông từng
bị cấm công bố trước 1975 ở miền Bắc. Hay như luận án
tiến sĩ của một Việt kiều (Kimberly Hoang) viết về mại dâm
ở Việt Nam, một đề tài khá taboo, và chị ấy phải xâm
nhập các nhà thổ, mà luận án được giải thưởng. Do đó,
tôi nghĩ đối tượng nghiên cứu, tự nó, không phải là tiêu
chí để đánh giá luận án của tác giả sai lầm hay đúng. Nhà
nghiên cứu có thể chọn bất cứ đối tượng nghiên cứu nào
hay phương pháp nào, miễn là đối tượng đó và phương pháp
đó giúp cho nhà nghiên cứu có dữ liệu để "yểm trợ" cho
kết luận.

Bài báo trên Nhân Dân còn có một nhận xét mà tôi nghĩ là sai.
Tác giả viết:

"Ở quốc gia nào cũng vậy, khi phát hiện một Hội đồng
chấm luận văn có sai lầm nghiêm trọng thì đều phải thẩm
tra lại. Ở CHLB Ðức, trường hợp tước học vị của ông
Karl-Theodor zu Guttenberg, là một thí dụ. Năm 2007, luận văn phó
tiến sĩ luật của ông được đánh giá rất cao, nhưng sau bốn
năm lại phát hiện có sai lầm, Viện kiểm sát phải vào cuộc.
Rồi năm 2013, bà Annette Schavan bị tước học vị phó tiến sĩ
vì trong luận văn triết học bảo vệ năm 1980, bà đã vi phạm
các quy định."

Tác giả không nói "vi phạm qui định" gì. Xin thưa, hai luận
án đó bị rút lại là vì phạm tội đạo văn, chứ chẳng có
sai nào cả. Tôi có bình luận trên Tia Sáng từ năm 2011 về vụ
zu Guttenberg (2). Ở bất cứ đại học nào (tôi chỉ nói đại
học ở các nước tiên tiến), luận án mà đạo văn thì văn
bằng sẽ bị rút lại.

Luận án của Nhã Thuyên không có đạo văn. Thật ra, Nhã Thuyên
không phạm bất cứ điều gì trong Qui chế cấp bằng của Bộ
GDĐT (3). Ấy thế mà Trường ĐHSPHN tước văn bằng thạc sĩ
của chị ấy, và đó là một điều bất bình thường. Tôi
nghĩ việc thu hồi bằng của Nhã Thuyên chỉ vì chị ấy chọn
nhóm Mở Miệng làm chủ đề nghiên cứu là một vi phạm nguyên
lí tự do học thuật.

Tinh thần tự do học thuật áp dụng cho giảng viên và sinh
viên. Đối với giảng viên, tự do học thuật có nghĩa là
giảng viên có quyền nghiên cứu bất cứ chủ đề nào mà họ
quan tâm, có quyền trình bày những kết quả đó cho sinh viên
và đồng nghiệp mà không chịu sự đàn áp hay kiểm duyệt
của bất kỳ thế lực nào. Như một tác giả từng viết trên
Vietnamnet rằng "Tự do học thuật không chỉ là một quyền cơ
bản cần được ghi nhận và bảo vệ bằng hiến pháp, mà còn
là đòn bẩy quan trọng của cải cách giáo dục." (4)

Xem ra tình hình tự do học thuật ở nước ta chẳng khá hơn gì
so với Kampuchea (KPC). Nhà văn Kho Tararith, một fellow của chương
trình Harvard Scholars at Risk, cho biết ở KPC nhà văn vẫn bị
kiểm duyệt gắt gao. Ông cho biết Hoàng gia Đại học Luật và
Kinh tế, các học giả không được viết luận án về những
đề tài như tranh chấp đất đai, hay Hội Chữ Thập Đỏ do phu
nhân của thủ tướng điều hành. Tuy nhiên, ở Harvard, ông có
thể viết bất cứ chủ đề nào. Đó chính là tinh thần của
tự do học thuật. Chẳng lẽ tự do học thuật ở Việt Nam mà
như Kampuchea sao?

<h2>Nguồn thông tin:</h2>

(1) Họ đâu cần quan tâm tới khoa học...
(http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/22905702-ho-dau-can-quan-tam-toi-khoa-hoc.html)

(2) Ứng xử với đạo văn trong học thuật: vấn đề văn hóa
khoa học
(http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=110&News=3867&CategoryID=36)

(3) Khoản 1 Điều 22 Quy chế văn bằng, chứng chỉ của hệ
thống giáo dục quốc dân ban hành kèm theo QĐ số:
33/2007/QĐ-BGDĐT, của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo,
ký ngày 26 tháng Sáu năm.2007 đã quy định cụ thể năm trường
hợp bị thu hồi hay huỷ bỏ văn bằng: a) Có hành vi gian lận
trong học tập, trong thi cử, tuyển sinh hoặc gian lận trong
việc làm hồ sơ cấp văn bằng, chứng chỉ ; b) Cấp cho người
không đủ điều kiện ; c) Do người không có thẩm quyền cấp
; d) Bị tẩy xóa, sửa chữa ; đ) Để cho người khác sử
dụng.

(4) Đòn bẩy tự do học thuật
(http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/145901/don-bay-tu-do-hoc-thuat.html)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/nguyen-van-tuan-tu-do-hoc-thuat-o-viet-nam-nhu-campuchia),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<blockquote><em>Những người muốn tham gia ký tên vào
</em><strong>Bản phản đối và yêu cầu</strong><em> dưới đây,
nhằm bày tỏ thái độ trước quyết định vô lý và vi phạm
các quy định hiện hành của Trường Đại học Sư phạm Hà
Nội trong việc hủy bằng và phủ quyết luận văn thạc sĩ
của Đỗ Thị Thoan, nhằm bày tỏ tinh thần tương ái đối
với đồng nghiệp bị đối xử bất công, và nhằm bảo vệ
tương lai nghề nghiệp của chính mình, đồng thời thể hiện
trách nhiệm, danh dự và tư cách của cộng đồng giáo dục và
nghiên cứu Việt Nam, xin gửi thư điện tử về địa chỉ:
</em> congdongdaihocnghiencuu@gmail.com

<em>Do đặc thù của vụ việc và nội dung của </em><strong>Bản
phản đối và yêu cầu, </strong><em>nên xin phép chỉ chấp nhận
chữ ký của những người đảm bảo các điều kiện sau:</em>

<em>- Đã và đang làm việc trong lĩnh vực giáo dục và nghiên
cứu, tại Việt Nam</em>.

<em>- Ghi đầy đủ các thông tin: Họ tên, học hàm học vị
(nếu có), lĩnh vực giảng dạy và nghiên cứu, Bộ môn/ Khoa
(đối với các trường Phổ thông và Đại học), Phòng/Ban
(đối với các Viện nghiên cứu), cơ quan công tác, địa chỉ
nơi ở. </em>

<em>(Riêng thông tin về cơ quan công tác, sẽ không công bố
nếu người ký tên nêu yêu cầu này trong thư. Nơi ở sẽ chỉ
công bố tên của tỉnh/thành phố, không công bố địa chỉ
cụ thể.)</em>

<em>- Nhận chữ ký đến 12h ngày 25/4/2014. </em>

<strong>Bản phản đối và yêu cầu </strong><em>cùng tất cả
các chữ ký thu thập được sẽ được gửi tới Ông Hiệu
trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội vào ngày
26/4/2014.</em>

<em>Những người ký tên ở văn bản dưới đây xin chân thành
cảm ơn quý đồng nghiệp sẽ tham gia đồng hành cùng chúng
tôi.</em></blockquote>

<center> <strong>BẢN PHẢN ĐỐI VÀ YÊU CẦU</strong></center>

<strong><em>Kính gửi:</em></strong> PGS. TS. Nguyễn Văn Minh,

Hiệu trưởng trường Đại học Sư phạm Hà Nội

Chúng tôi, những người hoạt động trong lĩnh vực giáo dục
và nghiên cứu khoa học ở Việt Nam, gửi đến Ông văn bản
này để bày tỏ những điều sau đây:

<strong>1.</strong> Chúng tôi phản đối và yêu cầu Ông hủy
Quyết định số 667/QĐ-ĐHSPHN ngày 11 tháng Ba năm 2014 và Quyết
định số 708/QĐ-ĐHSPHN ngày 14 tháng Ba năm 2014, do trường
Đại học Sư phạm Hà Nội ban hành, về việc không công nhận
luận văn và thu hồi bằng Thạc sĩ Khoa học Ngữ văn của Đỗ
Thị Thoan, bởi hai văn bản này là phi pháp và phi lý, vì các
lý do:

1.1. Theo <em>Quy chế Đào tạo Trình độ Thạc sĩ</em> ban hành
kèm theo Thông tư số 10/2011/TT-BGDĐT của Bộ Giáo dục và Đào
tạo, ký ngày 28 tháng Hai năm 2011, không có cơ sở pháp lý cho
việc được gọi là "thẩm định" đối với bất cứ luận
văn thạc sĩ nào.

<em>Quy chế</em> này chỉ quy định thẩm quyền về việc thẩm
định kết quả tuyển sinh (Điều 19), chứ không quy định
thẩm quyền về việc thẩm định kết quả chấm luận văn hay
thẩm định hội đồng chấm luận văn. Điều 26 của <em>Quy
chế</em> đã bao hàm toàn bộ quy trình đánh giá một luận văn,
trong đó có các vấn đề về thành lập hội đồng đánh giá
luận văn, nhóm họp hội đồng, và tiêu chí về kết quả của
luận văn, mà hoàn toàn không có khoản nào cho phép lập hội
đồng thẩm định để đánh giá lại một luận văn đã có
kết quả đánh giá.

1.2. Việc đơn phương ban hành hai quyết định trên mà không
đưa ra các văn bản làm chứng lý theo quy trình chuyên môn phải
có (quyết định thành lập Hội đồng thẩm định, quyết
định họp Hội đồng, bản đánh giá của từng thành viên
Hội đồng, biên bản họp Hội đồng…), cũng như việc Hội
đồng này không họp công khai, là vi phạm hết sức nghiêm
trọng Khoản 1 Điều 26 của <em>Quy chế</em> nói trên.

1.3. Khoản 1 Điều 22 <em>Quy chế văn bằng, chứng chỉ của
hệ thống giáo dục quốc dân</em> ban hành kèm theo QĐ số:
33/2007/QĐ-BGDĐT, của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo,
ký ngày 26 tháng Sáu năm.2007 đã quy định cụ thể năm trường
hợp bị thu hồi hay huỷ bỏ văn bằng: a) Có hành vi gian lận
trong học tập, trong thi cử, tuyển sinh hoặc gian lận trong
việc làm hồ sơ cấp văn bằng, chứng chỉ ; b) Cấp cho người
không đủ điều kiện ; c) Do người không có thẩm quyền cấp
; d) Bị tẩy xóa, sửa chữa ; đ) Để cho người khác sử
dụng.

Đỗ Thị Thoan không thuộc trường hợp nào trên đây, do đó
thu hồi văn bằng của Bà là trái với <em>Quy chế</em>
này<em>.</em>

<strong>2. </strong>Chúng tôi yêu cầu Ông minh bạch hóa toàn bộ
quá trình đi đến hai quyết định nêu trên của trường Đại
học Sư phạm Hà Nội, trên tinh thần tuân thủ các quy định
có hiệu lực pháp lý.

<strong>3.</strong> Trên cơ sở pháp lý vừa nêu, trên chuẩn mực
và thông lệ học thuật, việc thẩm định Luận văn <em>Vị
trí của kẻ bên lề: thực hành thơ của nhóm Mở Miệng từ
góc nhìn văn hóa</em> đã xâm phạm thẩm quyền và quyền lợi
của Hội đồng Đánh giá luận văn, của Người Hướng dẫn
và Tác giả luận văn, bởi họ không hề được biết và không
hề được tham gia vào quá trình thẩm định.

Chúng tôi yêu cầu Ông tôn trọng thẩm quyền khoa học và danh
dự khoa học của Hội đồng Đánh giá luận văn, của Người
Hướng dẫn luận văn và Tác giả luận văn khi có bất kỳ
hành động hay quyết định nào liên quan đến Luận văn. Họ
phải được tham gia vào mọi hoạt động và quyết định liên
quan đến Luận văn, đúng như các quyền mà họ được hưởng
theo quy định.

Chúng tôi mong nhận phản hồi từ Ông.

Trân trọng,

Những người ký tên

<ol> <li>Bùi Thanh Truyền, TS Văn học Việt Nam, Giảng viên Khoa
Ngữ Văn, ĐH Sư Phạm TPHCM, HCM</li> <li>Bùi Trân Phượng, TS
Lịch Sử, Giảng viên Đại học, TP HCM.</li> <li>Châu Minh Hùng,
TS Lý luận văn học, Đại học Quy Nhơn, Tp Quy Nhơn, Bình
Định</li> <li>Chu Hảo, TS Vật lý, Phó Chủ tịch Hội đồng
quản lý Quỹ Văn hoá Phan Châu Trinh, Hà Nội.</li> <li>Chu Văn
Sơn, TS Văn học, Giảng viên khoa Ngữ Văn, ĐH Sư phạm Hà Nội,
Hà Nội</li> <li>Đặng Thị Hảo, TS Ngữ văn, Hà Nội</li>
<li>Đào Tiến Thi, ThS Văn học, Nghiên cứu Văn học, Ngôn ngữ,
Giáo dục; Uỷ viên BCH Hội ngôn ngữ học Việt Nam, Hà
Nội</li> <li>Đỗ Thị Hoàng Anh, ThS Ngữ Văn, Giáo viên THPT Chu
Văn An, Hà Nội.</li> <li>Đỗ Hải Ninh, TS Văn học Việt Nam,
Viện Văn học, Hà Nội.</li> <li>Đỗ Ngọc Thống, PGS, TS Văn
học, Chuyên nghiên cứu lí luận và phương pháp dạy học Ngữ
Văn, Hà Nội.</li> <li>Đỗ Xuân Khôi, TS, Giảng viên Đại học
Bách Khoa Hà Nội, Hà Nội.</li> <li>Đoàn Ánh Dương, ThS Văn
học, Nghiên cứu viên Lý luận và văn học Việt Nam hiện
đại, Viện văn học, Hà Nội.</li> <li>Hà Sĩ Phu, TS Sinh học,
nguyên giảng viên đại học, Đà Lạt.</li> <li>Hà Thúc Huy, PGS,
TS Hoá học, giảng viên đại học, TP Hồ Chí Minh.</li> <li>Hồ
Thị Hoà, ThS Truyền thông, giảng viên đại học, TP Hồ Chí
Minh.</li> <li>Hồ Tú Bảo, Giáo sư tin học, Viện John von Neumann,
Đại học Quốc gia – TP HCM</li> <li>Hoàng Dũng, PGS, TS Văn học,
Đại học Sư phạm TPHCM, TPHCM.</li> <li>Hoàng Hưng, Nghiên cứu
thơ hiện đại VN và thế giới, TP HCM.</li> <li>Hoàng Phong Tuấn,
Ths Văn học, Giảng viên Đại học Sư phạm TPHCM, TPHCM</li>
<li>Hoàng Tố Mai, TS Văn học, Nghiên cứu viên Văn học nước
ngoài, Hà Nội.</li> <li>Huỳnh Ngọc Chênh, cử nhân hoá học,
cựu giáo viên trường Phan Chu Trinh, Đà Nẵng, TP HCM</li> <li>Lê
Minh Hà, PGS, TS, Khoa Toán-Cơ-Tin học, Đại học khoa học tự
nhiên, ĐHQG Hà Nội, Hà Nội.</li> <li>Lê Thanh Loan, Ths Ngữ Văn,
Giáo viên THPT Chu Văn AN, Hà Nội</li> <li>Lê Thu Phương Quỳnh,
Ths Văn hoá Văn học Châu ÂU, Room to Read Vietnam, TP HCM.</li>
<li>Lê Tuấn Huy, TS triết học, TP HCM.</li> <li>Mai Thái Lĩnh, phụ
giảng Ban triết học tại trường đại học Văn khoa, Viện
Đại học Đà Lạt (1970-1971), Phó hiệu trưởng trường PTTH
Thăng Long (Hà Nội, 75-88), Đà Lạt.</li> <li>Ngô Thị Ngọc
Diệp, TS Văn học Việt Nam hiện đại, giảng viên trường Cao
Đẳng Sư Phạm Gia Lai, Gia Lai</li> <li>Ngô Văn Giá, PGS TS Lý
luận Văn học, Chủ nhiệm khoa Viết văn-Báo chí, Đại học
Văn hoá Hà Nội, Hà Nội.</li> <li>Nguyên Ngọc, Chủ tịch Hội
đồng Khoa học Quỹ Văn hoá Phan Châu Trinh, Hà Nội.</li>
<li>Nguyễn Đăng Hưng, GS TS KH, Cố vấn học thuật Đại học
Việt Đức, TP HCM.</li> <li>Nguyễn Đăng Quang, Vụ trưởng Vụ
Giáo dục Lý luận Ban Tư tưởng Văn hóa Trung Ương từ 1991
đến 1996, Hà Nội.</li> <li>Nguyễn Đình Cống, GS TS, Đại học
Xây dựng, Hà Nội</li> <li>Nguyễn Đông Yên, GS, TS KH, nghiên
cứu và giảng dạy toán học, Hà Nội.</li> <li>Nguyễn Đức
Hiệp, cựu giáo viên vật lý trung học phổ thông, đã nghỉ
hưu, TP HCM</li> <li>Nguyễn Hoài Anh, Ths Ngữ Văn, giáo viên THPT
Chu Văn An, Hà Nội.</li> <li>Nguyễn Hoàng Ánh, PGS.TS, giảng viên
trường Đại học Ngoại thương, Hà Nội.</li> <li>Nguyễn Hoàng
Diệu Thuỷ, Ths Văn học, cựu sinh viên khoa Ngữ Văn, ĐH SP Hà
Nội, Hà Nội.</li> <li>Nguyễn Huệ Chi, GS Văn học, Nguyên Chủ
tịch Hội đồng khoa học, Viện Văn học, Hà Nội.</li>
<li>Nguyễn Hữu Việt Hưng, GS, TS KH, Khoa Toán, Đại học Quốc
Gia Hà Nội, Hà Nội.</li> <li>Nguyễn Mạnh Tiến, Ths Văn học,
Dân tộc học, Nghiên cứu văn học, dân tộc học, Hà Nội.</li>
<li>Nguyễn Nam Hải, ThS Công nghệ thông tin, nguyên giảng viên
ĐH Công nghệ, ĐHQG Hà Nội, Hà Nội.</li> <li>Nguyễn Phương Chi,
nguyên Phó phòng TC Nghiên cứu Văn học, Viện văn học, Hà
Nội.</li> <li>Nguyễn Quang A, TSKH, nguyên GS Đại học Kĩ thuật
Budapest, nguyên Trưởng khoa CNTT, Đại học Sư phạm Hà Nội, Hà
Nội.</li> <li>Nguyễn Thế Hùng, GS TS, phó chủ tịch Hội Cơ
học Thuỷ khí Việt Nam, Đà Nẵng</li> <li>Nguyễn Thị Bình, PGS,
TS Văn học, nguyên trưởng bộ môn Văn học Việt Nam hiện
đại, khoa Ngữ Văn, ĐH Sư Phạm Hà Nội, Hà Nội.</li>
<li>Nguyễn Thị Hương Thuỷ, Ths Ngữ Văn, Giáo viên THPT Chu Văn
An, Hà Nội.</li> <li>Nguyễn Thị Khánh Trâm, nghiên cứu viên văn
hoá, TPHCM.</li> <li>Nguyễn Thị Từ Huy, TS Văn học, cựu giảng
viên khoa Ngữ Văn, ĐH Sư phạm Hà Nội, TP HCM.</li> <li>Nguyễn
Văn Long, PGS, Nhà giáo nhân dân, Nguyên chủ nhiệm Bộ môn VH
Việt Nam hiện đại, Khoa Ngữ Văn, ĐH Sư phạm Hà Nội, Hà
Nội.</li> <li>Nguyễn Xuân Diện, TS Ngữ văn, Viện Hàn lâm khoa
học xã hội Việt Nam, Hà Nội.</li> <li>Phạm Toàn, nghiên cứu
giáo dục, sáng lập viên nhóm Cánh Buồm, Hà Nội.</li> <li>Phạm
Minh Gia, TS Kinh tế, Hà Nội.</li> <li>Phạm Quốc Lộc, TS Văn
học So sánh, Trưởng Khoa Ngôn ngữ và Văn hoá, ĐH Hoa sen, TP
HCM</li> <li>Phạm Thị Ly, TS Ngữ văn, Viện đào tạo quốc tế,
ĐHQG TP HCM, TP HCM</li> <li>Phạm Thị Phương, PGS TS Ngữ văn, khoa
Ngữ Văn, Đại học Sư phạm TP HCM, TP HCM</li> <li>Phạm Xuân
Nguyên, Trưởng phòng Nghiên cứu Văn học So sánh, Viện Văn
học, Hà Nội.</li> <li>Phan Hồng Hạnh, ThS Ngữ Văn, Giáo viên
THPT Chu Văn An, Hà Nội.</li> <li>Phan Thị Hà Dương, PGS TS Toán
học, Viện Toán học, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ
Việt Nam, Hà Nội.</li> <li>Phan Thị Hoàng Oanh, TS Hoá học,
Giảng viên Đại học, TP HCM, TP HCM.</li> <li>Phùng Hoài Ngọc, ThS
Văn học, Nguyên giảng viên Đại học An Giang, An Giang.</li>
<li>Trần Đình Sử, GS TS Văn học, Đại học Sư phạm Hà Nội,
Hà Nội.</li> <li>Trần Đức Anh Sơn, TS Lịch Sử, Phó Viện
trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển KT XH Đà Nẵng, Tổng biên
tập Tạp chí Phát triển kinh tế -xã hội Đà Nẵng, Đà
Nẵng.</li> <li>Trần Hữu Tá, GS Văn học, Tp HCM.</li> <li>Trần
Ngọc Vương, GS TS Văn học, Hà Nội.</li> <li>Trần Ngọc Hiếu,
TS Văn học, Khoa Ngữ Văn, Đại học Sư phạm Hà Nội, Hà
Nội.</li> <li>Trần Quang Đức, Nghiên cứu văn học, lịch sử,
Phòng Văn học So Sánh, Viện Văn học, Hà Nội.</li> <li>Trịnh
Thu Tuyết, TS Văn học, Chuyên ngành văn học Hiện đại, Hà
Nội.</li> <li>Tương Lai, Gs Văn học, Nguyên Viện trưởng Viện
Xã hội học Việt Nam, thành viên Tổ tư vấn của Thủ tướng
Võ Văn Kiệt, TP HCM.</li> <li>Vũ Thế Khôi, TS, Nguyên Trưởng khoa
tiếng Nga, ĐH Ngoại Ngữ Hà Nội, Hà Nội.</li> <li>Vũ Thị
Phương Anh, TS Giáo dục, Nguyên giám đốc Trung tâm khảo thí và
Đánh giá chất lượng đào tạo ĐHQG TPHCM, TP HCM.</li> </ol>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/ban-phan-doi-va-yeu-cau-hieu-truong-truong-dai-hoc-su-pham-ha-noi-huy-quyet-dinh),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft320"><img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/511909872eb4a.image_.jpg" width="600"
height="450" alt="511909872eb4a.image_.jpg" /></div>
Sau sự việc Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đi thị sát tình
hình, sau khi đọc Facebook của một bác sĩ nói về dịch sởi
bắt đầu tràn lan, ông mới biết sự nghiêm trọng của tình
hình và Chính phủ bắt đầu có những lệnh chỉ đạo quyết
liệt để ngăn chặn sự lây lan của dịch bệnh rất nguy hiểm
này, thì người ta mới thấy rằng, FB không chỉ là nơi cư dân
mạng, các blogger... bày tỏ những quan điểm bất đồng chính
kiến... như lâu nay, một số cơ quan an ninh, cơ quan bảo vệ
văn hóa tư tưởng lo ngại...

Mà nó thực sự là một kênh phản ánh những tin tức thực tế
khá nhanh nhạy và đa chiều. Một Chính phủ năng động không
thể bỏ qua mặt trận này, để có thể biết được tình hình
thực tế đời sông, nơi dội lại, phản ứng lại các chính
sách ban hành ra một cách rất nhanh chóng, đầy đủ... và cũng
chân thực hơn rất nhiều các bản báo cáo của các bộ, ngành
gửi lên-nhiều khi cố ý giấu nhẹm những vấn đề thực tế
để bảo vệ thành tích ngành, vì lợi ích cá nhân của ai đó.

Việc hôm qua, Thủ tướng Chính phủ quyết định rút đăng cai
tổ chức ASIAD cũng vậy. Nó nhanh chóng, trong vài giây, nhận
được sự ủng hộ gần như tuyệt đối của cộng đồng
mạng. Điểm cho phó Thủ tướng Vũ Đức Đam-ông là người
đầut iên nói rằng nên xem xét rút đăng cai ASIAD và Thủ
tướng Chính phủ tăng lên rõ rệt. Trước khi đi đến quyết
định này, chắc chắn Chính phủ có xem xét đến nhiều tính
toán, đề xuất... nhưng chắc chắn có lắng nghe thông tin trên
cộng đồng mạng, nhất là FB.

Hy vọng, FB từ đây càng được đánh giá là một kênh thông
tin quan trọng để Chính phủ lắng nghe, tham khảo trước khi ban
hành Chính sách. Vì vậy, mọi ý kiến cho rằng phải chặn,
đóng cửa FB tại Việt Nam, xin mạnh dạn nói: <strong>là ngu
xuẩn</strong>. Bởi vì, rõ ràng, nếu làm thế, nó sẽ tước đi
một cơ hội để Chính phủ lắng nghe ý kiến của người
dân-mọi tầng lớp.

Nó sẽ vẫn là một trong những kênh hữu hiệu nhất để loan
tải, truyền đi những thông tin, định hướng chính sách và
cả những thông tin phản ứng dội lại từ thực tế...Một
Chính phủ gọi là của dân, vì dân không thể không lắng nghe,
chú ý tiếp thu các ý kiến, thông tin từ đây để điều
chỉnh chính sách cho phù hợp với thực tế. Có lẽ, chủ
nhiệm Văn phòng chính phủ nên lập ra một nhóm để theo dõi
thông tin từ FB và đề xuất, báo cáo cho lãnh đạo Chính phủ
những ý tưởng, thông tin cần thiết phục vụ công tác điều
hành, bên cạnh nhóm theo dõi báo chí truyền thống hiện có.

Tiếc là trước đó, khi quyết định làm dự án Bauxite Tây
Nguyên, Chính phủ không lắng nghe cộng đồng mạng...

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/manh-quan-chinh-phu-va-facebook), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Sau 1954 ở miền bắc và sau 1975 trên cả nước, chính sách sử
dụng con người, nằm trong cái gọi là chiến lược con người,
nhất là trong tuyển sinh vào các cơ sở đào tạo, tuyển dụng
cán bộ công chức, viên chức, công nhân nhà nước, đề bạt
bổ nhiệm các chức vụ... được thực hiện theo phương thức
chủ yếu căn cứ vào lý lịch.

Đây là phương thức chung, tuy có đặc thù khác nhau, ở các
nước "xã hội chủ nghĩa" và một số chế độ độc tài
khác.

Thì ra, do cuộc cách mạng không tự nhiên, chủ yếu là bằng
bạo lực, chiến tranh; và xã hội sau cách mạng đó phát triển
theo con đường cũng chẳng tự nhiên, hầu như tầng lớp lãnh
đạo chống lại cả nhân dân, dân tộc của mình, tạo ra lắm
kẻ thù, thực tế và tiềm năng, nên họ phải luôn lo sợ,
phòng hờ sự chống lại, tạo phản.

Nhờ vậy, những người trải qua bước ngoặt của cách mạng,
sinh ra và trưởng thành sau cách mạng mới biết thêm cái từ
lý lịch và thế nào là lý lịch, như thế nào là viết lý
lịch. Trước 1975 ở miền nam, tòa án – cơ quan tư pháp, chỉ
quản lý một loại giấy tùy thân của người dân là Lược
giải cá nhân (đến 16 tuổi) và Lý lịch tư pháp (từ 18 tuổi)
chứ không có loại lý lịch chính trị. Nhờ vậy, con em cháu
của những người tập kết ra bắc hoặc thoát ly nhảy núi
đều được đối xử công bằng.

Còn cái lý lịch sau cách mạng là lý lịch chính trị. Cả
đời người, nhất là công chức, vào đảng v.v.. phải chịu
ngốn thời gian và tâm trí vào cái việc viết lý lịch đó
nhiều vô cùng. Mỗi bản lý lịch đó, tùy yêu cầu và mục
đích sử dụng, dài từ 3 đến hàng chục trang, kể lể từ
ông bà nội, ngoại, phía vợ lẫn phía chồng, và cố nặn ra
những gì thật gần gũi với cách mạng, chẳng hạn tuy là
địa chủ nhưng không khai báo hầm bí mật của cách mạng
trong đất của mình, hoặc đi lính nhưng chỉ toàn bắn chỉ
thiên... Rồi mỗi năm lại phải bổ sung một lần, khai đầy
đủ những chi tiết mới ví dụ có người yêu là Việt kiều
không và xác nhận tuy là Việt kiều nhưng đều đặn gởi
tiền về đầu tư cho quê hương.

Cái phương thức lý lịch đó đã là minh chứng hùng hồn từ
thế kỷ XX sang thế kỷ XXI cho học thuyết ưu sinh đặc biệt
ở nước ta. Nó không phản động như kiểu nòi giống thượng
đẳng trong chủ nghĩa phát xít Đức hoặc chủ nghĩa apartheid
ở Nam Phi vốn gắn với vấn đề chủng tộc. Thuyết đó cũng
dựa trên dấu hiệu di truyền là gene, song chỉ xét ở khía
cạnh tư nhiên của sinh học. Chủ nghĩa lý lịch ở Việt Nam
chẳng hạn, tuy cũng là gene, nhưng là gene đã xã hội hóa,
chính trị hóa. Nhóm gene ưu sinh của Việt Nam được lựa chọn
từ một nhóm lợi ích xã hội: đó là gene của những người,
vì nhiều lý do khác nhau, tư phát hoặc tự giác, bị truy nã,
giết người bỏ trốn, bị đòi nợ, du côn du đãng... có tham
gia cách mạng. Sau cách mạng, để ghi công, để xóa dấu vết
vi phạm hình sự trong chế độ cũ, và để cùng chia chác lợi
ích được tạo nên bởi cuộc cách mạng, họ được trả công
trực tiếp và được chọn gene vào nhóm ưu sinh. Vậy là con
cháu của họ được tập ấm hưởng lộc vĩnh viễn, trừ
trường hợp gene nhầm lẫn cá biệt dẫn đến phạm trọng
tội hình sự, tội chống chế độ. Té ra, cách mạng đã tự
nhiên là một công cuộc chiêu mộ nhóm lợi ích từ rất sớm,
chuẩn bị những đầu cơ cho tương lai rất xa. Nghĩ như vậy
thì mới thấy thanh thỏa cho cuộc tranh luận về chiến tranh ý
thức hệ hay chiến tranh chống xâm lược, giải phóng dân tộc
trước đây. Nếu quả là chiến tranh chống xâm lược, giải
phóng dân tộc, có lẽ sẽ rất ít kẻ thù trong nước – ai
lại đi chống cái mục đích ấy ? Và do vậy, có lẽ cũng
không cần sự phân loại thành phần chính trị của dân tộc
khốc liệt theo học thuyết ưu sinh nội bộ giống nòi trên
đất nước này.

Từ sự phân loại ấy, con liệt sĩ, thương binh, gia đình có
công, rồi con ông cháu cha của những người đó, mãi mãi
chiếm lĩnh sự "lãnh đạo", mà thực tế là tiếm quyền và
kiếm tiền, bất kể tài năng, đức độ. Còn con em của những
người dính líu ít nhiều với chế độ cũ, mãi mãi ở về
phía bên kia, mờ khuất trong lịch sử dân tộc, bị biếm nhẽ,
bị kỳ thị, bị coi thường, bị loại bỏ hoặc chỉ được
sử dụng như những người phục vụ cho nhóm được chọn gene
để ưu sinh. Công cuộc hòa hợp hòa giải dân tộc cho kỷ
niệm 39 năm ngày 30/4 đang còn như vậy.

Xích Tử



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/xich-tu-gene-va-cach-mang-xa-hoi-chu-nghia),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Xin báo cho các bác đấu tranh dân chủ một tin buồn là hiện
tại chúng em đang lo dọn dẹp nhà cửa để đón bác Obama sang
thăm nên không rảnh để tiếp các bác. Nếu trước kia bác nào
nói to một chút là chúng em bắt "nhốt liền" thì bây giờ các
bác cứ việc chửi thoải mái, chửi càng to càng tốt, chửi
tới ông bà ông vải chúng em cũng chẳng có ý kiến gì. Chỉ
xin các bác đừng động tới chuyện làm ăn của chúng em là
được. Để em nói đám DLV xì tốp bớt mồm miệng lại cho
các bác thêng thang mà chửi.

Nếu trước kia các bác muốn nhập kho là chúng em thỏa mãn
liền,còn bây giờ tiêu chuẩn để được "nhập kho" của chúng
em rất cao. Các bác phải hoạt động có tổ chức,có cương
lĩnh đàng hoàng chúng em mới có kho cho các bác nhập. Chứ kho
bây giờ để chứa bọn cướp, giết, hiếp, bọn sâu mọt phá
hoại... còn không hết, đâu còn chỗ cho các bác. Hơn nữa giá
tù nhân bây giờ rất rẻ "có ba đồng một mớ", nên thấy bác
nào sắp "ngoẻo", bác nào bịnh hết hơi, bác nào còn một hai
năm là chúng em cho ra theo diện "đoàn tụ ông bà" hoặc "đoàn
tụ gia đình" liền. Đặc biệt là các bác chửi các điều
luật 79, 88, 258 nhiều quá nên chúng em sắp tới sẽ xem lại
để khỏi làm phiền các bác. Như em Đinh Nhật Uy, phiên phúc
thẩm vừa qua chúng em để em nó ra tòa cho có lệ, em nó muốn
nói gì thì nói. Còn các bác Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào
không chừng tùy tình hình chúng em cũng sẽ thả luôn cho nó
lành.

30/4 tới đây đảm báo là không có cảnh xe tăng húc đổ Dinh
Độc Lập, đồng bào Sài Gòn vẫy chào quân giải phóng hoặc
phim tài liệu về kháng chiến chống Mỹ chiếu ra rả suốt
ngày.Chúng em sẽ tổ chức lễ cầu siêu cho các anh lính VNCH hy
sinh vì bảo vệ Hoàng Sa, các bác nào đang ăn tiền già bên Mỹ
rảnh rổi về chơi cho nó đông, nó vui. Riêng các anh chị cắt
cỏ, làm nails vô mùa bận rộn thì chúng em không dám mời. Để
em nói mấy đứa nhỏ CA, hải quan sân bay tiếp đón trọng thị
không được làm khó dễ các bác, các anh chị.

Riêng việc chị Khánh Ly về hát thì do đã lỡ ký hợp đồng
với chúng em nên các bác có phản đối cũng không thể thay
đổi. Nhưng đảm bảo là chị ấy sẽ không hát những bài như
"Như có Bác trong ngày vui đại thắng" hoặc "Tiến về Sài Gòn"
đâu,còn nếu hát "Đêm chôn dầu vượt biển" thì cũng kẹt cho
chúng em. Thôi thì, cụ Trịnh cũng có mấy bài viết về Hà
Nội chúng em, cứ để chị ấy mần tới khỏi phải mất lòng
bên nào. Các bác thấy em tính vậy được chưa?

Để đón bác Obama lúc này chúng em cũng đang bận túi bụi với
việc đưa mấy con sâu bên ngành ngân hàng, tài chính ra xử. Dù
sao cũng phải cắt bớt ung nhọt,dọn dẹp nhà cửa cho nó khang
trang để bác ấy yên tâm làm ăn với chúng em.

Vạn sự cũng vì cái Ti Pi Pi,kính mong các bác thông cảm mà
đại xá cho.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140417/duong-hoai-linh-van-su-cung-vi-cai-ti-pi-pi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center> <img
src="http://4.bp.blogspot.com/-QtDmemn3pDA/U1Hi4qak_JI/AAAAAAABi8M/Wf_1-LHNvoM/s1600/TrinhKimTien-MeNam-Paulo-MLBVN-DANLAMBAO.jpg"
width="600"></center>

Vào lúc 08h45' sáng nay, 19/4/2014, hàng chục người đã bị CA
bắt giam và đánh đập thô bạo khi đến tham dự buổi cà phê
Nhân Quyền lần 3 do <b>Mạng Lưới Blogger Việt Nam</b> tổ chức
tại Nha Trang với chủ đề <b><i>"Công ước chống Tra tấn và
vấn nạn công dân chết trong đồn công an"</i></b>.

Tất cả mọi người đều bị CA áp giải và đưa về giam
giữ tại trụ sở CA phường Lộc Thọ (Nha Trang). Trong số này,
có thân nhân và các con của nạn nhân Ngô Thanh Kiều - người
bị CA Phú Yên đánh chết hồi năm 2012. Con trai 4 tháng tuổi
của cô Trịnh Kim Tiến cũng bị bắt theo mẹ.

Tại trụ sở CA phường Lộc Thọ, các blogger <b>Nguyễn Ngọc
Như Quỳnh</b> (Mẹ Nấm Gấu), <b>Phạm Văn Hải</b>, <b>Nguyễn
Hồ Nhật Thành</b> (Paulo Thành Nguyễn) và <b>Trịnh Kim Tiến</b>
bị đánh đập hết sức dã man và thô bạo.

Nghiêm trọng hơn, hai blogger nữ là cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
và cô Trịnh Kim Tiến bị CA dùng tay chặt mạnh vào đốt sống
cổ, sau đó tát nhiều lần vào mặt.

Blogger Phạm Văn Hải cũng bị CA đánh rất nhiều. Ngoài ra, CA
cũng đã bắt một bạn sinh viên chưa rõ tên.

Trước đó, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành khi đến tham dự
buổi thảo luận đã bị 2 viên CA giả dạng côn đồ kéo đến
gây sự. Bọn chúng lớn tiếng vu khống Nguyễn Hồ Nhật Thành
'đi xe ôm không trả tiền', rồi lao đến đánh đập anh hết
sức dã man.

Trong lúc hỗn loạn, những viên CA có mặt sẵn tại quán liền
lập tức bắt giữ tất cả mọi người. Tổng cộng có khoảng
18 người, gồm cả người lớn và trẻ nhỏ bị áp giải đưa
về giam giữ tại trụ sở công an phường Lộc Thọ. Toàn bộ
điện thoại bị công an thu giữ, mọi liên lạc hoàn toàn bị
cắt đứt.

Tại trụ sở CA, mọi người đều tỏ ra bất hợp tác, từ
chối ký biên bản.

Khoảng 12 giờ trưa ngày 19/4/2014, 2 blogger Nguyễn Ngọc Như
Quỳnh và Phạm Văn Hải bị áp giải đưa về giam giữ tại
trụ sở CA Thành phố Nha Trang (Địa chỉ: 2 Lê Thánh Tôn, Thành
Phố Nha Trang, Khánh Hòa. Số điện thoại: +84 58 3514088)

Vợ chồng blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành, Trịnh Kim Tiến cùng
con trai 4 tháng tuổi vẫn tiếp tục bị giam giữ tại trụ sở
công an phường Lộc Thọ (Địa chỉ: 17 Yersin, Vạn Thạnh, Tp.
Nha Trang, Khánh Hoà. Điện thoại: +84 58 3822 830).

<center> * * *</center>

Theo thông báo, buổi thảo luận lần 3 của Mạng Lưới Blogger
Việt Nam sẽ được diễn ra vào lúc 09h30 sáng ngày 19/4 tại
quán Café Swing, địa chỉ 20 Trần Phú, phường Lộc Thọ, thành
phố Nha Trang. Tuy nhiên, ngay từ sáng sớm người quản lý quán
đã thông báo không nhận khách (trong khi sức chứa của quán
lên đến 500 chỗ ngồi).

Rất đông CA sắc phục và thường phục đã được huy động
đến địa điểm tổ chức để ngăn chặn, không cho buổi cà
phê Nhân quyền được diễn ra như dự kiến.

Được biết, trong buổi thảo luận của Mạng Lưới Blogger
Blogger Việt Nam sáng nay có sự tham dự của gia đình anh Ngô
Thanh Kiều, một nạn nhân đã bị công an Phú Yên tra tấn và
đánh đến chết hồi năm 2012.

<center><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-eF7UmALQtbA/U1HkvlLk7cI/AAAAAAAArA4/7rb9YVP4lkA/s1600/nannhan.jpg"
width="600"></center>
<center> <i>Con của nạn nhân Ngô Thanh Kiều, người đã bị CA
đánh chết</i></center>

Trước khi bị CA bắt giữ, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành (Paulo
Thành Nguyễn) chia sẻ trên facebook: <i>"Dù vấp phải sự ngăn
cản ngầm của lực lượng công an Nha Trang nhưng nhìn nét hồn
nhiên của hai đứa con nạn nhân Ngô Thanh Kiều, chúng tôi biết
phải cố gắng nhiều hơn!"</i>

Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan - mẹ blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
cho biết:<i> Tôi nghe tiếng thét và kêu gào của con gái tôi Mẹ
Nấm Gấu rất to khi bị hăm đánh. Tiếng Paulo Thành Nguyễn hét
lên "Đây là con của nạn nhân đã bị đánh chết".</i>

Được biết blogger Mẹ Nấm lẫn vợ chồng Nguyễn Hồ Nhật
Thành và Trịnh Kim Tiến đều đang có con còn rất nhỏ, nhưng
cũng chính vì hiểu được tâm trạng và hoàn cảnh của những
gia đình con nhỏ có cha hoặc mẹ bị đột tử trong đồn công
an mà các bạn đã nỗ lực góp phần tìm cách chấm dứt tình
trạng này.

<center>[video:https://www.youtube.com/watch?v=kEXZn2HAteo]</center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/dan-lam-bao-nha-trang-cong-an-pha-buoi-ca-phe-nhan-quyen-bat-ca-nguoi-lon-va-tre),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxright300"><img
src="https://danluan.org/files/u1/sub03/sangkien.jpg" width="258"
height="195" alt="sangkien.jpg" /></div>
Theo tôi, vấn đề chúng ta mắc phải hôm nay không phải là câu
chuyện con người tốt-con người xấu mà là vấn đề tha hóa
hệ thống. Trong hệ thống tha hóa, người tốt rất khó tồn
tại:

http://www.thanhblog.org/2014/04/tranh-au-trong-mot-xa-hoi-tha-hoa.html

Nguyên nhân gây ra tha hóa hệ thống có nhiều nhưng tôi thấy
có hai nguyên nhân: thông tin thiếu minh bạch và lợi ích được
phân bổ sai.
Dựa trên góc nhìn trên, tôi xin đưa ra một số sáng kiến có
thể chống sự tha hóa hệ thống; tăng cường nền dân chủ.

<h2>A. Sáng kiến trong nước:</h2>

<h3>1. Thương hiệu cho những công trình công</h3>

Chúng ta thấy những sản phẩm có nhãn mác, có thương hiệu
luôn luôn có chất lượng, an toàn hơn những sản phẩm trôi
nổi vô danh. Những công trình công cộng cũng vậy. Hiện nay
gần như những công trình công cộng như: đường xá, bến
cảng, trường lớp,... đều rất khó xác định những thông tin
như: ai quyết định, ai xây, ai giám sát,... Ngay cả quốc hội
cũng thừa nhận là thất thoát trong xây dựng cơ bản là rất
lớn. Những thất thoát này có đích đến là túi những quan
tham, những nhà thầu phe cánh,..Trong khi người chịu thiệt hại
là dân. Dân là người chi tiền (qua thuế) nhưng lại thụ
hưởng những sản phẩm kém chất lượng với giá thành đắt
đỏ.

Những thất thoát trong xây dựng cơ bản không chỉ gây thiệt
hại kinh tế, làm nghèo đất nước mà chính nó góp phần thúc
đẩy sự tha hóa xã hội.

Từ những thực tế trên, tôi đưa ra sáng kiến: chúng ta cần
yêu cầu quốc hội thông qua luật minh bạch các công trình xây
dưng công. Tại mọi công trình sau khi hoàn thành phải gắn bản
thông tin đầy đủ các thông số: ngày khởi công, ngày hoàn
thành, người quyết làm, người thi công, người giám sát, số
tiền đầu tư, tuổi thọ công trình,... Cần có một cổng
thông tin để mọi người có thể truy cập.
Tôi cho rằng nếu sáng kiến này được cộng đồng ủng hộ,
thúc đẩy thực hiện thì sẽ góp phần rất lớn trong việc
chống tha hóa xã hội cũng như thúc đẩy nền dân chủ trong
trật tự.

Sáng kiến này còn góp phần giải quyết hai vấn nạn nhức
nhối hiện nay là tham nhũng và tai nạn giao thông (những con
đường có thương hiệu chắc chắn sẽ có chất lượng và an
toàn hơn).

<h3>2. Minh bạch thông tin trong hỗ trợ người nghèo.</h3>

Tôi biết, chính phủ chi một lượng tiền rất lớn để hỗ
trợ người nghèo thông qua đủ loại dự án. Và tôi biết số
tiền đến tay người nghèo rất ít (số tiền rơi rớt trên
đường do chi nuôi bộ máy cồng kềnh, do tham nhũng ăn
chặn,...). Có một thực tế là có nhiều người được hưởng
lại không thuộc đối tượng xứng đáng mà là do quen biết
nên chạy chọt hợp thức hóa giấy tờ: rất nhiều chung cư,
nhà ở xã hội không đến tay người nghèo mà đến tầng lớp
biết chạy.

Để giải quyết điều này, chúng ta cần vận động quốc hội
ra luật minh bạch: qui định tất cả những ai được hưởng
hỗ trợ từ nhà nước phải có tên tuổi, số tiền hưởng,...
công khai minh bạch. Lập một cổng thông tin để mọi người
có thể tiện theo dõi, giám sát. Người dân có quyền biết vì
tiền dùng để cứu trợ là tiền của dân đóng góp.

<h2>B. Sáng kiến có tầm quốc tế:</h2>

<h3>1. Minh bạch các khoản viện trợ, vay mượn:</h3>

Những nước nghèo như nước ta, hàng năm nhận viện trợ cũng
như vay mượn các nước một khoản tiền rất lớn. Chính
người dân là người sau này phải trả những khoản nợ đó
nhưng họ lại không biết gì. Đây là một nguy cơ nuôi dưỡng
tham nhũng, làm tha hóa xã hội.

Trong một thể chế mà nền dân chủ còn yếu thì tranh đấu cho
sự minh bạch sẽ rất khó khăn, do vậy chúng ta cần dùng
ngoại lực bên ngoài. Chúng ta cần yêu cầu những nước viện
trợ, cho chúng ta vay phải minh bạch tất cả các khoản đề
người dân dễ dàng biết và giám sát. Tôi nghĩ nếu chúng ta
làm được điều này sẽ rất hữu ích trong việc thúc đẩy
nền dân chủ đất nước.

<h3>2. Chương trình giáo dục nền tảng toàn cầu.</h3>

Tôi thật sự giật mình khi biết rằng Tuyên ngôn Quốc tế
Nhân quyền ra đời năm 1948, Việt Nam tham gia ký kết Công ước
Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị năm 1982 nhưng
tôi thấy rất nhiều người dân gần như không biết gì về
vấn đề này. Có một thực tế là các chính phủ độc tài
thường bưng bít thông tin, ngăn chặn bước tiến dân chủ. Các
nước càng độc tài độc đoán thì ngoài việc ngăn chặn
thông tin, họ còn tuyên truyền tẩy não khủng khiếp.

Thực tế trên không chỉ làm thế giới trở nên bất ổn mà
còn làm cho các nước nghèo lạc hậu chậm tiến đến văn minh,
người dân hứng chịu nhiều đau khổ.

Để giải quyết vấn đề trên, chúng ta cần vận động thúc
đẩy sáng kiến thiết lập một nền giáo dục nền tảng cho
toàn cầu; ở đó những giá trị phổ quát như nhân quyền, kinh
tế tự do,... được truyền dạy bắt buộc cho mọi người.

Tôi cho rằng sáng kiến này vô cùng hữu ích không chỉ thúc
đẩy nền dân ở các nước nghèo, độc tài như nước ta mà
còn làm cho nền dân chủ thăng tiến trên toàn cầu. Dân chủ
đồng nghĩa với sự thịnh vượng và chống sự tha hóa xã
hội.

Rất mong nhận được sự quan tâm bàn luận và thúc đẩy
những sáng kiến trên

Đà Nẵng 8h20/19.4.2014
Trân trọng
Nguyễn Văn Thạnh


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/nguyen-van-thanh-nhung-sang-kien-chong-tha-hoa-xa-hoi-va-lam-thang-tien-nen-dan-chu),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Cuối cùng Nguyễn Tiến Trung đã trở về. Người trẻ nhất
trong "tứ nhân bang" của vụ án C509 (mã số ngành an ninh
dùng để chỉ vụ án chính trị tháng 5/2009 của chúng tôi).
Hồi ở trong tù, nghe tin Trung bị bắt, tôi lo lắng không biết
cậu em có đủ cương nhu để vượt qua cơn thử thách này hay
không. Khi ra tòa thấy thái độ của Trung, tôi an tâm vô cùng.
Trong thời gian thụ án, tôi vẫn theo dõi tin tức về Trung, nghe
nói Trung vẫn bình chân như vại và ung dung tự tại, tôi thật
lòng kính phục.

Nhân đây, xin lạm bàn về lẽ cương nhu. Đó là điều cốt
yếu để đối phó cường địch mà tôi nghiệm ra từ việc
học võ thuật. Ngày còn trẻ tôi tập luyện nhiều môn võ lấy
cương làm nền tảng như Teakwondo, Thiếu Lâm và Bình Định.
Về sau, chuyển sang học Thái Cực Quyền và Aikido, tôi dần
hiểu ra được triết lý của hai môn võ lấy nhu làm căn bản
này để vận dụng vào cuộc đời, như sau: 1) không tấn công
đối phương trước; 2) khi bị tấn công thì việc đầu tiên
là tránh đòn hiểm ác, chứ không chống đỡ trực tiếp; 3) sau
đó nương theo đà tấn công của đối phương để phản đòn.
Tôi học võ tuy không giỏi, nhưng lại thích chiêm nghiệm cái
thuật bên trong của mỗi môn. Lớn lên bận rộn sinh nhai, tôi
không còn tiếp tục luyện võ nữa. Âu cũng là điều đáng
tiếc.

Trở lại câu chuyện chính, điều đáng ngạc nhiên là trong
bốn người chúng tôi, hết ba người là kỹ sư giỏi từng
học ở Đại Học Bách Khoa Sài Gòn, chỉ riêng tôi làm luật
sư. Thế mới biết giới trí thức khoa học tự nhiên trăn trở
về đất nước và xã hội rất nhiều, chứ không chỉ những
ai quan tâm đến khoa học xã hội mới dấn thân mà thôi. Tôi
luôn khâm phục tài năng của ba người từng vào sinh ra tử
với mình. Được đồng hành với họ, cuộc sống này thật
đáng yêu. Nằm ở Chí Hòa một mình, tôi đã viết bài thơ
tặng ba chàng kỹ sư ấy sau đây:

<em>Ba kỹ sư tài chung chí hướng,
Gặp tôi đồng hội thỏa tri hành.
Hai già sự nghiệp đang cao đỉnh,
Một trẻ học trình đủ toại danh.
Đều chán tệ lan, quyền thế lạm,
Cùng tin giờ đến đổi thay thành.
Con đường chấn Việt chung tay đắp,
Chấp nhận tù đày tiếng sử xanh.</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/ls-le-cong-dinh-chuc-mung-nguyen-tien-trung-tro-ve),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
"Bảy mươi chưa gọi là lành", không ai dám chắc mình sẽ không
phạm sai lầm nhưng vấn đề ở đây là cách nhìn ra nó, và
sửa sai.

Ông hiệu phó chịu trách nhiệm dẫn đoàn học sinh trên tàu
Sewol đã phạm lỗi lầm. Lỗi lầm của ông là đã tự cứu
mình trước, thay vì làm điều đó cho mấy đứa nhỏ, bằng
trách nhiệm một người thầy được phụ huynh giao phó. Khi ông
bỏ tàu là lúc bản năng sinh tồn trong ông trỗi dậy nhưng lúc
được cứu sống, quay lại nhìn con tàu đang chìm, lên bờ
chứng kiến nỗi thống khổ xé lòng của thân nhân những học
trò mình, lương tâm ông thức tỉnh, và nó giày xéo. Đây là
lúc lỗi lầm được ông nhìn ra. Và ông đã sửa nó theo cách
riêng của mình. Gần ba trăm sinh mạng cộng thêm hàng ngàn
người thân sống-như-chết-rồi, con số quá lớn để ông có
thể tự cứu chuộc, bằng bất cứ cách nào. Ông chọn cái
chết. Phải thẳng thắn nói rằng, trong trường hợp này, đó
là lựa chọn tốt nhất của một người có lương tâm và tự
trọng. Nó tốt nhất cho ông, trước tiên.

Chuyện người là vậy, chuyện ta thì khác.

Mỗi ngày, trên những con đường lớn nhỏ, hàng trăm con
người phải bỏ mạng, không toàn thây.

Mỗi ngày, trong những bệnh viện lớn nhỏ, hàng chục con
người phải bỏ mạng, không rõ lý do.

Vậy, ai sẽ là người chịu trách nhiệm cao nhất cho những
việc này? Xin thưa, không ai khác, đó là ông bộ trưởng Giao
thông và bà bộ trưởng Y tế.

Có một lúc nào đó, tận đáy lòng, họ xót thương những con
người ấy, và thấy mình có lỗi? Tất nhiên, tôi không có câu
trả lời, bởi không là họ. Và vì không trả lời được câu
hỏi này nên tôi cũng không thấy họ sửa sai.

Số lượng sinh mạng họ chịu trách nhiệm lớn hơn gấp nhiều
lần ông hiệu phó Hàn Quốc kia nhưng tôi không bất nhẫn đến
độ muốn họ chọn cách sửa sai như vậy, cũng không đòi họ
từ chức vì chữ này đã được xóa khỏi từ điển tiếng
Việt lâu rồi.

Tôi chỉ muốn họ, nếu có lương tâm và tự trọng, hãy một
lần cúi đầu xin lỗi vong linh những người đã chết và
những người đang còn sống nhưng cũng quá hoang mang khi ra
đường, lúc vào viện.
Nhưng chắc khó.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/chris-le-luong-tam-va-tu-trong), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Trong những tính xấu khác nhau của người Việt mà dạo gần
đây cũng thường bị dư luận mổ xẻ, có một tính xấu hay
nhược điểm có thể gây cản trở nhiều cho công cuộc đấu
tranh đòi lại tự do, dân chủ cho đất nước và dân tộc. Ðó
là sự thiếu khoan dung, độ lượng, thói đố kỵ, hoặc là
một dạng thiếu dân chủ trong tư duy, quan điểm của chính
chúng ta.
</strong>
Nói chế độ này, nhà nước này thiếu khoan dung, độ lượng
thì đã rõ. Nếu biết nhìn xa, nghĩ rộng, có lẽ đảng và nhà
nước cộng sản đã không hành xử như vậy từ sau khi thống
nhất được đất nước cho đến tận bây giờ.


Khi là "phe thắng cuộc," họ đã thi hành hàng loạt chính
sách sai lầm, trái nhân tâm như bỏ tù hàng trăm ngàn, hàng
triệu dân quân cán chính của chế độ Việt Nam Cộng Hòa
dưới danh nghĩa đi "học tập cải tạo," trong đó có nhiều
người bị tù hàng chục năm, có những người phải vĩnh viễn
gửi xác lại trại cải tạo.

Cướp nhà, đày ải hàng triệu gia đình người dân tại các
thành phố lớn miền Nam phải đi kinh tế mới, tiến hành cải
tạo tư sản, cải tạo công thương nghiệp...khiến kinh tế
miền Nam sụp đổ nhanh chóng, cả nước trở thành đói nghèo
như nhau. Rồi những chính sách tiêu diệt văn hóa, phân biệt
về lý lịch, nạn đấu tố, phê bình...khiến hàng triệu
người, chủ yếu từ miền Nam phải liều mình bỏ nước ra đi
để tìm tự do.

Suốt gần bốn thập niên, sự thiếu khoan dung độ lượng đó
vẫn tiếp tục thể hiện trong mọi chính sách đường lối
của nhà cầm quyền, từ những dịp lễ lạc ăn mừng các ngày
lễ cách mạng, ăn mừng chiến thắng được tổ chức tưng
bừng hàng năm. Từ những bài học trong sách giáo khoa cho tới
ngôn ngữ trên báo chí, truyền thông và trên cửa miệng quan
chức cán bộ các cấp khi viết, nói về cuộc chiến và "phe
thua cuộc."

Một nghĩa trang quân đội Việt Nam Cộng Hòa ở Biên Hòa bị
bỏ hoang phế bao nhiêu năm, gần đây mới cho phép thân nhân
người đã chết được vào chăm sóc sửa sang đôi chút các
mộ phần, cho đến những gia đình có con em tử trận vì cầm
súng cho chế độ miền Nam, những thương phế binh lặng lẽ
sống trong nghèo khó, hờn tủi.

Và mãi đến gần đây dưới sức ép của người dân, nhà cầm
quyền mới bắt đầu cho phép nhắc đến trận hải chiến
Hoàng Sa nhưng vẫn chưa thật sự công nhận những người lính
Việt Nam Cộng Hòa ngã xuống trong trận hải chiến này là
liệt sĩ v.v...

Sự hẹp hòi đó còn thể hiện rất rõ trong những chính sách
đối với tù nhân chính trị. Từ tù chính trị có liên quan
đến Việt Nam Cộng Hòa trước đây cho đến các thế hệ tù
chính trị, người bất đồng chính kiến, dân oan, nạn nhân
của các vụ đàn áp tôn giáo...được gọi chung là tù nhân
lương tâm sau này, luôn luôn bị đối xử tàn tệ hơn tù hình
sự gấp nhiều lần và hiếm khi nào được đặc xá, thả
trước thời hạn.

Chỉ lâu lâu, trước sức ép của dư luận trong và ngoài
nước, hoặc vì lý do muốn đổi chác về kinh tế hay quyền
lợi gì đó với Hoa Kỳ và phương Tây, nhà cầm quyền mới
thả nhỏ giọt vài người. Như gần đây nhất với các tù
nhân chính trị Nguyễn Hữu Cầu, Ðinh Ðăng Ðịnh, Cù Huy Hà
Vũ, Vi Ðức Hồi, Nguyễn Tiến Trung.

Sự chậm chạp trong việc cải thiện nhân quyền, thay đổi quan
điểm trong nhiều vấn đề là một bằng chứng nữa về sự
thiếu khoan dung của nhà cầm quyền. Chưa kể việc làm lơ
không sửa sai, thậm chí một lời xin lỗi cũng không có cho dù
đã hàng chục năm, đối với những nạn nhân trong các vụ án
cải cách ruộng đất, nhân văn Giai phẩm, thảm sát Tết Mậu
Thân 1968 v.v...

Nhà cầm quyền thiển cận như vậy nhưng còn người dân thì
sao?

Ðiều đáng buồn là sau bao nhiêu năm sống trong một chế độ
tồi tệ, kém văn minh, chúng ta cũng bị ảnh hưởng nhiều mà
không tự ý thức được. Sự hoài nghi, thiếu lòng tin vào
những điều tử tế, cái thiện, cái đẹp. Sự đố kỵ, thấy
ai hơn mình là không chịu được. Sự thiếu khoan dung trong quan
điểm, cách nhìn. Tóm lại là chưa được dân chủ.

Trong ngày thường, tại cơ quan, đi đến nơi này chỗ kia chúng
ta đều có thể chứng kiến vô số những ví dụ về điều
đó.

Ngay trong những người đang đấu tranh chống lại cái chế độ
không có tự do dân chủ, chà đạp nhân quyền này, cũng vẫn
có những biểu hiện của sự thiếu dân chủ trong suy nghĩ và
hành động.

Từ trong các cộng đồng chống cộng của người Việt ở
nước ngoài lâu nay với rất nhiều phe nhóm, đảng phái, nghi
kỵ nhau, sẵn sàng chửi bới, chụp mũ nhau là "thân cộng"
nhưng rất khó ngồi lại với nhau, tạo thành một thế lực
vững mạnh, yểm trợ đồng bào trong nước.

Ðối với những người đã từng thuộc về "phe thắng
cuộc," từng là cán bộ đảng viên hay sinh ra và lớn lên ở
miền Bắc XHCN nhưng nhận thức được vấn đề và lên tiếng
chống lại chế độ, như nhà văn Vũ Thư Hiên, nhà báo Bùi
Tín, nhà văn Dương Thu Hương...cũng bị người thuộc "phe thua
cuộc" nghi kỵ suốt. Còn đối với những người từ trong
nước đi ra theo diện tỵ nạn chính trị thời gian gần đây,
cũng không phải dễ mà tiếp tục sống và tranh đấu trong lòng
cộng đồng.

Gần đây khi Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ cùng vợ quyết định
sang Mỹ ngay sau khi được nhà cầm quyền phóng thích khỏi nhà
tù, nhiều người cũng đã chỉ trích, lên án, hoặc nhẹ hơn,
tỏ ra thất vọng trước quyết định của ông Vũ. Và cho rằng
rồi ông Vũ cũng sẽ chìm lỉm, tắt lặng khi sống ở nước
ngoài, con đường đấu tranh chính trị coi như chấm dứt.

Những sự phê phán, chỉ trích, thậm chí quy kết ông Vũ đấu
tranh cuối cùng chỉ để tìm đường sống ở nước ngoài cho
sung sướng hơn, chứng tỏ một số người trong chúng ta không
dân chủ trước quyết định của người khác.

Không ai có quyền bắt người khác phải là anh hùng, phải hy
sinh cả đời. Cuộc đấu tranh giành lại tự do dân chủ,
quyền làm người cho dân tộc Việt Nam là một con đường rất
dài, trên hành trình đó có người có thể chỉ đi được một
quãng đường, có người dừng lại, có người thay thế, bước
tiếp, cũng là điều bình thường.

Hay chuyện những người cứ cho là thuộc phe tiến bộ ở cả
trong và ngoài nước, nhưng đôi khi vẫn hành xử chẳng khác
nào bọn công an, an ninh, bồi bút, dư luận viên và nhà cầm
quyền nói chung.

Nhà cầm quyền dùng đủ mọi chiêu trò để phân tán lực
lượng, gây chia rẽ, hạ thấp những người lên tiếng bằng
cách chụp mũ họ là dân chủ cuội, nhận tiền của bên ngoài
để chống phá hoặc ỡm ờ tung tin một số là người của an
ninh cài vào; bôi nhọ, vu khống đời tư họ một cách hèn hạ
bỉ ổi...Thì có những lúc chúng ta cũng lại chụp cho nhau
những cái mũ là tay sai của an ninh, hay đảng viên của đảng
này đảng kia, hoặc chỉ trích, bới móc đời tư của nhau.

Tự do dân chủ trước hết phải bắt đầu từ trong những suy
nghĩ, nếp sống, quan điểm hàng ngày, trước mọi vấn đề
của xã hội, từ những vấn đề tưởng như chả liên quan gì
đến đấu tranh đòi tự do dân chủ, như quyền được ăn
mặc, suy nghĩ, sống, yêu và chết khác người, miễn không
phạm pháp và không hại tới ai.

Phải thấy rằng những suy nghĩ, hành xử dân chủ, rộng
lượng, nhân bản đó không thể ngày một ngày hai mà có, đối
với cả một cộng đồng, một dân tộc.

Trong các xã hội tự do, dân chủ và phát triển, người ta
sống và thở với cái môi trường đó suốt cả cuộc đời
nên trở thành tự giác. Người ta tôn trọng sự khác biệt,
sự tự do của người khác, với một tinh thần hết sức dân
chủ, hành xử văn mình, suy nghĩ nhân bản.

Còn người Việt Nam chúng ta, thiệt thòi vì chưa kịp là một
nước dân chủ, văn minh ngày nào thì đã phải chịu cái nạn
của một chế độ tệ hại do Ðảng Cộng Sản cầm quyền
suốt bao nhiêu năm, nên không thể không ảnh hưởng. Ðó là
chưa nói đến việc chỉ có người Việt sống với nhau trong
một đất nước chưa chắc đã tốt như một quốc gia có
người nhập cư đến từ nhiều nước, khác nhau về ngôn ngữ,
tôn giáo, văn hóa, phong tục tập quán...Như vậy con người dễ
chấp nhận những sự khác biệt hơn, dễ rộng lòng hơn.

Dù sao, nếu không bắt đầu từ việc xây dựng một ý thức,
quan điểm, tư tưởng, cách nhìn cách nghĩ cách sống dân chủ
trong mỗi cá nhân, thì khoan hãy tính đến việc xây dựng một
quốc gia dân chủ sau này, khi cộng sản sụp đổ.




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/song-chi-dan-chu-bat-dau-tu-moi-ca-nhan),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="https://scontent-a-hkg.xx.fbcdn.net/hphotos-prn2/t1.0-9/10171193_775336812478335_7679681930655728627_n.jpg"
/></center>

hấy là:
- Một tội phạm manh động, có nguy cơ bỏ chạy cao, cần xích
lại.
Hay :
- Một hành vi làm nhục bầu Kiên dằn mặt những người khác.

Quan trường VN những năm qua thật là hổ lốn, và nơi tưởng
chừng uy nghiêm là pháp đình cũng tạp nham không kém.
- Từ cái vụ xử án oan ông Chấn 10 năm.
- Từ cái vụ tòa công khai mà ngăn cản người tham dự.
- Từ cái vụ các phóng viên không được trực tiếp dự phiên
tòa mà phải tác nghiệp từ phòng bên qua cái ti vi.
- Đến sợi dây xích chó hôm nay trên tay Bầu Kiên.

<center><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-9FiPY7N9T5Y/U1HwQjVxocI/AAAAAAAArBI/A4YNYUiWJHg/s1600/bk.jpg"
/></center>

Nó thể hiện một sự tùy tiện nơi chốn pháp đình, như muốn
nói Luật là tao, tao là Luật

Nhưng sợi xích chó xích bầu Kiên không chỉ mang ý nghĩa đó
mà còn chứa những thông điệp ngầm khác.

Không thể nói một ông già đầu bạc có nguy cơ bỏ chay cao
nên phải xích lại, vì như thế nghiệp vụ phải làm là còng
tay chung với một cán bộ dẫn giải. Xích một dây xích như
vậy là phản nghiệp vụ, vì nếu đã hung hăng ông ta có thể
dùng dây xích đó để tấn công cán bộ dẫn giải, hoặc tự
sát.

Chỉ có thể sợi dây xích chó này là muốn làm nhục bầu
Kiên, muốn đe dọa những người liên quan tới ông. Chẳng
biết điều này có thành hay không, nhưng sợi dây xích chó này
sẽ đi vào lịch sữ, đánh dấu một sự thối nát vô cùng
tận của nền tư pháp nước nhà.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20140419/nguyen-tan-thanh-thay-gi-trong-soi-xich-cho-troi-bau-kien),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives