Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Cơn mưa lớn vào chiều ngày 24/10 đã khiến một cây cổ thụ
bị bật gốc và đổ xuống một bãi giữ xe khiến nhiều
chiếc xe hư hỏng nặng. Gốc cây bật lên chỉ còn toàn rễ
nhỏ, rễ lớn đã bị chặt gần hết!

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u5311/infonet_cay_do_2_1.jpg"
width="400" height="250" alt="infonet_cay_do_2_1.jpg" /></center>

Khoảng 15h ngày 24/10 tại khu vực nội thành TP.HCM đã xảy ra
một cơn mưa dông lớn kéo dài trong khoảng 2h. Sự việc khiến
nhiều cây xanh tại các quận 1, 5, 10, Tân Bình bị gãy đổ.

Tại khu vực trước nhà hát Hòa Bình, đường Ba Tháng Hai,
quận 10 (ảnh), một cây cổ thụ có đường kính khoảng 70cm
đã đổ ngang vào bãi giữ xe phía trong.

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u5311/infonet_cay_do_4_1.jpg"
width="400" height="250" alt="infonet_cay_do_4_1.jpg" /></center>

Do chiều cao lớn và tán cây rộng nên khi đổ xuống đã đè
lên hàng chục xe máy, trong đó có những chiếc bị hư hỏng
rất nặng do bị các cành lớn đè vào.

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u5311/infonet_cay_do_5.jpg"
width="400" height="250" alt="infonet_cay_do_5.jpg" /></center>

Sau khi ngớt mưa, công nhân của Công ty TNHH MTV Cây xanh TP đã
có mặt tại đây để cắt cành, đưa những chiếc xe hư hỏng
ra ngoài. May mắn sự việc không gây thiệt hại về người.

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u5311/infonet_cay_do_3.jpg"
width="400" height="250" alt="infonet_cay_do_3.jpg" /></center>

Một chiếc xe máy hiệu @ đã bị đè vỡ hoàn toàn phần đầu.
Để đưa chiếc xe ra ngoài, các công nhân đã phải dừng dây
thường buộc vào và nâng lên bằng xe cẩu.

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u5311/infonet_cay_do_1.jpg"
width="400" height="250" alt="infonet_cay_do_1.jpg" /></center>

Ngoài ra còn nhiều chiếc khác bị hỏng ở các mức độ khác
nhau. Ước tính thiệt hại do vụ đổ cây gây ra có thể lên
tới hàng chục triệu đồng.

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u5311/infonet_cay_do_6.jpg"
width="400" height="250" alt="infonet_cay_do_6.jpg" /></center>

Tới 17h30' cùng ngày các công nhân vẫn tập trung cắt rời các
đoạn cây để giải tỏa hiện trường. Các cơ quan chức năng
liên quan cũng có mặt tại đây để ghi nhận thiệt hại và
đề ra các phương án giải quyết hậu quả sự cố.

<center><img src="http://www.danluan.org/files/u5311/infonet_cay_do_7.jpg"
width="400" height="250" alt="infonet_cay_do_7.jpg" /></center>

Sự việc cũng khiến đoạn đường qua đây bị ùn tắc kéo
dài. Quan sát gốc cây bị bật lên nhiều người đã phải
"lắc đầu" bởi giữ cho gốc cây cao gần 20m đứng vững từ
trước đến nay chỉ là những chiếc rẽ nhỏ, những rễ lớn
đã bị chặt gần hết khi đào cống, lát vỉa hè.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141025/nguyen-cuong-su-that-phu-phang-lo-ra-khi-cay-co-thu-do-giua-sai-gon),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Tháng 4, tôi đi Tây Ninh. Buổi chiều hôm ấy ngồi trong quán
cafe, nói chuyện với một em trai 17 tuổi. Nhà em ở huyện Bến
Cầu, nghỉ học giữa chừng, em đi làm giữ xe ở quán cafe,
một tháng kiếm 2 triệu, chủ quán bao cơm.

Em ngồi như vậy từ 7 giờ sáng đến 11 giờ tối, cùng với 1
người nữa, có thay phiên để nghỉ ngơi chút đỉnh trong giờ
vắng khách. Mỗi ngày em kiếm được chừng 70.000đ. Em không
phải người trẻ đầu tiên tôi gặp phải bán thời gian trẻ
nhất của mình để kiếm đủ số tiền lo hai bữa ăn và giúp
đỡ một người thân nào đó trong cuộc sống thường nhật.

Ở Sài Gòn cũng không khác. Hàng chục ngàn em trai, em gái, 13 -15
tuổi, trẻ trung, xinh đẹp, lơ ngơ vào thành phố, làm một
công việc gì đó như giữ xe, ngồi ghi vé xe, ngồi xếp trái
cây, đứng xếp sữa lên kệ, ngồi đánh dấu người ra vào cơ
quan. Những công việc ấy có ưu điểm: đem lại miếng ăn –
vốn cực kỳ ngặt nghèo và khó khăn với những đứa trẻ ở
nông thôn, sinh ra trong gia đình nghèo khó và không có việc làm.
Em nói với tôi: "Em may mắn có việc, chứ bạn em ngồi quán
cafe cả ngày, không việc làm, lại nợ tiền... cafe".

Chuyện nói ra như đùa. Thật là một tin mừng vì cuối cùng
những người trẻ ở nông thôn cũng tìm được việc gì đó
làm, kiếm được chút tiền cho bữa ăn hàng ngày, và họ không
phạm tội ác gì ghê gớm vì... quá rảnh. Nghĩ như vậy cho
lạc quan, bởi còn biết bao người trẻ ngoài kia la cà ngoài
quán game, thất nghiệp thành trộm cướp, cắn đá, ăn bám gia
đình.

Nhưng tương lai của họ là gì, nếu năm tháng đáng giá nhất
này, họ chỉ ngồi để kiếm tiền. Họ ngồi hết 8 tiếng, 12
tiếng rồi trở về nhà, ngã lăn trên những tấm chiếu tạm
bợ của phòng trọ, ngủ say ngất đi, để rồi sáng mai lại
tỉnh dậy, ngồi tiếp những ngày tháng khác hòng có tiền
lương mỗi tháng. Họ không tiến triển chút nào trong nghề
nghiệp – hoặc có thêm rất ít chuyên môn, vì chuyên môn chính
chỉ là ngồi, nhìn, đứng, đi lại, hỏi han, dắt xe.

Đó là các nghề lương thiện. Nhưng đó là các nghề bán đổi
tuổi trẻ và thời gian để lấy tiền mưu sinh, nơi các ông bà
chủ nhìn vào bạn, thấy bạn 18 -20 tuổi, trẻ khỏe, xinh
đẹp, có thể dắt xe không mỏi tay, đứng lâu không mỏi chân,
hay xinh đẹp cho khách đến nhìn cho đẹp mắt (giống một cái
bình hoa). Người ta trả tiền để mua tuổi trẻ và tháng ngày
của bạn, với giá 100 ngàn/24 giờ (giá siêu rẻ!)

Tôi quen một thầy giáo, ông rất giỏi tiếng Anh. Khi ông theo
một chương trình nghiên cứu đi Mỹ, chúng tôi ngồi nói
chuyện. Ông kể rằng năm ông 14 tuổi, vì gia đình gặp nạn,
cha ông đi tù, mẹ ông từ người làm công chức phải ra hàng
chạy chợ kiếm tiền nuôi 4 đứa con. Ông "đã lớn" nên
phải theo mẹ ra chợ giữ xe, nghỉ học sớm. Hàng ngày ông xé
một trang trong quyển từ điển tiếng Anh loại rẻ tiền mà
ông mua ở một hàng sách cũ, dắt theo trong người, rồi ra bãi
giữ xe.

Hết ngày hôm đó, dù có phải dắt xe hay không dắt xe, đông
khách hay không đông khách, ông cũng quyết phải học thuộc các
từ trong ấy, dùng bút chép lung tung vào quyển vở mang theo.
Quyển từ điển vơi dần, ông cũng thuộc thêm nhiều từ,
nhiều câu, cộng với mấy quyển sách học viết, ông tự học
tiếng Anh và vẫn đi giữ xe, kiếm tiền phụ mẹ nuôi em. Khi
tiễn ông ra sân bay, tôi không thể tin người đàn ông chững
chạc và thành đạt trước mắt mình lại có ngày 14 tuổi, đi
giữ xe, chạy chợ và học thành thạo một ngôn ngữ.

Khi nhìn thấy những ánh mắt trẻ làm các nghề ngồi, nghề
giết thời gian đổi tiền, tôi nghĩ tới ông, nghĩ tới cả
những người Nhật tôi từng gặp, đi một chuyến tàu 20 phút
về nhà cũng giở sách ra đọc, coi như đọc được vài trang.
Mỗi ngày thầy học 1 trang giấy, mỗi ngày người công chức
Nhật đi làm đọc 3 trang sách, 30 ngày là được 30 trang từ
điển và 90 trang sách. Cái thời gian ngắn ngủi, ngán ngẩm và
tiêu tốn mà các bạn đang phải đem ra để đánh đổi lấy
tiền ăn, tiền sống, thực ra cũng có thể tận dụng theo một
cách nào khác.

Bạn có thể đọc hết 1 quyển sách trong 3 tháng, có thể chậm
hơn 1 em sinh viên ngồi cả ngày trong thư viện. Bạn có thể
học hết một quyển chuyên đề trong 4 tháng, càng chậm hơn so
với một người có chuyên ngành và được cha mẹ trả tiền
cho đi học. Nhưng dù chậm trễ đến vậy, bạn cũng đang tiêu
xài những khoảnh khắc ngắn một cách có ích , thay vì ngán
ngẩm ngồi nhìn khách vào tòa nhà, ngán ngẩm ngồi canh kệ
thuốc lá, ngán ngẩm ngồi chờ khách ra xe, ngán ngẩm mở
những clip hài trên mạng cho nhau xem, cười hề hề,xem truyện
sex (nên đọc khi về nhà ngủ), check Facebook, tán dóc điện
thoại, tốn tiền xem hàng online giá rẻ mà không có lúc nào đi
mua được.

Lâu rồi, trên đài phát thanh tôi từng nghe, có kể chuyện một
anh chế máy nông cụ. Người ta hỏi anh vì sao làm công chức
giấy tờ lại biết chế máy cho nông dân, mà chế có vẻ thực
tế vậy. Anh kể, hàng ngày tôi đi làm, đều phải ngồi xe
công ty một tiếng để tới thành phố vào làm. Một tiếng đó
tôi ngồi đọc sách, vẽ mẫu, xong đâu đấy thì chế thử,
cuối cùng cũng ra.

Vậy là khi vài chục người khác cùng công ty trên chuyến xe
của anh đang ngủ, đang tán dóc, đang nghe nhạc, đang nói xấu
đồng nghiệp, thì anh ta đọc sách. Với một năm đi làm, anh ta
vừa có lương, vừa "thặng dư" được 200-300 giờ đọc
sách, tức là tương đương 8 -12 ngày đọc sách 24 giờ liên
tiếp. Mớ kiến thức tưởng chừng đùa giỡn của anh công
chức, trang từ điển tưởng chừng xé ra chơi của ông thầy,
gom lại đã thành một tương lai rất khác của người ta – khi
ta trẻ và thừa thãi thời gian để tiêu phí.

Bây giờ còn dễ hơn xưa cả trăm lần. Ông thầy tôi phải
tốn công xé giấy, anh công chức phải vác sách theo. Chớ bây
giờ, ai cũng có cái điện thoại để nghe nhạc, chơi Facebook,
xem phim, xem clip hài. Mấy cái điện thoại đó có thể xem
được vô số loại sách vở trên đời, cứ mở ra nhìn vô là
thấy thứ để đọc.

Hãy tưởng tượng mà xem, khi bạn 18 -20 tuổi, người ta sẵn
sàng thuê bạn để ngồi, để làm bảo vệ, làm tiếp viên,
làm nhân viên đón khách... vì bạn trẻ, đẹp, có nụ cười
tươi, có sức khỏe, có vóc dáng. Đến khi bạn 40 tuổi, nhan
sắc tàn, sức khỏe xấu, vóc dáng béo phệ, và bạn vẫn
chẳng biết làm gì hơn là bán thời gian của mình để...
ngồi, liệu có còn ai thuê bạn không?
Vào một lúc nào đó... ta phải chi xài tuổi trẻ của mình
một cách hợp lí, dù đang bị trăm thứ cơm áo gạo tiền ghì
lấy.

Mình phải biết một thứ gì đó thật tốt, phải có một
"chuyên môn" gì đó, dù nhỏ tí xíu và đơn giản, phải có
tri thức cho chính mình, dù ít hay nhiều. Trong một bài nói
chuyện trên TED tui từng nghe, bà diễn giả bảo bà cực kỳ
ngạc nhiên về sự thay đổi của công nhân Trung Quốc, ở khu
công nghiệp bà khảo sát, có những lớp dạy tiếng Anh cả 2-3
giờ sáng, dạy theo bất cứ ca nào có công nhân cần học. Và
giờ thì giá tiền lương công nhân TQ hết rẻ nhứt rùi vì họ
chăm quá mà.

Thôi mình đừng ngồi ngơ ngác nhấn chìm thời gian nữa....
chỉ để đổi lấy vài triệu ít ỏi cho cơm áo hàng ngày...

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141024/khai-don-nguoi-ta-ngoi-do), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Hồi nhỏ xem truyện cổ tích Thạch Sanh Lý Thông, thấy bà con
mình khen Thạch Sanh rồi chê Lý Thông tơi tả. Giờ già đầu
nằm ngẫm nghĩ mới thấy Thạch Sanh là thằng đếu hay ho gì,
Lý Thông mới là thằng hay ho.

Hên cho Thạch Sanh là thằng chả sống vào thời cổ lỗ sĩ
đó, nếu xui xẻo mà khứa đầu thai vô thế kỷ 21 thì chỉ có
nước về vườn cuốc đất, làm dân đen húp cháo mãn đời.
Chứ sức mấy được lấy công chúa rồi còn được vua cho làm
quan làm tướng.

Trước tiên ta thấy cái tánh quá thiệt thà dễ tin người của
Thạch Sanh thì không được. Bằng chứng là y bị Lý Thông lừa
gạt, dụ dỗ năm lần bảy lượt mà đếch mảy may nghi ngờ,
hoặc ít nhất thằng chả phải động não suy nghĩ, rồi hỏi
lại Lý Thông một câu lấy hên, ví dụ như: "Tại sao anh không
đi chém Chằn mà bắt tui đi?", hay: "Tại sao anh đéo chui xuống
hang mà xúi tui chui xuống?". Với tính cách này thì ông bà mình
có câu: "Thật thà là cha thằng dại", hoặc: "Hiền quá hoá
ngu". Người thiệt thà như vậy không thể nào cho làm quan
được.

Thứ hai là Thạch Sanh dòm hiền hiền vậy chứ gian bỏ mẹ. Sau
khi chém Chằn tinh xong, nổi lửa đốt xác thấy hiện ra bộ
cung tên vàng thì vội lưỡng ngay nhét vô khố. Sau đó y chạy
te te về khoe với Lý Thông đầu Chằn tinh chứ nhất định
không chịu khoe bộ cung tên vàng. Vì Thạch Sang thừa biết nếu
khoe sẽ bị Lý Thông dớt mất. Với tính cách này chúng ta có
thể gọi Thạch Sang thuộc hạng người: "Lù khù vác cái lu mà
chạy", hoặc: "Nhìn lịt lịt mà địt ra khói". Người có tính
ăn vặt, không ăn đồng chia đều như vầy thì không tài nào
làm chuyện lớn được.

Cái thứ ba vô cùng quan trọng là Thạch Sanh không biết kính
trên nhường dưới. Hắn ỷ có chút phép thuật và võ công nên
thấy chuyện ngứa mắt bất bình thì phang đại, không biết
đâu lớn đâu nhỏ. Như chuyện chém Chằn tinh và bắn Đại
bàng cũng nói hết tính cách ngang ngạnh của y. Dẫu cho con
Chằn tinh và Đại bàng làm việc xấu đến cỡ nào đi nữa,
trước lúc trảm nó Thạch Sanh phải hỏi ý kiến mấy anh lớn,
ví dụ như:

- Anh Tư ơi, con Chằn tinh này quậy quá, nó có phải người
của anh không, em thịt nó để khỏi mang tiếng anh Tư nha?

Hoặc:

- Anh Ba ơi, anh có họ hàng gì với con Đại bàng không? nó gắp
mẹ Công chúa con gái anh đi rồi, cho phép em bắn nó để cứu
con anh nha?

Thạch Sanh tiếc chi một câu hỏi để chứng tỏ sự biết
điều của mình với cấp trên rồi ra tay cũng không muộn. Giả
sử như hai con đó là người của mấy anh lớn thì sao?. Nếu
sống vào thời này mà tự tung tự tác như Thạch Sanh chỉ có
nước về vườn trước tuổi.

Như Lý Thông coi vậy mà bảnh, hắn biết luồn cuối, mưu mẹo,
thâm độc, hiểm hóc... Người như Lý Thông sống trong thời nay
chắc chắn được làm quan làm tướng, như vậy mới ngồi lên
đầu cái đám dân đen ngốc nghếch khờ khạo, dễ tin dễ dụ
chứ.

Chắc chắn có nhiều cha nội mê Lý Thông và chán Thạch Sanh
giống như tui, nên hậu thế mới có hai câu thơ như vầy:

"<em>Con người càng lúc càng đông.
Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều</em>"

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141023/viet-quoc-le-thach-sanh-va-ly-thong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-sCRf8D2Lfag/VEp1fwWwCiI/AAAAAAAAA8s/7SutAnxAvyw/s1600/tandungsinhhung.jpg"
width="540"></center>

Báo chí: "Ngân hàng đã trở thành bạn thân của toà án".

Phó thống đốc ngân hàng: "Nợ xấu và sở hữu chéo là
'điểm nghẽn' của quá trình tái cơ cấu ngân hàng".

Phó chủ tịch Hiệp hội BĐS TPHCM: "Toàn thân thị trường
bất động sản vẫn đông lạnh"

Đại biểu QH: "31.000 tỷ đồng chúng ta vay về để chi
thường xuyên là vấn đề rất đáng quan tâm".

Chủ tịch QH: "Phải cân bằng thu–chi. Thu lấy mà chi, chứ
bây giờ cứ phát hành trái phiếu lu bù, vay lu bù để chi thì
chết thôi".

Nghị định 96/2014/NĐ-CP: "Vi phạm trong lĩnh vực tiền tệ
ngân hàng sẽ bị xử phạt nặng".

TNO: "Khởi tố, bắt giam nguyên Chủ tịch Ocean Bank Hà Văn
Thắm".

Quốc Hội kết luận: "Nợ công đáng lo ngại".

Đại biểu QH: "Tỷ lệ nợ xấu trong thực tế có thể còn
cao hơn nhiều so với báo cáo của Chính phủ".

Đại biểu QH: "Đồng ý với báo cáo của Chính phủ về kinh
tế VN chạm đáy từ quý III năm ngoái".

Chủ tịch QH: "Hiện nay nhiều lãnh đạo bộ ngành ngồi thụ
động, chờ có bao nhiêu tiền để chi. Thu được đồng nào
các đồng chí đem xài hết".

Cựu thống đốc ngân hàng: "Nếu vỡ nợ thì khả năng bị
trừng phạt, bao vây, cô lập rất cao".

Uỷ ban Tài chính QH: "Phải tập trung vào trả nợ".

VTV: "Giải quyết vấn đề nợ công cần có các giải pháp
đột phá".

TTO: "Nợ xấu, nợ công tăng: Cần giải pháp quyết liệt
hơn".

Báo cáo chính phủ: "Dùng một phần ngân sách để xử lý
nợ xấu".

Phó thủ tướng: "Không đưa kiến nghị dùng ngân sách nhà
nước xử lý nợ xấu vào báo cáo trình QH".

Giám đốc CA Hà Nội: "Tăng tiền phạt vi phạm giao thông".

Đại biểu QH: "Quyên tiền, vàng từ dân để giải quyết
nợ xấu".

Hiệp hội các nhà đầu tư tài chính VN: "Chuyển nợ gốc
thành trái phiếu trung hạn".

Dự luật bảo hiểm xã hội: "Tăng tuổi nghỉ hưu".

Chuyên gia: "Nên ngừng tăng lương".

Vẫn chuyên gia: "Chỉ tăng lương cho đối tượng chính
sách".

<center>* * *</center>

Cả giuộc: Giả tảng đã quên béng chuyện thua lỗ/sập tiệm
hàng loạt những Dung Quất, Vinashin, Vinalines & Bô-xít Tây
Nguyên…

Cả giuộc: Vờ như chưa từng đạp nhau giành các siêu dự án
Đường sắt cao tốc hay Điện hạt nhân…

Cả giuộc: Đang loè dân và lăm le bàn số phần trăm của siêu
dự án sân bay Long Thành (Nhật & Pháp đều phủ nhận 2 tỷ USD
cho vay).

Cả giuộc: Chắc bắp rằng tự điển Vũ Chất không có định
nghĩa từ "lãng phí".

Cả giuộc: Chỉ vừa mới vỗ tay tán thưởng màn pháo hoa tưng
bừng ở Hà Nội.

Cả giuộc: Chỉ có mỗi giải pháp muôn năm là tróc nả dân
nghèo.


<b ><i >24/10/2014</i></b><i > – Kỷ niệm 71 năm ngày bắt đầu
có hiệu lực bản Hiến Chương LHQ.</i>
<b ><i >Blogger Đinh Tấn Lực</i></b><i > (trong giờ đọc báo buổi
tối)


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141024/dinh-tan-luc-nhung-mat-xich-cang-cua-soi-xich-ri),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Đánh giá về năng lực của đảng viên, đặc biệt là của
các đảng viên đứng ở cương vị quản lý các cấp, hiện nay
có hai luồng ý kiến khác nhau, khác đến mức đối lập nhau.
Không cần phải so sánh các tin tức trên hai luồng báo chí
đối lập (lề phải/lề trái) để có nhận xét này. Chỉ cần
đọc báo chính thống cũng thấy được sự mâu thuẫn trong
đánh giá về năng lực lãnh đạo và quản lý của hệ thống
cán bộ.

Một mặt, bản thân các đảng viên tự coi mình là những
người xuất sắc. Họ tự coi mình là « những người con ưu
tú của dân tộc », đưa dân tộc « đi từ thắng lợi này
đến thắng lợi khác » ; điều này được ghi trong hầu như
các sách của nhà nước khi đánh giá về vai trò của đảng,
và được ghi trên các khẩu hiệu chăng đầy các đường phố
mỗi dịp lễ lạt, kể cả không lễ lạt.

Mặt khác, không ít người nhìn các đảng viên như là các tội
phạm lịch sử đã đẩy dân tộc vào những thảm cảnh : nghèo
đói, lạc hậu, giáo dục băng hoại, văn hóa suy đồi, tài
nguyên kiệt quệ, đất nước lệ thuộc vào Trung Quốc. Nghĩa
là xét về năng lực lãnh đạo và quản lý họ là những
người rất kém cỏi. Kém cỏi thì mới để xảy ra tình trạng
như vậy.

Tại sao cùng một đối tượng mà lại nhận được những
đánh giá trái ngược đến như vậy ?

Ai trả lời được câu hỏi này ?

Khi bắt đầu viết blog này tôi đã tự nhủ mình rằng đây
sẽ là không gian của các câu hỏi, rằng tôi sẽ đảm nhận
cái vai trò của người đặt câu hỏi. Và hy vọng sẽ nhận
được câu trả lời từ trí tuệ của mọi người, trong đó hy
vọng lớn nhất đặt vào các bạn sinh viên, những người mà
trong bối cảnh của nền giáo dục hiện nay chỉ được dạy
cho cách học thuộc lòng, bị bắt phải học thuộc lòng, chứ
không được dạy cho cách đặt câu hỏi, và cách tự tìm kiếm
câu trả lời cho câu hỏi, tức là tự tìm kiếm cách giải
quyết các vấn đề của cuộc sống thực tế.

Trở lại với câu hỏi trên đây và hai luồng ý kiến đối
nghịch trên đây, bản thân tôi dĩ nhiên chẳng thể nào có
được câu trả lời đầy đủ.

Ở đây, xin nhắc lại, tôi chỉ tập trung vào một điểm : ý
kiến đánh giá về năng lực quản lý và lãnh đạo của
đảng, mà đảng thì không trừu tượng, trái lại đảng hiện
thân trong các thành viên của đảng, nghĩa là nói đến đảng
là nói đến các đảng viên.

Và tôi giới hạn vấn đề vào một điểm nhỏ hơn nữa : LỰA
CHỌN người để kết nạp đảng viên và để đặt vào vị
trí quản lý. Về thời gian, chỉ xét từ thời điểm Việt Nam
bắt đầu xây dựng và phát triển đất nước một cách độc
lập, tức là từ sau 1975 ; bởi vì chính từ thời kỳ này mới
có thể đánh giá năng lực quản lý và lãnh đạo công cuộc
tái thiết và phát triển quốc gia trong hòa bình, về mọi mặt
: kinh tế, giáo dục, văn hóa, khoa học…, nghĩa là bài này
không đề cập đến thời kỳ chiến tranh.

Đảng viên cho rằng những người được lựa chọn là những
người xuất sắc, có nghĩa là bản thân họ là những người
xuất sắc. Trái lại, nhận định của một bộ phận xã hội
cho rằng những người được đảng lựa chọn là kém năng
lực. Nhận định này dựa trên tình trạng bê bối và băng
hoại toàn diện của xã hội Việt Nam hiện nay.

Ta thử xét từ góc độ nhìn nhận của những người đảng
viên.

Để công bằng thì phải nói rằng, trước khi việc bổ nhiệm
nhân sự được tiến hành theo cách thức mua bán như hiện nay,
tiêu chí lựa chọn của đảng quả là từng dựa trên năng
lực, đảng đã muốn chọn những người xuất sắc, dĩ nhiên
là xuất sắc theo thang đánh giá của đảng, trong đó có điều
kiện về lý lịch và nhân thân. Lấy ví dụ về trường hợp
kết nạp sinh viên vào đảng : người ta không chọn sinh viên
kém để cho vào đảng. Để được vào đảng sinh viên phải
thuộc diện xuất sắc, và theo tiêu chí hiện hành thì đó là
những sinh viên được điểm cao, có hạnh kiểm tốt. Tuy nhiên
điểm của sinh viên lại tùy thuộc vào cách dạy, cách ra đề
và cách đánh giá bài thi của giáo viên. Do vậy, trên thực
tế, giữa một sinh viên đạt điểm cao và một sinh viên đạt
điểm trung bình, khó biết được trên thực tế ai giỏi hơn
ai. Với cách đánh giá kiểu bộ đề, bài văn mẫu, hiện nay,
thì phẩm chất được đánh giá cao là trí nhớ tốt, khả năng
học thuộc lòng, chứ không phải sự thông minh, sáng tạo và
năng lực tư duy độc lập. Tuy vậy, không loại trừ việc
những sinh viên đạt điểm cao là những sinh viên giỏi thực
sự.

Và tiêu chí hạnh kiểm tốt ở trường học chúng ta đồng
nghĩa với khả năng vâng lời, ở trình độ sinh viên thì đó
là khả năng trung thành với lý tưởng của đảng. Các phẩm
chất được dạy ở trường: yêu tổ quốc, yêu đồng bào,
khiêm tốn, thật thà, dũng cảm (tất cả mọi học sinh đều
phải học thuộc lòng, vì năm điều này được dán trong mọi
trường học), trên thực tế bị xếp ở dưới cái yêu cầu
phải trung thành với đường lối và nghị quyết của đảng.
Càng về sau, yêu cầu trung thành với đảng càng trở thành
tiêu chí thiết yếu trong việc lựa chọn cán bộ cho bộ máy
nhà nước.

Trên thực tế, đảng cũng đã chọn được những người có
năng lực, và có đạo đức. Bởi như đã nói, đảng không
phải là cái gì trừu tượng, mà là từng đảng viên cụ thể,
ở những vị trí cụ thể, và ở những địa phương cụ thể.
Những con người cụ thể đó vẫn có thể có những cách làm
việc, ứng xử riêng của mình, cho dù hiện nay bộ máy gần
như muốn đồng hóa tất cả.

Hãy nhìn trường hợp Bí thư Hội An, ông Nguyễn Sự. Người
đàn ông gầy gò đi một chiếc xe máy cũ tàng. Ông là người
đã giữ linh hồn cho Hội An. Theo một cách khác, cũng có thể
nói ông là người mang lại linh hồn cho Hội An, đã biến Hội
An thành một thành phố được du khách yêu thích bậc nhất ở
Việt Nam, vì đến Hội An họ nhìn thấy lịch sử, quá khứ,
nhìn thấy các giá trị tinh thần. Lịch sử, quá khứ, bản
sắc, các giá trị tinh thần là những thứ mà các thành phố
lớn như Hà Nội, Sài Gòn đang mất dần. Sự biến dạng của
chùa Trăm Gian là nỗi đau của người Hà Nội. Và Thương xá
Tax đang là nỗi đau của người Sài Gòn. Phá hết, hủy hoại
hết như vậy thì làm gì còn lịch sử !!! Một dân tộc sẽ
như thế nào nếu không có ký ức lịch sử ? Ông Nguyễn Sự
không chỉ làm cho Hội An trở thành điểm du lịch yêu thích,
ông đã giữ lại ký ức lịch sử cho không chỉ người Việt
Nam. Du khách Nhật, du khách Trung Quốc, du khách Pháp đến Hội
An đều có thể tìm lại hình ảnh tiền nhân của mình qua các
dấu tích để lại ở thành phố nhỏ bé này, nó nhỏ đến
mức gây cảm giác luyến tiếc cho những người dạo phố. Đó
là cảm giác mà tôi đã có khi đến Hội An. Tôi đã ước gì
Hội An rộng hơn, lớn hơn, có nhiều phố xá hơn, để có thể
bù đắp thêm phần nào cho sự xuống cấp về tinh thần và văn
hóa của đa số các thành phố khác trên đất nước này.

Tuy nhiên, chính ở điểm này mà ta có thể đặt vấn đề
ngược lại. Có thể vì Hội An nhỏ như thế nên ông Nguyễn
Sự mới giữ được nó như thế. Ở một thành phố lớn, nơi
có nhiều quyền lực kinh tế xâu xé lẫn nhau, ông Nguyễn Sự
có làm được điều mà ông đã và đang làm cho Hội An ?

Trường hợp Bí thư Hội An cho thấy rằng không phải toàn bộ
đảng viên hay toàn bộ những người đang làm việc cho bộ máy
đảng đều là những người thiếu năng lực quản lý hay
thiếu đạo đức. Trong bộ máy vẫn còn có những người làm
việc cho các giá trị chung của cộng đồng, và có đủ khả
năng để làm việc đó. Nhưng những người như thế rất hiếm
hoi. [Mở ngoặc để nêu một câu hỏi : tại sao, điều gì trong
thể chế này không tạo điều kiện để có nhiều người như
thế, trái lại khiến cho họ rơi vào tình trạng hiếm hoi, đơn
độc, và ngày càng hiếm hoi hơn ? Câu hỏi này sẽ dẫn tới
câu hỏi khác (mà câu trả lời không phải là mục đích của
bài này) : một thể chế chính trị như thế nào thì khuyến
khích được những người như ông Sự phát triển và tạo
điều kiện cho họ xuất hiện phổ biến trong xã hội ?]

Nói về trường hợp ông Nguyễn Sự để tự nhắc nhở rằng :
cần phải chống lại cỗ máy phi nhân của cơ chế độc đảng
hiện hành, nhưng sẽ sai lầm nếu chống lại con người. Nếu
một số lãnh đạo trong các cơ chế độc tài có thể từ bỏ
lợi ích của mình (trường hợp gần đây nhất là Then Sen,
hiện là đương kim tổng thống Miến Điện) là bởi họ có
khả năng nhận ra tính phi nhân của bộ máy đang mang lại lợi
ích cho riêng cá nhân họ nhưng lại làm hại cho cộng đồng
của họ. Và họ nhận ra được điều đó nhờ phần nhân tính
ở trong họ, vì họ là con người, và cái phần con người đó
khiến họ có đủ lý trí và sức mạnh để tách ra khỏi bộ
máy.

Câu hỏi là : trường hợp ông Nguyễn Sự rất hiếm hoi, vậy
có nghĩa là việc ông được lựa chọn không đại diện cho
cách lựa chọn người để kết nạp đảng viên và bổ nhiệm
vào vị trí lãnh đạo các cấp ?

Paris, 19/10/2014

Nguyễn Thị Từ Huy

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141024/nguyen-thi-tu-huy-nghich-ly-nhan-su-i),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<b >Buồn và lo vì có vị Bộ trưởng Quốc phòng quá dớ
dẩn</b>

Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quanh Thanh vừa dẫn đầu một
đoàn 13 tướng lĩnh sang phụng bái Bắc Triều từ ngày 16 đến
ngày 18 tháng 10 năm 2014. Đoàn gồm các ông: Trung tướng
<strong>Bế Xuân Trường</strong> – Phó tổng Tham mưu
trưởng;Trung tướng <strong>Lương Cường</strong> – Phó chủ
nhiệm Tổng cục Chính trị; Trung tướng <strong>Dương Đức
Hòa</strong> – Tư lệnh Quân khu 2; Trung tướng <strong>Phương
Minh Hòa</strong> – Tư lệnh Quân chủng Phòng không-Không quân;
Trung tướng <strong>Võ Trọng Việt</strong> – Tư lệnh Bộ đội
Biên phòng; Trung tướng <strong>Phạm Hồng Hương</strong> – Tư
lệnh Quân khu 3; Chuẩn đô đốc <strong>Phạm Hoài Nam</strong> –
Phó tư lệnh – Tham mưu trưởng Quân chủng Hải quân; Thiếu
tướng <strong>Phan Văn Tường</strong> – Phó tư lệnh Quân khu 1;
Trung tướng <strong>Vũ Văn Hiển</strong> –Chánh Văn phòng Bộ
Quốc phòng;Thiếu tướng <strong>Vũ Anh Văn</strong> – Tư lệnh
Binh chủng Thông tin liên lạc; Thiếu tướng <strong>Vũ Chiến
Thắng</strong> – Cục trưởng Cục Đối ngoại – Bộ Quốc
phòng; Thiếu tướng <strong>Ngô Quang Liên</strong> – Trợ lý Bộ
trưởng Quốc phòng.

Thực tế không biết họ đã bàn thảo với nhau những gì
nhưng qua lời khai báo của Phùng Quang Thanh trong bài trả lời
phỏng vấn các nhà báo bên lề cuộc họp Quốc hội hôm 20
tháng 10 năm 2014 thì không người Việt Nam nào không khỏi buồn
lo, căm tức.

Nhà báo Vũ Đông Hà nhận xét:

"<i>Phùng Quang Thanh đã chính thức hùa theo Bắc Kinh để xem
những vùng thuộc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông
không còn là của Việt Nam nữa mà là khu vực chung của các
quốc gia cùng khai thác. Ông ta "mượn" Đài Loan, Philippines,
Malaysia để biện hộ cho những hành vi xâm lược của Bắc Kinh
trên biển Đông. Phùng Quang Thanh đã trở thành người phát
ngôn Việt Nam tích cực nhất cho chủ trương tằm ăn dâu của
Bắc Kinh: "biến vùng thuộc chủ quyền của Việt Nam thành vùng
tranh chấp, biến vùng tranh chấp thành vùng khai thác của Trung
Quốc, và sau cùng biến vùng khai thác chính thức thuộc chủ
quyền không thể chối cãi của Trung Quốc"".</i>

Mở đầu buổi phỏng vấn, Phùng Quang Thanh tí tởn khoe: "<i
>Chúng tôi sang thăm và làm việc thì bạn đón tiếp rất nhiệt
tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị</i>".

Cái hoạt cảnh "nhử kẹo" này Thanh chẳng cần khoe thì
tướng Nguyễn Trọng Vình, đại sứ lâu năm ở Trung Quốc cũng
đã phác họa tử trước: "<i >Chắc hẳn đoàn Bộ trưởng
được đón tiếp trọng thị, khoản đãi hậu tình, có quà cáp
đáng giá và được nghe những lời đường mật giả
dối</i>".

Trả lời câu hỏi: "<i >Thưa ông, trong các cuộc làm việc,
hai bên có bàn về việc phía Trung Quốc đốc thúc nhiều hoạt
động xây dựng trên khu vực quần đảo Trường Sa của Việt
Nam cũng như chuyện giàn khoan đã xảy ra ít tháng trước
không?"</i> Thanh nói:

"<i >Chúng tôi có trao đổi là bây giờ phải giữ nguyên
hiện trạng trên biển Đông và phải thực hiện cho đầy đủ
DOC. Tinh thần, quan điểm chung là không mở rộng tranh chấp,
không cắm mới vào những nơi mà các bên chưa cắm</i>".

Chết rồi! Ai đã cử Thanh sang Trung Quốc để lạy lục, cầu
xin bọn chúng "<i >giữ nguyên hiện trạng</i>" chiếm biển,
chiếm đảo của mình?

Chẳng nhẽ Thanh đành cúi đầu dâng bái trước cái hiện
trạng biển đảo của ta đã bị xâm lăng, chiếm đoạt rất
đau lòng ư?

Chẳng nhẽ Thanh không biết rằng chúng đã chiếm Hoàng Sa và
đang tiếp tục lấn chiếm Trường Sa của ta ư? <b ></b>

Từ cuối năm ngoái, Quân đội Trung Quốc đã tiến hành các
hoạt động xây dựng và cải tạo đất trên nhiều rạn san hô
và đảo nhỏ trong quần đảo Trường Sa. Hình ảnh mà vệ tinh
Mỹ thu được gần đây cho thấy các hoạt động của Trung
Quốc đã làm tăng diện tích Đá Chữ Thập hơn 11 lần, từ
0,08 km vuông thành 0,96 km vuông. Đá Chữ Thập của ta bị Trung
Quốc chiếm đóng phi pháp từ năm 1988 giờ đã trở thành đảo
lớn thứ 5 ở Biển Đông sau đảo Phú Lâm, đảo Đông Sa,
đảo Linh Côn và đảo Tri Tôn. Trên Đá Chữ Thập Trung Quốc
đã xây dựng bãi đậu trực thăng, bến cảng, một tòa nhà hai
tầng và một nhà kính 500 mét vuông. Hai trăm binh sĩ Trung Quốc
đang đồn trú tại đó. Sau sân bay trên đảo Phú Lâm, Trung
Quốc sẽ xây sân bay Đá Chữ Thập.

Đá Chữ Thập được coi có vị trí chiến lược quan trọng
ở Biển Đông, cách đảo Trường Sa Lớn của Việt Nam khoảng
110 km.

Nhẽ ra khi đàm phán Thanh phải nói: <b >tạm thời</b> giữ
nguyên hiện trạng, không mở rộng tranh chấp, không làm phức
tạp thêm tình hình, Thế cũng đã là nhún lắm rồi. Nhún tạm
thời nhưng nhất định sẽ chờ thời cơ đòi lại chủ quyền
toàn vẹn.

Trả lời câu hỏi: "<i >Vậy Trung Quốc có đưa ra cam kết hay
lời hứa nào về việc giữ nguyên hiện trạng không, thưa
ông</i>?" Thanh cho biết:

"<i >Hứa thì bạn không hứa nhưng nói chung hai bên đều
thống nhất phải thực hiện DOC - nghĩa là không mở rộng, làm
phức tạp thêm tranh chấp. Còn hiện nay trên biển, nói thật
là các bên đều có xây dựng. Đài Loan cũng xây dựng,
Philippines cũng tiến hành xây dựng đường băng, Malaysia có xây
dựng và Việt Nam cũng có hoạt động xây dựng. Đều là tôn
tạo, nâng cấp, mở rộng và tạo điều kiện thuận lợi cho
nhân dân, cho các lực lượng đóng quân trên đảo để đảm
bảo an toàn trong mùa mưa bão, đảm bảo điều kiện sinh hoạt
trên đảo</i>".

Sao lại lập lờ đánh lận con đen như vậy được? Sao lại
hùm bà làng địch ta như vậy được! Tất cả như nhau ư? Tất
cả đều được quyền tôn tạo để "tạo điều kiện thuận
lợi cho nhân dân, cho các lực lượng đóng quân trên đảo"
ư? Nhân dân nào? Nhân dân hay thực dân? Lực lượng đóng quân
nào? Đóng quân để giữ chủ quyền hay để xâm lăng?

Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh, đại biểu Quốc hội tỏ ra
tỉnh táo khi ông nói:

"<i >Theo tôi, việc Trung Quốc cơi nới các đảo, xây dựng
các công trình ở Trường Sa vừa rồi không phải vì mục đích
kinh tế, cũng không phải vì mục đích nhân đạo, mà họ phục
vụ mục đích và ý đồ độc chiếm biển Đông</i>".

Khi phóng viên bầy tỏ mối quan ngại sâu sắc qua câu hỏi:
"<i >Nhiều chuyên gia nêu ý lo ngại hướng xây dựng của Trung
Quốc là để hình hành một căn cứ quân sự tấn công. Điều
đó đe dọa mối an ninh hàng hải trong khu vực. Cảnh báo đó
có đáng suy nghĩ, lo ngại</i>?" thì Thanh lại cố tình bình
thường hóa vấn đề: "<i >Đó là các nhà nghiên cứu dự
báo. Đương nhiên bên nào mà tiến hành xây dựng thì đó cũng
là một căn cứ quân sự cả</i>".

<i >Đó là dự báo của các nhà nghiên cứu</i>, còn Thanh thì
sao? Có đáng suy nghĩ, lo ngại? hay Thanh cho rằng địch xây căn
cứ quân sự trên lảnh thổ mình là chuyện đương nhiên?

Nhảm nhí đến thế là cùng! Mù mờ đến thế là cùng!

Các hãng tin Trung Quốc thì tiết lộ:

"<i >Ngày 17/10, tại Bắc Kinh, Ủy viên Quốc vụ, Bộ
trưởng Quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn đã cho
biết: Hai bên đã đạt được ba nhân thức chung nguyên
tắc về tiếp tục phát <b >triển </b><strong>quan hệ giữa
hai quân đội</strong><b >. </b>Một là, thể theo phương châm
16 chữ "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện,
ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" và tinh thần 4
tốt "Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt,
đối tác tốt", từng bước khôi phục và thúc đẩy
<strong>quan hệ giữa hai quân đội</strong><b > </b>phát triển
lành mạnh. Hai là, <b >tăng cường đoàn kết <strong>giữa
hai quân đội</strong>, cung cấp sự bảo đảm vững chắc
cho củng cố vị thế cầm quyền của Đảng Cộng sản ở
hai nước</b>, bảo vệ sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa xã
hội. Ba là, tuân thủ các nhận thức chung quan trọng đạt
được giữa Lãnh đạo hai Đảng và hai nước Trung-Việt,
phát huy vai trò tích cực vì xử lý thoả đáng vấn
đề trên biển, giữ gìn cục diện hoà bình và ổn
định".</i>

<i >Thì ra, họ đến vời nhau chủ yếu là để: "</i><i >tăng
cường đoàn kết <strong>giữa hai quân đội</strong><b >,</b>
cung cấp sự bảo đảm vững chắc cho củng cố vị thế
cầm quyền của Đảng Cộng sản ở hai nước</i>",

Đến nước này thì không thể còn nén chịu mà phải chửi
thẳng vào mặt họ: "<i >Chúng mày là lũ gian tặc, là tội
đồ dân tộc, nếu chưa treo cổ ngay chúng mày lên được thì
nhân dân cũng sẽ đời đời nguyền rủa chúng mày".</i>

Nếu Thường Vạn Toàn nói sai sự thật thỉ Phùng Quang Thanh
phải nghiêm túc cải chính ngay để không bị dư luận khẳng
định là thằng phản bội tổ quốc.

Cách đây mấy năm Nguyễn Phú Trọng đã chính thức ngỏ lời
mời công an Trung Quốc sang đàn áp nhân dân ta, khi cần (Tìm
đọc "<i >Mấy nghi vấn đối với tuyên bố chung Việt Nam-
Trung Quốc do ông Nguyễn Phú Trọng ký kết</i>" trong thư viện
online "www.nguyenthanhgiang.com"). Có phải nay anh ta, với cương
vị Bí thư Quân ủy Trung ương, lại cử Phó Bí thư Quân ủy TW
Phùng Quang Thanh mời Trung Quốc chuẩn bị sang chiến đấu với
nhân dân Việt Nam để bảo vệ Đảng Cộng Sản Việt Nam!

Rõ ràng họ đang dụ voi về giầy mả tổ, chuẩn bị dâng
giang sơn gấm vóc ta cho Tầu. Họ sẵn sàng lấy máu xương nhân
dân ta chêm vững ngai vàng thống trị của họ (mà họ nhân danh
Đảng).

Báo Quân đội Nhân dân thì đưa tin:

"<i >Chuyến thăm này </i>(của<i > </i>Phùng Quang Thanh<i >) nhằm
tăng cường quan hệ hữu nghị hợp tác toàn diện giữa quân
đội hai bên và bàn các biện pháp thúc đẩy quan hệ quốc
phòng song phương để duy trì môi trường hòa bình, ổn định,
hợp tác hữu nghị giữa nhân dân và Quân đội hai
nước</i>".

Sao Phùng Quang Thanh lại ngồi với Thường Vạn Toàn để <i
>bàn các biện pháp thúc đẩy quan hệ quốc phòng song
phương?</i> Có phải Quân đội Trung Quốc sẽ sung sướng
được "quốc phòng" Việt Nam và quân đội Việt Nam sẽ
phải đổ máu ra mà quốc phòng cho Trung Quốc?

Cầu hòa, cầu thân thì phải cử lãnh đạo Nhà nước, Chính
phủ, Ngoại giao… đi đàm phán chứ sao lại cử quân đội đi
<i >tăng cường quan hệ <b >hữu nghị hợp tác toàn diện</b>
giữa quân đội hai bên</i>. Ôm chặt lấy nhau thì còn tay nào
cầm súng khi cần thiết.

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh dạy rằng: "<i >Sinh ra bộ Quốc
phòng là để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ chủ quyền lãnh
thổ, lãnh hải quốc gia. Lẽ ra ông Bộ trưởng phải phân
biệt rõ bạn, thù, ra sức tăng cường lực lượng quốc phòng
về mọi mặt, luôn sẵn sàng chuẩn bị đối phó với tình
hình xấu nhất theo tinh thần "lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ
thắng lớn" như dân tộc ta đã thực hiện</i>".

Không biết do phản bội tổ quốc hay vì quá non kém, ngu xuẩn
mà Nguyễn Phú Trọng lại xuất tướng trong trường hợp này.

Nói về thao lược thì một người đàn bà Việt Nam làm thơ
cũng biết khi bí phải ghểnh sỹ, còn tốt đầu phải để
dành mà dú dí vô cung.

(Thơ Hồ Xuân Hương: "<i >Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh
sỹ/ Chàng lừa thiếp đang khi thất ý/ Đem tốt đầu dú dí vô
cung</i>").

Đằng nay, họ thấp cơ thua trí đàn bà thế này thì đúng như
tướng Nguyễn Trọng Vĩnh lo ngại: <i >"Có một ông Bộ
trưởng Quốc phòng như thế thì việc mất biển, đảo và mất
nước là khó tránh khỏi".</i>

Từ nay đến Đại hội ĐCSVN thứ XII còn những hơn một năm
nữa. Trong khoảng thời gian này không biết cái cặp đôi
Nguyễn Phú Trọng – Phùng Quang Thanh sẽ còn gây biết bao nguy
hại cho đất nước.

Chúng tôi khẩn thiết kiến nghị: <b >"Truất phế ngay Nguyễn
Phú Trọng và Phùng Quang Thanh"</b>.

Hà Nội 24 tháng 10 năm 2014
Nguyễn Thanh Giang
Số nhà 6, ngõ 235, đường Trung Văn
Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội

[*] Tựa đề do Dân Luận đặt lại.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141024/nguyen-thanh-giang-truat-phe-ngay-nguyen-phu-trong-va-phung-quang-thanh),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
"Cháu bị viêm hai khớp gối đau nhức đi đứng khó khăn mà
còn cộng thêm chứng trĩ ngoại nữa. Chỉ mới hai năm trong nhà
tù mà cháu đã tàn tạ thế rồi, đau xót quá". Đó là những
lời chia sẽ của bà Nguyễn Thị Kim Liên, thân mẫu tù chính
trị Đinh Nguyên Kha cho chúng tôi biết sau chuyến thăm nuôi vào
ngày 24/10/2014 vừa qua.

Khi biết tin Kha bị bệnh nặng trong trại giam K3, Xuyên Mộc,
Đồng Nai, nhóm phóng viên Dân Luận có liên lạc và trao đổi
với bà Kim Liên để hiều thêm về tình hình trạng sức khỏe
của Đinh Nguyên Kha và gửi lời động viên tinh thần cho Kha
vượt qua bệnh tật.

<strong>Dân Luận (DL):</strong> Xin chào bà Liên, được biết gia
đình bà thường xuyên thăm Kha vào ngày 24 hằng tháng. Vì sao
bà lại chọn ngày 24 hằng tháng làm ngày thăm nuôi?

<div class="boxright220"><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/vietnam_dinh_nguyen_kha.jpg"
width="300" height="340" alt="vietnam_dinh_nguyen_kha.jpg" /><div
class="textholder">Sinh viên Đinh Nguyên Kha, người bị kết án 8
năm tù giam vì hoạt động bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa
của mình.</div></div>
<strong>Bà Kim Liên:</strong> Tôi đâu có chọn lựa gì, dọ phía
trại giam họ ép buộc như thế. Quy định thăm nuôi tại trại
K3 Xuyên mộc ghi rõ rằng phạm nhân được thăm nuôi mỗi tháng
một lần. Chúng tôi cũng làm đúng quy định đó, mỗi tháng đi
thăm một lần nhưng không trùng khớp ngày dương lịch. Thế là
cán bộ trại giam làm khó và không cho chúng tôi gặp. Cán bộ
này giải thích rằng, mỗi tháng một lần có nghĩa là đúng
ngày của tháng sau. Tôi thấy thật vô lý hết sức và tranh
luận về cụm từ "mỗi tháng một lần" nhưng không được. Vì
thế có nhiều lần chúng tôi vượt hơn 200km đi thăm tù nhưng
không được nên ngậm ngùi ra về. Vì thế, cứ đúng ngày 24
hằng tháng chúng tôi đi thăm cho khỏi ai bắt bẻ. Và tháng nào
tôi cũng đi thăm Kha.

<strong>DL:</strong> Bạn bè gần xa quan tâm đến tình trạng của
Kha có thường đi cùng gia đình bà trong những lần thăm nuôi?
Và Kha đã trả lời những gì với những người bạn này thưa
bà?

<strong>Bà Kim Liên:</strong> Lần thăm nuôi nào cũng có từ 2
đến người bạn cùng đi theo gia đình tôi. Mục đích chủ
yếu của họ là muốn gặp Kha để động viên tinh thần. Và
trong chuyến đi lần này cũng có 3 người bạn đi cùng. Mặc dù
họ không được vào bên trong phòng gặp, chỉ đứng bên ngoài
cửa sổ nhìn vào để thấy mặt Kha và chào hỏi từ xa. Chỉ
được có vậy thôi mà ai cũng vui vẻ. Và Kha luôn gửi lời
hỏi thăm sức khỏe của cháu cùng với các bạn tù chính trị
trong đó đến mọi người bên ngoài. Kèm theo những lời cảm
ơn đến tất cả mọi đã quan tâm đến những người tù như
cháu.

<strong>DL:</strong> Được biết Kha đang mắc phải nhiều chứng
bệnh và cần phải điều trị. Bà có thể cho chúng tôi biết
rõ hơn về bệnh tật và tình trạng sức khỏe của Kha qua lần
thăm nuôi lần này?

<strong>Bà Kim Liên:</strong> Trong lần thăm nuôi trước, Kha có
nói với tôi về triệu chứng bệnh và nhờ tôi mua thuốc gửi
vào. Nhưng gần đến ngày thăm nuôi, Kha có gọi điện về dặn
dò mua thêm thuốc. Tôi cảm nhận được là bệnh của cháu
nặng lắm rồi. Cháu bị viêm 2 khớp gối đau nhức đi đứng
khó khăn mà còn cộng thêm chứng trĩ ngoại nữa. Hai năm trong
nhà tù mà cháu đã tàn tạ thế rồi, đau xót quá. Tôi gửi
vào cho cháu các loại rau để trồng ăn trị bệnh kèm theo một
số thuốc đặc trị bệnh trĩ ngoại. Tôi cũng hy vọng thuốc
tôi gửi vào sẽ trị đỡ bệnh cho cháu và chế độ y tế
trong nhà tù sẽ chăm sóc tốt giúp cháu vượt qua bệnh tật.

<strong>DL:</strong> Phía trại giam họ đã biết Kha bị bệnh và
có đưa ra giải pháp chữa trị nào hay chưa thưa bà?

<strong>Bà Kim Liên:</strong> Tôi đã nói về bệnh tình của Kha
trước sự chứng kiến của 3 cán bộ trại giam nhưng họ chưa
có hướng giải quyết nào. Trước mắt, họ cho chúng tôi gửi
thuốc và thực phẩm trị bệnh vào sẽ hổ trợ y tế khi cần
thiết. Nếu bệnh tình không suy giảm, tôi sẽ làm đơn yêu
cầu đưa cháu Kha bệnh viện bênh ngoài để trị bệnh.

<strong>DL:</strong> Những người bạn đi cùng gia đình bà chứng
kiến sự việc, họ có được gửi quà kèm theo lời động
viên cần thiết cho Kha trong chuyến gặp vừa qua không?

<strong>Bà Kim Liên:</strong> Những người bạn đi cùng tôi có
được vào trong phòng đâu. Họ bị đuổi ra ngoài hết và
ngồi trên ghế đá ngoài sân. Họ cũng vào trong để gặp cán
bộ đưa giấy tờ tùy thân đề nghị được gặp Kha một cách
tử tế nhưng bị từ chối. Tội nghiệp, những người bạn
cùng tôi đi từ 5h sang, vượt hơn 200km để rồi phải ngồi
ngoài gốc cây chờ đợi.

<strong>DL:</strong> Xin cảm ơn bà, xin chúc bà thật nhiều sức
khỏe để chăm lo cho gia đình. Rất mong Kha sẽ khỏi bệnh
sớm, khỏe mạnh để chống chọi lại những khắc nghiệt trong
chốn lao tù.

Về phía những người bạn đi cùng gia đình bà Liên, chúng tôi
cũng đã liên lạc được với chị Oanh Anna. Bức xúc về
việc không cho gặp mặt Kha, lại còn bị xua đuổi đi với
những lời lẽ nặng nề. Oanh Anna cho biết:

<em>"Chúng tôi gặp một chút rắc rối tại phòng thăm gặp
trong vấn đề làm thủ tục thăm nuôi. Mặc dù chúng tôi đã
nộp đủ giấy tờ tùy thân cho cán bộ trại giam theo đúng quy
định nhưng lại không được cho vào phòng nên chúng tôi đành
ngồi chờ ở băng ghế đá bên ngoài. Chưa dừng lại đó, cán
bộ trại giam lại tiếp tục đi ra xua đuổi, kéo vai, kéo áo
và dùng lời lẽ nặng nề để xua đuổi chúng tôi đi xa ngoài
cổng trại cách đó hơn 100m. Vừa xua đuổi, miệng cán bộ này
lầm bầm hăm dọa sẽ ngưng lại cuộc gặp gỡ của gia đình
Kha nếu chúng tôi dám cãi lại. Chúa ơi, ở Việt Nam toàn gặp
những chuyện vô lý như thế này sao?"</em>

Nghe thêm audio về cuộc trao đổi này của PV Dân Luận cùng bà
Kim Liên và chị Oanh Anna tại địa chỉ:

https://soundcloud.com/pvdanluan/ba-lien-cho-biet-ve-benh-tinh-cua-dinh-nguyen-kha-24-10-2014

<center><img src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/image001_1.jpg"
width="600" height="338" alt="image001_1.jpg" /></center>
<center><em>Ảnh: Kha tặng trái dưa gang tự trồng trong trại giam
cho những người bạn đi thăm mình.</em></center>

<em><strong>PVTD thực hiện</strong></em>




***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141024/ba-nguyen-thi-kim-lien-dinh-nguyen-kha-bi-benh-nang-trong-trai-giam),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<blockquote><strong>Dân Luận:</strong> Chắc thấy anh Mỹ ve vãn anh
Việt Nam ghê quá nên đồng chí Dương Khiết Trì cũng phải
chạy sang Việt Nam. Báo chí Việt Nam chả có tin gì về cuộc
ghé thăm này, đành dẫn nguồn từ... Reuters lấy tin qua Bộ
Ngoại giao Trung Quốc. Hừm!

Tin liên quan:

<ul>
<li><a
href="http://www.danluan.org/tin-tuc/20141024/duong-khiet-tri-lai-sap-sang-viet-nam">Dương
Khiết Trì lại sắp sang Việt Nam</a></li>
</ul></blockquote>

Ba phái đoàn Hoa Kỳ đến Việt Nam gần như trong cùng một lúc
để đối thoại về những vấn đề mang tính sống còn với
Việt Nam: Quốc phòng, thương mại và nhân quyền.
<center><img
src="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/197149-VN-DCToiMy_400.jpg"
/></center>
<center><em>Blogger Điếu Cày bị trục xuất sang Mỹ cùng thời
điểm với ba phái đoàn cao cấp của Mỹ đến Hà Nội. (Hình:
Huỳnh Ngọc Dân/Người Việt)</em></center>

Hôm 21 Tháng Mười, bà Amy Searight, phó phụ tá bộ trưởng
Quốc Phòng Mỹ, phụ trách khu vực Nam Á và Đông Nam Á, đến
Việt Nam để tham dự cuộc đối thoại về chính sách quốc
phòng, sau khi chính phủ Hoa Kỳ tuyên bố nới lỏng lệnh cấm
bán vũ khí cho Việt Nam cách nay vài tuần.

Theo thông tấn xã Việt Nam, bà Searight đã hội đàm với
Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ Quốc Phòng
Việt Nam, về tình hình thế giới, tình hình khu vực, kết quả
đã đạt trong năm lĩnh vực từng được đề ra tại Bản Ghi
Nhớ về hợp tác quốc phòng song phương.

Trang web chuyên cung cấp thông tin về quốc phòng và tình báo có
tên là janes.com tiết lộ, ngoài việc hỏi mua các phi cơ tuần
thám P-3 Orion do Lockheed Martin sản xuất, Việt Nam còn hỏi mua
hệ thống radar phòng vệ bờ biển do Raytheon sản xuất. Thậm
chí Việt Nam "sẽ theo đuổi việc mua lại các con tàu cũ của
hải quân và lực lượng phòng vệ bờ biển Hoa Kỳ."

Hồi đầu năm ngoái, Đại Tướng Phùng Quang Thanh, bộ trưởng
Quốc Phòng, từng công khai cho biết, nếu lệnh cấm bán vũ khí
cho Việt Nam được dỡ bỏ, trước hết, Việt Nam muốn mua
sắm thiết bị, phụ tùng để sửa chữa, bảo quản, nâng cấp
một số vũ khí mà Việt Nam từng thu được trong chiến tranh.
Ông Leon Panetta, lúc đó là bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, chỉ
hứa sẽ trợ giúp nếu Việt Nam "hội đủ một số điều
kiện."

Cũng trong ngày 21 Tháng Mười, ông Michael Froman, đại diện
Thương Mại của Hoa Kỳ, đến Việt Nam để thảo luận về
Hiệp Định Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Phó Thủ Tướng Vũ Văn Ninh nói với ông Froman rằng, tuy gặp
nhiều khó khăn nhưng Việt Nam muốn hoàn tất tiến trình
thương thuyết về TPP với Hoa Kỳ.

Theo tường thuật của báo chí Việt Nam, ông Ninh kêu gọi Hoa
Kỳ chú ý xem xét các quyền lợi của Việt Nam trong những lĩnh
vực xuất cảng thiết yếu như hàng may mặc và giày dép. Ông
Ninh cam kết Việt Nam sẽ dồn mọi nỗ lực để tham gia TPP và
sẽ hợp tác với Hoa Kỳ để giải quyết các trở ngại trong
tiến trình thương thuyết.

Hôm sau, 22 Tháng Mười, ông Tom Malinowski, phụ tá ngoại trưởng
Hoa Kỳ, đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền, và Lao Động, đến
Hà Nội. Chuyến thăm Việt Nam của ông Malinowski sẽ kéo dài cho
tới ngày 26 tháng này.

Theo Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, trong bốn ngày ở Việt Nam, ông
Malinowski sẽ trình bày để Việt Nam hiểu được tầm quan
trọng của việc tiếp tục chứng minh có tiến bộ về nhân
quyền, trước khi hai bên có thể phát triển quan hệ đối tác
tòan diện, hợp tác chặt chẽ hơn về kinh tế và hỗ trợ an
ninh. Ông Malinowski có trách nhiệm hối thúc Việt Nam sớm phê
chuẩn Công Ứớc Chống Tra Tấn, thực thi Công Ước Về Quyền
Dân Sự và Chính Trị.

Trong ngày 21 Tháng Mười, thời điểm bắt đầu các cuộc đối
thoại về quốc phòng và an ninh, Việt Nam phóng thích và trục
xuất ông Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày, sang Hoa Kỳ.

Ngày 23 Tháng Mười, đại diện Bộ Ngoại Giao Việt Nam tuyên
bố với báo giới là Hà Nội chỉ tạm tha không buộc blogger
Điếu Cày thi hành tiếp hình phạt tù vì "lý do nhân đạo."

Blogger Điếu Cày, 62 tuổi, là một trong những người sáng lập
Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do và là một trong những người tích
cực vận động cho các hoạt động chống ảnh hưởng của
Trung Quốc trên vận mệnh Việt Nam.

Blogger này bị bắt năm 2008, bị kết án ba năm tù về tội
"trốn thuế" bất chấp việc khởi tố - truy tố - kết án
bị cả dư luận Việt Nam lẫn cộng đồng quốc tế chỉ trích
vì có những dấu hiệu rõ ràng cho thấy đó là sự ngụy tạo
để trừng phạt một người khơi dậy tinh thần chống sự
bành trướng của Trung Quốc .

Năm 2011, sau khi thi hành xong bản án, blogger này vẫn không
được trả tự do. Chính quyền Việt Nam tiếp tục cầm giữ
ông, rồi khởi tố và kết án ông tội "tuyên truyền chống
nhà nước" với bản án 12 năm nữa.

Blogger Điếu Cày là một trong những tù chính trị mà nhiều
quốc gia và tổ chức quốc tế liên tục yêu cầu chính quyền
Việt Nam phải phóng thích vô điều kiện. Việt Nam tạm tha
không buộc ông thi hành tiếp hình phạt tù vì "lý do nhân
đạo" đúng vào thời điểm bắt đầu ba cuộc đối thoại
quan trọng với các đại diện của chính phủ Hoa Kỳ. (G.Đ.)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141024/ba-phai-doan-cap-cao-cua-my-cung-luc-den-ha-noi-ve-quoc-phong-quan-su-va-nhan-quyen),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<blockquote>Dân Luận xin chia sẻ với bạn đọc những dòng tâm
sự của 1 em học sinh đang học lớp 12, về mơ ước được
học tập trong một nền giáo dục tự do tư duy và tư tưởng,
phải chăng Việt Nam đang giáo dục học sinh bằng những bài
học vô vị, sáo rỗng. Biến học sinh thành những cỗ máy rập
khuôn, mà không quan tâm chú trọng đến sự phát triển tư duy,
sáng tạo riêng cho các em?

Liên lạc với em Xuân Anh, bài viết này đăng trên Dân Luận
được sự cho phép của em. Tuy nhiên, em đã chia sẻ với chúng
tôi rằng, em đã rất bức xúc vì bài viết này của em đã
gửi đến báo <a
href="http://tuoitre.vn/tin/giao-duc/20141023/em-uoc-mo-ve-mot-nen-giao-duc-khac/661705.html"><strong>Tuổi
Trẻ</strong></a> và đã được đăng, tuy nhiên không biết vì lí
do gì bài viết này đã bị báo Tuổi Trẻ đổi tên thành
Thiện Thanh.
</blockquote>

<strong>Ngay từ khi còn bé, em đã ham đọc sách, thích tìm tòi.
Em luôn tự hào về những gì em biết. Nhưng sự thật lúc nào
cũng phũ phàng...</strong>

<center><img
src="http://img.giaoduc.net.vn/w660/Uploaded/doquyen/2012_12_12/tieu-hoc-2-giaoduc.net.vn.jpg"
width="450" /></center>

Mọi chuyện bắt đầu từ bài văn năm lớp 6, cô giáo cho em
viết một bài văn về một tấm gương cảm động mà em biết.
Em viết bài đó rất hay và tốn nhiều công sức chỉnh sửa.
Cuối cùng em cũng được đọc nó trước lớp.

Người bạn của em đã bật khóc vì câu chuyện về một cô bé
đen nhẻm, ánh nhìn xa vời ngày ngày đi bán vé số của em. Em
cũng đã rất tự hào và nhớ mãi về bài văn đó. Tuy nhiên cô
giáo em không hề thích và phê bình khéo trước lớp là em viết
không đúng dàn ý.

Cô em nhắc là bất cứ bài văn nào cũng phải viết theo dàn ý
còn em lại viết nó, dù viết rất cảm động, nhưng lại không
kết thúc có hậu cho cô bé là không đúng theo dàn ý.

Nghe lời cô, bài văn tả cây mai sau đó em đã viết theo dàn ý.
Em không hề thích nó và em cho rằng nó quá dở, em còn chưa
được trồng một cây mai bao giờ nhưng bài văn "liệt kê
ý" của em lại được 10 điểm cùng nhiều lời phê xuất
sắc.

Thế là sau này em đã không bao giờ viết được bài văn nào
cảm động như bài cô bé bán vé số đó nữa vì sợ không theo
dàn ý.

Năm lớp 7 lại có một câu chuyện khác xảy ra. Em lúc này cũng
vẫn còn kiên trì ham đọc lắm. Thế rồi em có một bài
thuyết trình môn sinh học về động vật.

Với vốn ngoại ngữ ít ỏi, em cùng người bạn tìm thấy video
về cá vây tay - thủy tổ của động vật trên cạn - từ Animal
Planet.

Em ngồi mày mò, trang trí, cần mẫn với bài thuyết trình về
động vật đó, nào cá sấu nào chim câu, em vui thật sự và
chắc mẩm bài thuyết trình của mình sẽ được điểm cao.

Cuối cùng, bài thuyết trình đó em chỉ được 5 điểm với
lời phê: "Những con vật đó không có trong sách giáo khoa,
lạc đề!".

Trong khi đó các bạn khác chép lại y nguyên trong sách thì
điểm cao hơn em. Sau này khi lên lớp 12, em đã gặp lại thủy
tổ của động vật - chú cá vây tay đó - trong bài học của
mình. Em thấy buồn thấm thía.

Bài thuyết trình với bao niềm tự hào của em trở thành cơn
ác mộng và em không bao giờ tìm tòi, đưa cái gì "khác lạ"
vào bài của mình nữa...

Em đã không còn học với một niềm say mê khám phá từ lâu
rồi. Em chỉ biết học để trả bài. Em còn tự nhủ mình
không giống với người ta là mình sai, mình phải biết hòa
hợp. Nhưng thật lòng em buồn lắm.

Em không còn biết mình thích gì, không còn biết mình giỏi cái
gì. Cứ đều đều lên lớp, cứ cố gắng làm cho thật phù
hợp. Người ta ra thi cái gì học y chang cái đó.

Cô nói bài thơ này hay thì không được nói dở. Thầy nói
phần này không ra thi nên không cần dạy. Cứ đều đều như
thế, cứ mãi như thế, mãi sáng tạo trong "khuôn khổ".

Giờ đến lượt cô em gái của em vào cấp I, cấp II. Mỗi lần
em giảng bài, nó gân cổ lên cãi: "Chị chả biết gì cả,
thầy em giảng khác, chị sai rồi".

Ngoài ý kiến của thầy ra, ý kiến của em chẳng còn giá trị
nào trong những bài văn, bài làm của cô em. Thế cũng phải
thôi, nếu cô em gái cố ý làm khác thầy có lẽ cũng sẽ bị
điểm kém giống em. Nhưng em không muốn những năm tháng đi
học của cô em gái trở nên giống mình.

Em muốn nó thoải mái sáng tạo, muốn nó ngày đêm suy nghĩ,
ngày đêm tìm tòi chứ không phải đi học thêm để người ta
giảng hộ. Em muốn cô em gái thật sự được là chính nó. Em
muốn nó được hạnh phúc vì khác biệt trong suy nghĩ không
phải cái tội.

Em ước mơ về một nền giáo dục khác, một nền giáo dục
nơi mà em của em hay nhiều bạn học sinh khác được "tự
do".

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141024/xuan-anh-em-uoc-mo-ve-mot-nen-giao-duc-khac),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="special_quote"><strong>Dân Luận:</strong> Ổn định chính
trị, làm sao cho không vỡ bình mới là quan trọng, chứ chuyện
nhân dân đạo đức có xuống chút cũng không có ăn nhằm gì:

<strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a
href="http://dantri.com.vn/phap-luat/phat-to-roi-nhac-du-khach-canh-giac-voi-nan-cuop-giat-o-sai-gon-986017.htm">Phát
tờ rơi nhắc du khách cảnh giác với nạn cướp giật ở Sài
Gòn</a></li>
</ul></div>
Dùng đế giày có mũi kim loại để qua mắt bảo vệ, nhiều
công nhân đã lấy cắp hàng trăm bảng mạch điện tử của
Công ty Samsung Electro Việt Nam.

Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Bắc Ninh vừa tống đạt quyết định
khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Nguyễn Văn Biên
(SN 1992) và Lương Thế Đấu (SN 1992) cùng trú tại Lục Nam
(Bắc Giang), Nguyễn Văn Hoàng (SN 1993, trú tại Sóc Sơn, TP. Hà
Nội), Nguyễn Văn Đại (SN 1990, trú tại Yên Phong, Bắc Ninh)
về tội trộm cắp tài sản.

<h2>Ăn cắp linh kiện tiền tỷ</h2>

Theo thông tin từ cơ quan điều tra, thời gian gần đây Công an
huyện Yên Phong và Công an tỉnh Bắc Ninh nhận được trình báo
của Công ty Samsung Electro Việt Nam trụ sở tại KCN Yên Phong
(Bắc Ninh) về tình trạng mất cắp các bản mạch điện tử
và linh kiện điện thoại gây thiệt hại nhiều tỷ đồng.

Nhận được trình báo, CA tỉnh Bắc Ninh phối hợp cùng CA
huyện Yên Phong lập các chốt, điểm ra vào tại KCN Yên Phong.
<center><img
src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2014/05/04/08/20140504084149-tang-vat-vu-an-an-cap-samsung-baodatviet-vn-3166836.jpg"
/></center>
<center><em>Tang vật vụ án.</em></center>

Qua quá trình điều tra, các trinh sát đã bắt quả tang các
đối tượng Biên, Đấu, Hoàng là công nhân tại xưởng main 1
của Samsung Electro Việt Nam có hành vi trộm cắp các bản mạch
(PBA) của điện thoại Samsung Galaxy S5 để tuồn ra ngoài tiêu
thụ.

Tại cơ quan công an, các đối tượng khai nhận: lợi dụng
thời gian trước và sau giờ ăn trưa, trong xưởng ít người, 2
đối tượng là Đấu và Hoàng đã lấy cắp các bản mạch
(PBA) của điện thoại Sam sung Galaxy S5 rồi đi vào nhà vệ sinh
cất giấu.

Để có thể đi qua cửa từ mà không bị bảo vệ phát hiện,
các đối tượng đã dùng giấy vệ sinh quấn các bản mạch
rồi nhét dưới đế giày. Đặc biệt, các đối tượng còn
cố ý chọn những đôi giày có mũi kim loại để khi máy từ
báo thì bảo vệ không nghi ngờ.

Mỗi lần trộm cắp, các đối tượng thường lấy từ 8 đến
12 sản phẩm, giấu trong tủ đồ cá nhân.

Khi số lượng nhiều, các đối tượng sẽ chuyển lại cho
Đại, là lái xe của công ty ALS chuyên chuyển hàng cho Công ty
Sam sung electro Việt Nam để mang ra ngoài. Sau đó Biên sẽ đến
nhà Đại lấy hàng và bán lại cho Dũng với giá 4.400.000 đồng
một sản phẩm.

Trong vòng hơn 1 tháng, các đối tượng đã trộm cắp hơn 300
bản mạch trị giá trên 800 triệu đồng. Cơ quan Cảnh sát
điều tra đã thu giữ lại 213 bản mạch cùng 175 triệu đồng
là tiền các đối tượng bán các sản phẩm.

<h2>Ăn cắp từ trong nước ra nước ngoài</h2>

Tình trạng người Việt ăn cắp diễn ra ở khắp mọi nơi, ở
công sở, ở công ty, nơi công cộng, siêu thị, điểm du
lịch... thậm chí ra nước ngoài để ăn cắp đến mức một
số cửa hàng ở Nhật đã treo biển cấm ăn cắp vặt bằng
tiếng Việt ở Nhật Bản.

Sự việc xảy ra vào ngày 5/2 vừa qua, với rất nhiều chiêu
trò, một nhóm trộm cắp làm trò nhảy múa để chôm đồ của
khách nước ngoài là vợ chồng anh Natthachat Sanyaphan (SN 1970,
quốc tịch Thái Lan) đang ngồi trước số nhà 30 Nguyễn Hữu
Huân, có để túi xách đựng máy ảnh, nhóm trộm cắp tiến
sát để "tác nghiệp". Bọn chúng đã nói chuyện và nhảy múa
để thu hút sự chú ý của vợ chồng anh Natthachat Sanyaphan
nhằm tạo sơ hở để 1 đối tượng lấy trộm chiếc túi xách
và trốn thoát.

Cuối tháng 7/2012, một số trang mạng đưa tin về một cô gái
người Scotland là nạn nhân của một vụ lấy trộm hộ chiếu
ở phố cổ Hà Nội. Cô kể, chỉ vừa cầm hộ chiếu trên tay
đã bị mất.

<center><img
src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2014/05/04/08/20140504084149-nguoi-viet-an-cap-baodatviet-vn-3168447.jpg"
/></center>
<center><em>Truyền hình Nhật Bản đưa tin bắt giữ hai người
Việt ăn cắp</em></center>

Ai lấy hộ chiếu của tôi vui lòng trả lại hoặc chỉ cho tôi
cách nào lấy được. Tôi sẽ đưa thật nhiều tiền" - cô
gái vừa khóc vừa giơ cao tờ 100 đô la Mỹ.

Ngay sau đó, một phụ nữ khoảng 35 tuổi bước đến khều
nhẹ cô gái ngoại quốc và chỉ tấm hộ chiếu ở trên nắp
capo chiếc xe hơi đậu gần đó. Cô gái kiểm tra kĩ càng lại
tấm hộ chiếu của mình rồi đưa cho người phụ nữ ấy một
tờ 100 USD Mỹ.

Nạn trộm cắp, móc túi phổ biến tới mức thay vì phải xóa
sổ thì người ta đành bất lực chấp nhận sống chung với
nó.

Tại Hà Nội, nạn móc túi, lấy trộm điện thoại đang gia
tăng tại các bệnh viện lớn tại Hà Nội như viện C, Xanh Pol,
Bệnh viện Nhi TW... trong khi các Ban quản lý bệnh viện dường
như chưa có biện pháp nào để chấm dứt.

Đâu đâu cũng thấy treo biển "Đề phòng kẻ gian lấy
cắp", "Đề phòng trộm cắp". Thậm chí bệnh viện C còn
cắt cử hẳn một nhân viên cứ vài phút lại dùng loa phóng
thanh thông báo cho bệnh nhân cảnh giác nạn móc túi, giật dây
chuyền, các thủ đoạn trộm cắp, móc túi, rạch giỏ của kẻ
gian để bệnh nhân cảnh giác. Trộm cắp tại bệnh viện trở
nên đáng báo động khi bọn chúng hoạt động ngày càng tinh vi,
táo bạo.

Bất lực trước thực tế này, lãnh đạo các bệnh viện chỉ
còn nước khuyến cáo sự cảnh giác của người dân chính là
biện pháp phòng ngừa hữu hiệu nhất.

Không những thế, việc người Việt ăn cắp còn lên truyền
hình Nhật Bản. Cụ thể, kênh truyền hình Nippon TV vào hôm 12/4
đã đưa tin kèm đoạn video quay tại hiện trường cảnh 2 nghi
phạm người Việt bị cảnh sát bắt giữ vì tình nghi ăn cắp
mỹ phẩm tại một cửa hiệu ở tỉnh Kagawa.

Theo bản tin của Nippon TV, 2 nghi phạm nói trên (nam giới, 23
tuổi và 25 tuổi, trong đó nghi phạm 23 tuổi còn là một du
học sinh) bị cảnh sát Nhật bắt khi đang cố gắng chạy
trốn.

Hai nghi phạm này thuộc nhóm 5 người Việt Nam bị cảnh sát
Nhật theo dõi từ tháng 12/2013 đến tháng 1 năm nay vì hành vi
ăn trộm mỹ phẩm và thực phẩm chức năng tại các nhà thuốc
ở 2 thành phố Muragame và Mitoyo, tỉnh Kagawa.

Nippon TV ước tính số hàng hóa bị lấy cắp trị giá 188.000
yen Nhật, tức khoảng 39 triệu đồng.

(Theo Đất Việt)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141024/samsung-phat-khiep-khi-nguoi-viet-an-cap-tien-ty),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<blockquote><strong>Dân Luận:</strong> Nếu khuyến nghị này thành
sự thực, thì các bạn cán bộ công nhân viên chức nên bắt
đầu quan tâm đến chính trị đi là vừa. Đừng để người ta
tùy tiện tiêu tiền rồi bắt mình trả nợ cho người
ta!</blockquote>
Trong bối cảnh hiện nay khi nợ công đang tăng nhanh, tình hình
ngân sách ở Việt Nam lại rất khó khăn eo hẹp vì thế theo
nhiều chuyên gia kinh tế nên tạm thời ngừng tăng lương để
giảm tiêu hao ngân sách, tập trung trả nợ công.

Trong phiên thảo luận về tình hình kinh tế xã hội tại buổi
họp tổ của Quốc hội không ít đại biểu đã dùng từ
"đáng lo ngại" để nói về tình trạng nợ công.

Nếu như nhìn vào những con số thống kê trong những năm gần
đây có thể thấy rằng nợ công đang tăng rất nhanh, cả về
quy mô và tốc độ. Cụ thể:

Năm 2010 nợ công chỉ 1,115 triệu tỷ đồng, chiếm 51,7% GDP,
một con số có thể yên tâm. Nhưng đến năm 2013 đã hơn 1,9
triệu tỷ, năm 2014 gần 2,4 triệu tỷ, dự kiến 2015 gần 2,9
triệu tỷ, chiếm trên 64% GDP.

Như vậy nhiệm vụ quan trọng nhất của Ủy ban Tài chính trong
năm 2015 chính là "tập trung vào trả nợ". Tuy nhiên vấn đề
nằm ở chỗ lấy nguồn lực từ đâu để trả nợ?

Nguồn ngân sách thì đang hạn hẹp vì thế theo nhiều chuyên gia
kinh tế nên tạm thời ngừng tăng lương để giảm tiêu hao
ngân sách, tập trung trả nợ công.

<center><img
src="http://kinhdoanhnet.vn/portals/0/news_images/2014/10/thanhtuyen/ngung_tang_luong_tra_no_cong_kinhdoanhnet.jpg"
/></center>
<center><em>Năm 2015 tạm ngừng tăng lương để trả nợ
công.</em></center>

Tuy nhiên đối với một số đối tượng như người về hưu,
đối tượng chính sách… thì vẫn sẽ xem xét tính đến việc
tăng lương.

Theo lộ trình của Chính phủ năm 2013 tăng lương cho cán bộ
công chức, viên chức nhưng đành lùi lại vì không bố trí
được nguồn. Cũng với lý do tương tự nên năm 2014 đã không
tăng và tương lai tới năm 2015 vẫn chưa thể tăng lương vì
bởi ngân sách quá hạn hẹp.

Theo T.S Cao sỹ Kiêm: "Chúng ta chưa tăng lương trong năm nay
thôi vì không có ngân sách, để dành nguồn đó cho trả nợ,
để giữ cam kết của mình. Vì không trả nợ, không thực
hiện cam kết, rơi vào tình trạng vỡ nợ thì khả năng bị
trừng phạt, bao vây, cô lập rất cao".

Tuy nhiên, vấn đề này vẫn còn khiến cho nhiều đại biểu
quốc hội tỏ ra băn khoăn, không tán thành.

Hoàng Anh (TH)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20141024/nam-2015-tiep-tuc-tam-ngung-tang-luong-de-tra-no-cong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives