Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<center><img src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/unnamed.jpg"
width="600" height="450" alt="unnamed.jpg" /></center>
<div class="rightalign"><em>Hà Nam ngày 24 tháng 08 năm 2014</em></div>

<center><strong>ĐƠN TỐ CÁO</strong></center>
<center><strong>(V/v: Rải truyền đơn đe dọa, đổ dầu nhớt vào
nhà phá hoại tài sản)</strong></center>


<strong>Kính gửi:</strong>
- Công an thành phố Phủ Lý tỉnh Hà Nam

- Công an công an tỉnh Hà Nam.

- Bộ trưởng công an Trần Đại Quang

- Thanh tra Bộ Công An.

- Viện kiểm sát Thành phố Phủ Lý, tỉnh Hà Nam

- Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Hà Nam.

- Viện kiểm sát tối cao

- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

- Tổng bí thư đảng cộng sản Nguyễn Phú Trọng.

- Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

- Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.

<strong>Đồng kính gửi: </strong>

- Tổ Chức Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.

- Khối Liên Minh Châu Âu.

- Đại sứ quán các nước tại Việt Nam

Tôi là Trần Thị Nga, Sinh ngày 28/4/1977, Chứng minh nhân dân
số: 168125829 do Công an Hà Nam cấp ngày 25/01/2014, Địa chỉ
thường trú: Xóm 3, Đồng Phú, xã Nguyên Lý, huyện Lý Nhân,
tỉnh Hà Nam.

Chỗ ở hiện tại: số nhà 254 đường Trần Thị Phúc, Tổ 8,
phường Hai Bà Trưng, TP. Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.

Số điện thoại: 0972 572585 và 01694649827

Tôi làm đơn này tố cáo hành vi của công an phường Hai Bà
Trưng, công an thành phố Phủ Lý và công an Tỉnh Hà Nam hợp
tác, tiếp tay và bao che cho tội phạm rải truyền đơn đe dọa,
đổ dầu nhớt vào nhà phá hoại tài sản nhà tôi sáng ngày
23/8/2014 như sau:

Vào khoảng 8h sáng ngày 23/8/2014 tôi ngủ dậy đi ra thấy khắp
nhà bị đổ đầy dầu nhớt làm hỏng nhiều bộ chăn, ga,
gối, đệm đang bầy bán trong nhà (nhà tôi cho người hàng xóm
bán nhờ chăn, ga, gối, đệm). trị giá hàng chục triệu
đồng, ngoài cửa có rất nhiều tờ truyền đơn với nội dung
(<em>CON NGA. MÀY CÒN QUAN HỆ VỚI CHỒNG TAO. TAO CẮT TÓC BÔI VÔI
LÊN ĐẦU MÀY</em>). Tôi gọi điện báo công an phường Hai Bà
Trưng TP Phủ Lý tỉnh Hà Nam số điện thoại 03513.853.061 yêu
cầu đến điều tra Hiện Trường. Khoảng 10 phút sau công an khu
vực Hoàng Tuấn Anh và một công an nữa đến nhìn hiện
trường rồi bỏ đi. Tôi tiếp tục gọi điện báo công an
phương Hai Bà Trưng thì số điện thoại này đã bị khóa.

Tôi gọi điện cho công an Thành phố Phủ Lý số 03513.851.086
trình báo nhiều lần người trực ban nghe điện thoại nhất
định không cho tôi biết họ tên của anh ta và lần nào cũng
nói đã báo cáo lên lãnh đạo rồi cúp điện thoại.

https://www.facebook.com/photo.php?v=696041340488357&set=vb.100002474930286&type=2&theater

Tôi gọi điện báo công an tỉnh Hà Nam số 03513.852.673 họ
đều nói đã tiếp nhận trình báo của tôi nhưng từ 8h sáng
đến 11h chưa cũng không thấy bóng dáng công an đến, tôi tiếp
tục gọi điện trình báo thì công an tỉnh Hà Nam chửi tôi

https://www.facebook.com/photo.php?v=696037323822092&set=vb.100002474930286&type=2&theater.

Đến hết ngày 23/08/2014 sau nhiều lần trình báo nhưng cơ quan
công an không hề đến điều tra buộc lòng tôi phải dọn
những thứ dầu nhớt bẩn thỉu mà công an và côn đồ đã
đổ vào nhà tôi.

Ghi chú: Từ năm 2010 tới nay gia đình tôi liên tục bị công
an, an ninh của tỉnh Hà Nam chiền miên khóa trái cửa , nhỏ keo
502 vào ổ khóa khi mẹ con tôi ngủ trong nhà. Họ thường xuyên
đổ dầu nhớt, mắm tôm, rải truyền đơn đe dọa giết mẹ
con tôi . Ngày 23/03 họ rải truyền đơn dọa giết mẹ con tôi
rồi an ninh mật vụ rình rập quanh nhà, ngày 24/03/2012 ông Vũ
Hồng Phương phó an ninh thành phố Phủ Lý dẫn theo một đoàn
mấy chục tên côn đồ (an ninh mật vụ tỉnh Hà Nam) bao vây
nhà tôi rồi cướp máy ảnh đánh vào bụng khi tôi đang mang
thai bé Tài con út của tôi tại cửa nhà tôi. Tất cả những
lần trên tôi đều làm đơn trình báo công an phường và công
an tỉnh Hà Nam và Viện Kiểm Sát tp Phủ Lý, Viện Kiểm Sát
tỉnh Hà Nam. Ngày 21/10/2013 tôi đến phòng tiếp dân tỉnh Hà
Nam và 27/2/2014 tôi đến Viện Kiểm Sát tỉnh Hà Nam nộp đơn
tố cáo, tại đây tôi đã bị chính ông Vũ Hồng Phương mặc
sắc phục chỉ đạo cho công an và côn đồ bắt bớ, đánh
đập đàn áp mẹ con tôi.

Ngày 22 và 24/05/2014 công an tỉnh Hà Nam đã rải truyền đơn
đe dọa giết mẹ con tôi, tôi yêu cầu ngành công an phải đến
Hiện Trường Điều Tra thì ngày 25/05/2014 mẹ con tôi đã bị 5
tên côn đồ Truy Sát như đơn và bằng chứng tôi đã gửi
đến quý vị tháng 7/2014

Hai người công an này một là Hoàng Tuấn Anh và người công an
kia điều tra tại Hiện Trường nhà tôi bị rải truyền đơn
đe dọa giết mẹ con tôi ngày 22/5/2014 với nội dung "ĐỊT
MẸ CON ĐĨ NGA MÀY CÒN MÈO MẢ VỚI CHÔNG TAO TAO THUÊ CÔN ĐỒ
ĐỐT NHÀ GIẾT CHẾT MÀY"

Công an điều tra hiện trường nhà tôi bị công an, an ninh mật
vụ rải truyền đơn đe dọa giết ngày 24/5/2014 Nội dung
truyền đơn với nội dung " CON ĐĨ NGA MÀY ĐI BÁO CÔNG AN,
CÔNG AN CÓ BẢO VỆ ĐƯỢC MÀY KHÔNG RỒI MÀY SẼ PHẢI
CHẾT" kết quả điều tra của ngành công an trong vụ mẹ con
tôi bị rải truyền đơn dọa giết là ngay ngày 25/05/2014 mẹ
con tôi đã bị 5 người dùng hung khí Truy Sát.

Nay tôi viết đơn này gửi quý cơ quan để Tố Cáo hành vi
của ngành công an tỉnh Hà Nam trong việc hợp tác, tiếp tay và
bao che cho tội phạm rải truyền đơn đe dọa khủng bố tinh
thần, đổ dầu nhớt và nhà phá hoại tài sản nhà tôi ngày
23/08/2014.

Tôi xin gửi tới Đại Sứ Quán các nước tại Việt Nam để
quý vị biết và giám sát những vấn đề mà ngành công an
của đảng cộng sản Việt Nam hiện nay đang vi phạm Nhân
Quyền đối với mẹ con tôi một cách trầm trọng, vì Việt
Nam hiện nay đã gia nhập Tổ Chức Nhân Quyền Thế Giới.

Tôi rất mong nhận được sự quan tâm theo dõi của quý vị
về những vấn đề của ngành công an hiện nay đang vi phạm
Nhân Quyền đối với mẹ con tôi. Kính chúc quý vị mọi điều
tốt lành.

Người làm đơn
Trần Thị Nga

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140902/tran-thi-nga-don-to-cao-ve-viec-rai-truyen-don-de-doa-do-dau-nhot-vao-nha-pha-hoai),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Bốn năm trước, khi tôi bắt đầu nghiên cứu một kịch bản
phim về Aung San Suu Kyi, tôi đã không kỳ vọng khám phá được
một trong những câu chuyện tình yêu vĩ đại của thời đại
chúng ta. Tuy nhiên, những gì hiển hiện ra là một câu chuyện
rất lãng mạn – và cũng rất đau buồn – giống như một
kịch bản phim tình cảm lâm li kiểu Hollywood: một cô gái đẹp
sắc sảo nhưng kín đáo từ phương Đông gặp một chàng trai
đẹp và sôi nổi từ phương Tây.

Đối với Michael Aris, câu chuyện là tình yêu từ cái nhìn
đầu tiên, và cuối cùng ông đã cầu hôn Suu giữa những ngọn
núi phủ tuyết trắng của Bhutan, nơi ông làm gia sư cho gia
đình hoàng gia của quốc gia này. Trong 16 năm tiếp theo, bà trở
thành người vợ tận tụy của ông và người mẹ của hai con,
cho đến khi tình cờ bị cuốn vào chính trị trong một chuyến
đi ngắn tới Miến Điện và không bao giờ trở về nhà. Buồn
thay, sau 10 năm vận động để cố gắng giữ cho vợ an toàn,
Michael đã chết vì ung thư mà không bao giờ được nói lời
tạm biệt.

<div class="boxright320"><img
src="http://i.telegraph.co.uk/multimedia/archive/02080/suu-burma_2080889c.jpg"
/><div class="textholder">Michael Aris, Aung San Suu Kyi và con trai đầu
lòng Alexander, năm 1973</div></div>

Tôi cũng phát hiện ra rằng lý do không ai biết về câu chuyện
này là vì Tiến sĩ Michael Aris đã nỗ lực để giữ cho gia
đình của Suu nằm ngoài con mắt của công chúng. Giờ đây,
chỉ khi các con trai của họ đã lớn – và Michael đã qua đời
– bạn bè và gia đình của họ cảm thấy đã đến lúc để
nói chuyện một cách cởi mở với niềm hãnh diện lớn về vai
trò thầm lặng của ông.

Là con gái của một anh hùng Miến Điện vĩ đại, tướng Aung
San, người đã bị ám sát khi bà mới hai tuổi, Suu đã được
xây dựng một ý thức mạnh mẽ về di sản chưa hoàn thành
của cha. Năm 1964, bà được mẹ là nhà ngoại giao gửi đi học
Chính trị, Triết học và Kinh tế học tại Oxford, nơi người
giám hộ của bà, ngài Gore-Booth, giới thiệu bà với Michael.
Lúc đó, Michael đang nghiên cứu lịch sử tại Durham nhưng luôn
có một niềm đam mê đối với Bhutan – và ở Suu, ông đã tìm
thấy hiện thân lãng mạn của tình yêu lớn của mình đối
với phương Đông. Nhưng khi bà chấp nhận lời cầu hôn của
ông, bà đã đưa ra một thỏa thuận: nếu đất nước bà cần,
bà sẽ phải đi. Và Michael đã sẵn lòng đồng ý.

Trong 16 năm tiếp theo, Suu Kyi đã thăng hoa sức mạnh cá tính
lạ thường của mình và trở thành bà nội trợ hoàn hảo. Khi
hai cậu con trai, Alexander và Kim, được sinh ra, bà đã trở
thành một người mẹ yêu con quá mức, bà đã chú ý các tiểu
tiết khi tổ chức các bữa tiệc cho con và luôn nấu ăn tinh
tế. Bà thậm chí làm thất vọng những người bạn theo chủ
nghĩa nữ quyền của mình, khi nhất định ủi vớ cho chồng và
tự dọn dẹp nhà cửa.

Rồi vào một buổi tối yên tĩnh năm 1988, khi các con trai
được 12 và 14 tuổi, bà và Michael đang ngồi đọc sách tại
Oxford, một cuộc gọi điện thoại đã làm gián đoạn cho biết
mẹ của Suu đã bị đột quỵ. Bà ngay lập tức bay về Rangoon
cho những việc mà bà nghĩ sẽ chỉ mất vài tuần, chỉ để
thấy một thành phố trong tình trạng hỗn loạn. Một loạt các
cuộc đối đầu bạo động với quân đội đã đưa đất
nước đến chỗ bế tắc, và khi bà đến Bệnh viện Rangoon
để chăm sóc mẹ, bà thấy các khu vực đầy những sinh viên
bị thương và hấp hối. Kể từ khi các cuộc họp công cộng
bị cấm, bệnh viện đã trở thành tâm điểm của một cuộc
cách mạng không có thủ lĩnh, và từ đó danh tiếng Con Gái
của Đại tướng vĩ đại đã lan ra như lửa cháy rừng.

Khi một đoàn đại biểu của các học giả đề nghị Suu lãnh
đạo một phong trào dân chủ, bà đã ngập ngừng đồng ý,
với ý nghĩ rằng một khi một cuộc bầu cử được tổ chức,
bà sẽ được tự do để quay trở lại Oxford. Chỉ hai tháng
trước đó, bà đã từng là một bà nội trợ tận tụy; giờ
đây bà thấy mình dẫn đầu một cuộc nổi dậy của quần
chúng chống lại một chế độ dã man.

Ở Anh, Michael chỉ có thể lo lắng theo dõi các tin tức khi Suu
kinh lý Miến Điện, tiếng tăm của bà tăng vọt, trong khi quân
đội quấy rối bà từng bước đi, bắt và tra tấn nhiều
thành viên trong đảng của bà. Ông bị ám ảnh bởi nỗi sợ
hãi rằng bà có thể bị ám sát giống như cha của bà. Vào năm
1989 khi bà bị quản thúc tại gia, niềm an ủi duy nhất của
ông là ít nhất có thể giúp giữ cho bà an toàn.

Michael giờ đây đáp lại tất cả những năm Suu đã dành cho
ông bằng một lòng vị tha đáng kể của riêng mình, ông bắt
tay vào một chiến dịch cấp cao để gây dựng hình ảnh của
bà như một biểu tượng quốc tế mà quân đội sẽ không bao
giờ dám hại. Tuy nhiên, ông đã cẩn thận giữ cho công việc
của mình kín đáo, bởi vì khi bà nổi lên như nhà lãnh đạo
của một phong trào dân chủ mới, quân đội đã lấy thực tế
là bà đã kết hôn với người nước ngoài làm cơ sở cho một
loạt xuyên tạc man rợ – và thường là thô bỉ về giới
tính – trên báo chí Miến Điện.

Trong năm năm tiếp theo, khi các con trai của bà đã trở thành
những thanh niên, Suu vẫn còn bị quản thúc tại gia và kìm
giữ trong sự cô lập. Bà đã giữ vững bản thân mình bằng
cách học ngồi thiền, đọc nhiều về Phật giáo và nghiên
cứu các tác phẩm của Mandela và Gandhi. Michael đã chỉ được
phép đến thăm bà hai lần trong thời gian đó. Tuy nhiên, đây
là một kiểu bỏ tù rất đặc biệt, vì bất cứ lúc nào Suu
cũng có thể yêu cầu được đưa tới sân bay và về với gia
đình.

Nhưng cả hai đều không bao giờ dự tính rằng bà sẽ làm một
điều như vậy. Trên thực tế, là một nhà sử học, thậm chí
khi Michael khắc khoải lo âu và tiếp tục gây sức ép lên các
nhà chính trị phía sau hậu trường, ông đã biết bà là một
phần của lịch sử đang diễn ra. Ông giữ nguyên cuốn sách bà
đã đọc khi bà nhận được cuộc gọi điện thoại triệu về
Miến Điện. Ông trang trí các bức tường với giấy chứng
nhận của nhiều giải thưởng bà đã giành được bấy giờ,
trong đó có giải Nobel Hòa bình năm 1991. Và bên giường ngủ
của mình, ông treo một bức ảnh lớn của bà.

Chắc hẳn, trong thời gian dài khi không có cách nào liên lạc
được, ông đã sợ Suu có thể đã chết, và chỉ khi có tin
tức nhỏ nhặt từ những người qua đường nghe thấy tiếng
đàn piano ngân ra từ ngôi nhà của bà, ông mới cảm thấy yên
tâm. Nhưng, khi sự ẩm ướt của Đông Nam Á cuối cùng đã phá
hủy cây đàn piano, sự bảo đảm mong manh đó cho ông cũng
không còn nữa.

Sau đó, vào năm 1995, Michael khá bất ngờ nhận được một
cuộc gọi từ Suu. Bà đã gọi từ Đại sứ quán Anh, bà nói.
Bà lại được tự do! Michael và các con trai đã được cấp
thị thực và đã bay tới Miến Điện. Khi Suu thấy Kim, con trai
của mình, bà đã rất ngạc nhiên khi anh đã trở thành một
người đàn ông trẻ tuổi. Bà thừa nhận rằng có thể bà đã
đi ngang qua anh trên đường phố. Nhưng Suu nay đã trở thành
một người phụ nữ hoàn toàn chính trị, những năm bị cô
lập đã cho bà một quyết tâm cứng rắn, và bà đã quyết
định ở lại đất nước của mình, ngay cả khi cái giá phải
trả là cách xa gia đình mình hơn nữa.

Nhà báo Fergal Keane, người đã gặp Suu nhiều lần, mô tả bà
có một tinh thần thép. Khả năng phục hồi tuyệt đối lòng
can đảm ở bà đã làm tôi kinh sợ khi viết kịch bản cho The
Lady. Câu hỏi đầu tiên nhiều phụ nữ hỏi khi họ nghe câu
chuyện của Suu là làm thế nào bà có thể để lại những
đứa con của mình. Kim đã nói đơn giản: "Bà đã làm những
gì bà phải làm." Bản thân Suu Kyi đã từ chối nói về vấn
đề này, mặc dù bà đã thừa nhận rằng những giờ phút đen
tối nhất của bà là khi "Tôi sợ các con có thể cần tôi".

Chuyến thăm của Michael vào năm 1995 là lần cuối cùng Michael
và Suu được phép gặp nhau. Ba năm sau, ông được biết mình
bị ung thư giai đoạn cuối. Ông đã gọi Suu để phá tan tin
xấu và lập tức xin thị thực để ông có thể trực tiếp
nói với Suu lời tạm biệt. Khi bị từ chối, ông đã thử
lại 30 lần vì sức khỏe nhanh chóng yếu đi. Một số nhân
vật nổi tiếng – trong đó có Đức Giáo Hoàng và Tổng thống
Clinton – đã viết thư kêu gọi, nhưng tất cả đều vô ích.
Cuối cùng, một quan chức quân sự đã đến gặp Suu. Tất
nhiên bà có thể nói lời tạm biệt, ông nói, nhưng làm như
vậy bà sẽ phải trở lại Oxford.

Sự lựa chọn ngầm đã ám ảnh bà suốt 10 năm xa cách chồng
bây giờ đã trở thành một tối hậu thư rõ ràng: đất nước
hoặc gia đình. Bà đã bị quẫn trí. Nếu bà rời khỏi Miến
Điện, cả hai đều biết điều đó có nghĩa là lưu vong lâu
dài – rằng tất cả những gì họ đã cùng nhau chiến đấu
cho sẽ chẳng cho gì hết. Suu sẽ gọi Michael từ Đại sứ quán
Anh khi có thể, và ông vẫn kiên quyết rằng bà không cần cân
nhắc điều đó.

Khi tôi gặp anh em sinh đôi của Michael, Anthony, ông nói với tôi
điều ông chưa bao giờ nói với bất cứ ai trước đây. Ông
nói rằng một lần Suu nhận ra rằng bà sẽ không bao giờ nhìn
thấy Michael nữa, bà đã mặc chiếc váy với màu sắc mà
Micheal yêu thích, cài một bông hồng trên mái tóc của mình, và
đến Đại sứ quán Anh, nơi bà ghi lại một bộ phim tạm biệt
cho ông, trong đó bà nói với ông ấy rằng tình yêu ông dành
cho bà đã là chỗ dựa của bà. Bộ phim được lén đưa ra
khỏi nước, nhưng chỉ đến nơi hai ngày sau khi Michael qua
đời.

Trong nhiều năm, khi hồ sơ nhân quyền của Miến Điện xấu
đi, có vẻ như sự hy sinh lớn lao của gia đình Aris là vô ích.
Tuy nhiên, trong những tuần gần đây, quân đội cuối cùng đã
công bố mong muốn của họ cho sự thay đổi chính trị. Và 22
năm thao thức của Suu có nghĩa rằng bà đã được đặt vào
vị trí riêng biệt để tạo thuận lợi cho quá trình chuyển
đổi như vậy – nếu và khi điều đó tới – một cách chính
xác như Mandela đã làm rất thành công cho Nam Phi.

Khi họ luôn tin rằng nó sẽ là như vậy, giấc mơ dân chủ
của Suu và Michael vẫn có thể trở thành hiện thực.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140902/chuyen-tinh-chua-duoc-ke-cua-aung-san-suu-kyi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Những tiến bộ kỹ thuật gần đây đã gia tăng tính thống
nhất về thị trường lao động và tư bản/vốn toàn cầu.
Ứng dụng tính thống nhất của hai yếu tố này tạo ra sự
ổn định về giá cả, rất có lợi cho những quốc gia có
lương nhân công rẻ và chi phí vay vốn thấp. Một số người
lý luận rằng thời đại công nghệ tiến bộ đến chóng mặt
này có lợi cho thị trường lao động, số khác lại cho rằng
thuận tiện trong việc vay vốn. Cả hai ý kiến đã coi nhẹ
một thực tế rằng công nghệ không chỉ kết hợp các nguồn
vốn và lao động hiện tại, mà còn tạo ra những nguồn mới.

Máy móc đang thay thế cho nhiều kiểu lao động của con người
hơn bao giờ hết. Sự thay thế này càng được lập lại bao
nhiêu, càng tạo ra nhiều vốn bấy nhiêu. Điều này có nghĩa
rằng sự thắng lợi thực sự trong tương lai không phải là
những nơi cung cấp lao động rẻ hay chủ nhân của các nguồn
vốn bình thường, cả hai đều sẽ bị ép buộc phải tự
động hóa, mà cho nhân tố thứ ba: những người sáng tạo các
sản phẩm, dịch vụ và mô hình kinh doanh mới.

Sự phân phối thu nhập cho tầng lớp sáng tạo này thường
được thể hiện dưới hình thức của luật lũy thừa: một
nhóm nhỏ được hưởng hầu hết lợi nhuận, kéo theo sau đuôi
là một lô những người tham dự [vào việc sáng tạo] khác. Do
đó trong tương lai, các đóng góp ý tưởng sáng tạo thực sự
trở nên khan hiếm trên thế giới -- khan hiếm hơn cả lao
động và nguồn vốn -- và những người cung cấp các ý tưởng
tốt sẽ thu hoạch những thành quả rất lớn. Bảo đảm đời
sống với tiêu chuẩn có thể chấp nhận được cho đa số
những người còn lại và để xây dựng một nền kinh tế-xã
hội toàn diện sẽ là một thách thức quan trọng trong nhiều
năm sắp tới.

<h2>Khó Khăn Về Lao Động</h2>

Hãy lật iPhone của bạn ra phía sau, bạn sẽ đọc được một
kế hoạch kinh doanh gói ghém trong tám từ phục vụ tuyệt vời
cho Apple: "Thiết kế bởi Apple tại California. Lắp ráp tại
Trung Quốc'' (Designed by Apple in California. Assembled in China).
Với số vốn theo giá thị trường trên 500 tỉ, Apple trở thành
công ty có giá trị nhất hoàn cầu. Các biến thể của chiến
lược này không chỉ hữu hiệu đối với Apple và các doanh
nghiệp lớn khác trên thế giới, mà còn hữu hiệu cho các doanh
nghiệp hạng trung, và ngay cả các doanh nghiệp đa quốc gia
nhỏ. Ngày càng nhiều doanh nghiệp ứng dụng hai sức mạnh
tuyệt hảo của thời đại chúng ta - công nghệ và toàn cầu
hoá - để thu lợi nhuận.

Công nghệ đã đẩy toàn cầu hoá về phía trước, giảm thiểu
đáng kể chi phí giao dịch, thông tin liên lạc và đưa thế
giới đến gần hơn một thị trường lớn lao duy nhất về lao
động, vốn, và các nguồn đầu vào khác phục vụ cho sản
xuất. Mặc dù công nhân chưa hoàn toàn di chuyển tự do, nhưng
các yếu tố khác ngày càng tăng sự dịch chuyển dễ dàng.
Kết quả là, các thành tố khác nhau [dụng cụ, vật liệu…]
được chuyển đến nơi công nhân làm việc với một ít khó
khăn và tổn phí nhỏ. Khoảng một phần ba số hàng hóa và
dịch vụ trong những nền kinh tế tiên tiến là có thể dùng
để trao đổi buôn bán, nhưng con số này đang gia tăng. Ảnh
hưởng của cạnh tranh toàn cầu lan toả sang cả những phần
không giao dịch buôn bán, trong cả hai nền kinh tế tiên tiến
và đang phát triển.

Tất cả những điều này tạo điều kiện không chỉ cho hiệu
quả và lợi nhuận lớn hơn, mà còn tạo sự bất dịch chuyển
chỗ làm rất lớn. Nếu một công nhân ở Trung Quốc hay Ân
Độ có thể làm công việc giống như một công nhân ở Mỹ,
thì định luật về kinh tế đặt định rằng cuối cùng, họ
sẽ hưởng một đồng lương tương tự (được điều chỉnh
đối với một số khác biệt về năng suất quốc gia). Một
cách tổng thể, đó là tin tức tốt đẹp cho một nền kinh tế
hiệu quả, cho người tiêu dùng và cho công nhân ở những
nước đang phát triển – nhưng không cho công nhân ở những
nước đã phát triển, đang phải đối mặt với sự cạnh tranh
chi phí thấp. Nghiên cứu chỉ ra rằng các lãnh vực có thể
giao dịch ở các nước công nghiệp tiên tiến đã không tạo ra
được mức lao động ròng (net employment generator) trong hai thập
niên qua. Điều đó có nghĩa là việc làm được tạo ra chỉ
nội trong lãnh vực bất khả giao dịch (nontradable sector), nơi
mà lương công nhân suy giảm vì ngày càng phải cạnh tranh với
công nhân di dời từ lãnh vực khả thể giao dịch (tradable
sector) chuyển sang.

Ngay cả khi câu chuyện toàn cầu hoá được tiếp tục, một
hiện tượng lớn hơn đang bắt đầu diễn ra: câu chuyện về
tự động hóa, rô bốt, in ấn ba chiều và những chuyện tương
tự như vậy. Chuyện thứ hai đang vượt qua chuyện trước,
với một số trong những tác dụng lớn nhất sẽ ảnh hưởng
đến các công nhân không có tay nghề ở các quốc gia đang phát
triển.

Ví dụ: đến thăm một nhà máy ở tỉnh Quảng Đông của Trung
Quốc, bạn sẽ thấy hàng ngàn người trẻ làm việc ngày này
qua ngày khác, với một động tác lập đi lập lại như gắn
kết hai phần của một bàn phím lại với nhau. Những công
việc như vậy rất hiếm khi, hoặc có thể chẳng bao giờ,
được nhìn thấy nữa ở Hoa Kỳ hay các nước giầu có khác.
Nhưng nó cũng có thể không tồn tại lâu lắm nữa ở Trung
Quốc và ngay cả phần còn lại của các nước đang phát
triển, bởi các nước đó đang dính dáng đến các loại việc
mà rô bốt có thể làm rất dễ. Khi các loại máy thông minh
ngày càng rẻ và mua dễ dàng, nó sẽ càng thay thế cho sự lao
động của con người, đặc biệt đối với các cơ xưởng
sản xuất và các loại công việc có tính cách lập đi lập
lại. Nói cách khác, mở hãng sản xuất ở những nước có lao
động rẻ chỉ là trạm xưởng xa nhà trên đường tự động
hoá.

Điều này sẽ xảy ra ngay cả ở những nơi có chi phí lao
động thấp. Thật vậy, Foxconn, công ty Trung Quốc lắp ráp
iPhone và iPad, có hơn một triệu người lao động thu nhập
thấp - nhưng bây giờ, họ được bổ sung và thay thế bởi
một đội quân ngày càng tăng của rô bốt. Thế là, sau khi
nhiều công việc sản xuất được chuyển từ Mỹ sang Trung
Quốc, chúng xuất hiện để rồi lại biến mất khỏi Trung
Quốc. (Dữ liệu đáng tin cậy về quá trình chuyển đổi này
khó có thể tìm được. Theo báo cáo chính thức về số liệu
của Trung Quốc cho biết thì có sự sụt giảm 30 triệu việc
làm thuộc ngành sản xuất từ năm 1996, hoặc 25 phần trăm trên
tổng số, ngay cả khi sản lượng sản xuất tăng hơn 70 phần
trăm, nhưng một phần của sự suy giảm này có thể phản ánh
các sửa đổi trong phương pháp thu thập dữ liệu). Khi không
còn phải theo đuổi thị trường lao động rẻ nữa, giá trị
sản phẩm gia tăng vì tiết giảm chi phí tồn kho, thời gian giao
hàng rút ngắn, hoặc đại loại như thế, và càng có lợi cho
bất cứ chỗ nào là thị trường cuối cùng [nơi sản phẩm
được tiêu thụ].

Khả năng phát triển của tự động hóa đe dọa một trong
những chiến lược đáng tin cậy nhất mà các nước nghèo
thường sử dụng để thu hút đầu tư bên ngoài: cung cấp lao
động rẻ để bù đắp cho năng suất và công nhân kỹ năng
thấp. Và xu hướng này sẽ mở rộng ra ngoài lãnh vực sản
xuất. Ví dụ, hệ thống phản ứng tương tác giọng nói
(interactive voice response system) giảm thiểu tương tác trực tiếp
giữa người với người, đang gây trở ngại cho các trung tâm
phục vụ khách hàng bằng điện thoại trong các nước đang
phát triển. Tương tự như vậy, các thảo chương máy tính
đáng tin cậy sẽ cắt bỏ công việc sao chép thường được
thực hiện trong thế giới đang phát triển. Ngày càng nhiều
lãnh vực sử dụng máy móc tinh khôn và linh hoạt thay thế cho
nguồn chi phí hiệu quả nhất là "lao động" rẻ.

<h2>Khó Khăn Về Vốn </h2>

Nếu nhân công rẻ, nguồn lao động dồi dào không còn là con
đường rõ ràng để phát triển kinh tế, vậy thì đó là gì?
Một trường phái chỉ ra những đóng góp ngày càng tăng của
vốn: các tài sản vật chất và phi vật thể kết hợp với lao
động để sản xuất hàng hóa và dịch vụ cho một nền kinh
tế (hãy nghĩ đến các thiết bị, các tòa nhà, bằng sáng
chế, nhãn hiệu, và những thứ tương tự). Như kinh tế gia
Thomas Piketty lập luận trong cuốn sách bán chạy nhất của ông,
Tư Bản Trong Thế Kỷ Hai Mươi Mốt, theo một điều kiện ông
dự đoán cho tương lai thì vốn liếng của một nền kinh tế
có xu hướng tăng lên khi hiệu suất sinh lợi trên vốn cao hơn
hiệu suất tăng trưởng kinh tế. "Vốn tăng trưởng" trong các
nền kinh tế mà Piketty dự báo sẽ tăng mạnh hơn nữa khi rô
bốt, máy tính và phần mềm (tất cả đều là những hình
thức vốn) ngày càng thay thế cho sự lao động của con người.
Những kết quả trước mắt cho thấy rằng hình thức thay đổi
công nghệ dựa vào vốn đang diễn ra tại Hoa Kỳ và trên toàn
thế giới.

Trong thập kỷ qua, sự phân rẽ liên tục tại Hoa Kỳ giữa [hai
ý tưởng] tổng thu nhập quốc dân dồn cho lao động và rồi
dồn sang cho vốn dường như đã thay đổi đáng kể. Các kinh
tế gia Susan Fleck, John Glaser, và Shawn Sprague nêu ra trong Báo cáo
của Cục Thống kê Lao động Hàng Tháng (Bureau of Labor
Statistics' Monthly Labor Review) năm 2011, thì "tỉ lệ lao động
trung bình là 64,3 phần trăm từ 1947 đến năm 2000, đã giảm
trong thập kỷ qua, và sụt giảm đến điểm thấp nhất ở quý
ba năm 2010, chỉ còn có 57,8 phần trăm". Di chuyển xưởng sản
xuất về lại Mỹ từ nước ngoài, bao gồm cả quyết định
của Apple nhằm sản xuất máy tính Mac Pro mới tại Texas, không
đảo ngược xu hướng này. Để đạt được hiệu quả kinh
tế, các cơ sở sản xuất mới tại nội địa cần phải
được tự động hóa cao.

Các quốc gia khác đang chứng kiến xu hướng tương tự. Hai kinh
tế gia Loukas Karabarbounis và Brent Neiman ghi nhận sự sụt giảm
đáng kể trong tỉ lệ lao động của GDP đối với 42 trong số
59 quốc gia mà họ nghiên cứu, bao gồm cả Trung Quốc, Ấn Độ
và Mễ Tây Cơ, mô tả phát hiện của họ là rõ ràng tiến bộ
trong công nghệ kỹ thuật số là một động lực quan trọng
của hiện tượng này: "Việc giảm giá tương đối của các
thiết bị đầu tư [để sản xuất] thường đóng góp vào sự
tiến bộ của công nghệ thông tin và thời đại vi tính, khiến
các hãng xưởng thay đổi quan điểm, từ chú ý đến số
lượng công nhân để hướng sang vốn liếng. Việc giảm giá
các thiết bị đầu tư giải thích cho một nửa sự sụt giảm
của tỷ lệ lao động".

Nhưng nếu tỉ lệ vốn của thu nhập quốc gia gia tăng, việc
tiếp tục xu hướng này trong tương lai có thể gây nguy hiểm
khi những thách thức mới đối với vốn xuất hiện - không
phải từ một sự điều chỉnh lao động nhưng từ một đơn
vị ngày càng quan trọng trong chính chức năng của vốn: đó là
vốn kỹ thuật số.

Trong một thị trường tự do, phần lợi nhuận lớn nhất
thuộc về sự khan hiếm nguồn đầu vào cần thiết cho sản
xuất. Với một thế giới mà các loại vốn chẳng hạn như
phần mềm và rô bốt có thể được nhân rộng với giá rẻ,
thì giá trị biên (maginal value) của nó sẽ có xu hướng giảm,
thậm chí khi chúng được sử dụng tổng hợp. Ngay cả khi vốn
được đưa vào [sử dụng với chi phí rẻ], giá trị vốn
hiện có sẽ thực sự suy giảm. Không như các hãng xưởng
truyền thống, nhiều loại vốn kỹ thuật số có thể thêm vào
[trong tiến trình sản xuất] với giá cực rẻ. Ví dụ phần
mềm được sao chép và phân phối mà hầu như chi phí không
tăng. Và các thành tố phần cứng máy tính, chi phối bởi các
biến thể của định luật Moore's, sẽ ngày càng rẻ hơn theo
thời gian. Vốn kỹ thuật số, nói một cách ngắn gọn, vừa
dồi dào, có chi phí biên thấp và ngày càng quan trọng trong
hầu hết các ngành công nghiệp.

Ngay cả khi vốn trở nên quan yếu, tỉ lệ lợi nhuận thu
được của nhà đầu tư gia tăng không nhất thiết liên quan
đến lao động. Tỉ lệ đó phụ thuộc vào sự chính xác đến
từng chi tiết đối với các hệ thống sản xuất, phân phối
và quản trị.

Trên tất cả, phần thưởng lợi nhuận phụ thuộc vào nguồn
đầu vào nào dùng để sản xuất, khan hiếm nhất. Nếu công
nghệ kỹ thuật số tạo ra những yếu tố thay thế cho một
loạt các loại công việc với giá rẻ, thì đây là thời
điểm không nên là một người lao động. Nhưng nếu công nghệ
kỹ thuật số ngày càng thay thế cho vốn, thì các chủ sở
hữu vốn cũng không nên mong đợi sẽ kiếm được lợi nhuận
qua việc bỏ ra một số vốn đầu tư kếch sù.

<h2>Khó Khăn Kỹ Thuật Bị Phá Vỡ </h2>

Điều gì khan hiếm nhất sẽ có giá trị nhất, đó là nguồn
tài nguyên mà hai chúng tôi (Erik Brynjolfsson và Andrew McAfee) gọi
là "thời đại máy tính thứ hai", phải chăng là thời đại
của công nghệ kỹ thuật số và những đặc điểm kinh tế
liên quan? [Thực ra] không phải là nguồn lao động bình
thường, cũng không phải nguồn vốn thông thường nữa, nhưng
là những người có sáng kiến và cải cách mới.

Tất nhiên, những người như vậy luôn có giá trị kinh tế, và
kết quả là họ được hưởng lợi rất lớn từ các sáng
kiến đưa ra. Tuy nhiên, họ phải chia sẻ lợi nhuận với vốn
và người lao động, là nhân và tài lực cần thiết để đưa
sáng kiến mới vào thị trường. Công nghệ kỹ thuật số ngày
càng làm cho cả hai, lao động và vốn, trở thành các loại
hàng hoá thông thường; do đó, những người sáng tạo, nhà
cải cách và các doanh gia sẽ được hưởng tỉ lệ tưởng
thưởng lớn. Những người có ý tưởng sáng tạo, không phải
công nhân hoặc nhà đầu tư, sẽ là nguồn tài nguyên khan hiếm
nhất.

Các nhà kinh tế với mô hình cơ bản thường giải thích tác
động của công nghệ như là yếu tố tạo tăng trưởng đối
với tất cả mọi thứ khác, và [hệ quả là] tăng năng suất
tổng thể đồng đều cho tất cả mọi người. Mô hình này
được sử dụng trong hầu hết các lớp học giới thiệu về
kinh tế và cung cấp nền tảng cho sự hiểu biết phổ thông -
nhưng, cho đến gần đây, trở nên khá mong manh dễ bị bác bỏ
- trực giác cho biết rằng khi thủy triều của tiến bộ công
nghệ dâng lên, sẽ nâng tất cả tàu thuyền lên đều nhau, làm
cho công nhân hiệu quả hơn và do đó, có giá trị hơn.

Tuy nhiên, một mô hình hơi phức tạp và thực tế hơn cho thấy
rằng công nghệ có thể không ảnh hưởng đến tất cả các
yếu tố đầu vào như nhau, nhưng sẽ tạo thuận lợi hơn ở
nhóm này so với người khác. Ví dụ, thay đổi kỹ thuật dựa
trên kỹ năng thuận lợi với người lao động có tay nghề cao
hơn là so với người có tay nghề thấp, và thay đổi kỹ
thuật dựa trên vốn sẽ tạo thuận lợi đối với vốn hơn
là người lao động. Cả hai loại thay đổi kỹ thuật này có
vai trò quan trọng trong quá khứ, nhưng càng ngày, một loại
thứ ba - những gì chúng ta gọi là thay đổi kỹ thuật siêu
đẳng - sẽ dựa trên nền kinh tế toàn cầu.

Ngày nay, khá dễ để có thể hệ thống hóa nhiều mặt hàng
quan trọng, dịch vụ và các quy trình [sản xuất]. Một khi đã
hệ thống hóa, chúng có thể được số hóa, và khi đã số
hóa, chúng có thể được nhân rộng. Bản sao kỹ thuật số có
thể được thực hiện gần như không tốn kém và chuyển tới
bất cứ nơi nào trên thế giới ngay lập tức, một bản sao
chính xác y bản gốc. Sự kết hợp của ba đặc điểm - chi
phí cực thấp, có mặt khắp nơi nhanh chóng, và sự in lại
nguyên bản - dẫn đến một số nền kinh tế kỳ lạ và tuyệt
vời. Nó có thể tạo ra sự phong phú chưa từng có do tình
trạng khan hiếm, không chỉ đối với hàng tiêu dùng, chẳng
hạn như videos âm nhạc, mà còn cho các yếu tố kinh tế đầu
vào, chẳng hạn như một số loại vốn và lao động.

Lợi nhuận tại các thị trường như vậy thường theo một mô
hình khác biệt - luật luỹ thừa, hoặc đường cong Pareto, trong
đó một số lượng nhỏ các tham dự viên gặt hái phần
thưởng một cách bất cân xứng [tức quá nhiều]. Hiệu ứng
mạng, theo đó một sản phẩm càng trở nên có giá trị hơn khi
càng nhiều người sử dụng nó, có thể tạo ra loại người
mà khi thắng thì được hưởng tất cả hay chiếm lĩnh hầu
hết thị phần. Hãy quan sát Instagram, [mạng] chia sẻ hình ảnh
như một ví dụ về tính kinh tế của các nền kinh tế mạng
kỹ thuật số. 14 người đã tạo ra một công ty không cần
nhiều công nhân không có tay nghề làm việc, cũng không cần
nhiều vốn tiền tươi. Họ xây dựng một sản phẩm kỹ thuật
số và hưởng lợi từ hiệu ứng mạng, và sau một năm rưỡi,
khi sản phẩm được sử dụng rộng rãi, họ đã bán công ty
với số tiền là ba phần tư tỷ đô la - trớ trêu thay, vài
tháng sau thì một công ty nhiếp ảnh khác, Kodak, phá sản, mà
ở thời kỳ phát triển nhất, họ cần khoảng 145.000 công nhân
và có trong tay cả hàng tỷ đô la tiền vốn.

Instagram là ví dụ điển hình của một quy luật tổng quát
hơn. Thường thì khi những cải tiến trong công nghệ kỹ thuật
số để số hóa một sản phẩm hoặc quy trình, người có sáng
kiến đầu tiên nhìn thấy sự gia tăng thu nhập của mình rất
rõ, trong khi kẻ tham dự thứ nhì hoặc những kẻ đến muộn
sẽ rất khó cạnh tranh. Các nghệ sĩ biểu diễn hàng đầu
trong âm nhạc, thể thao và các lĩnh vực khác cũng đã nhìn
thấy thu nhập thu nhập của họ gia tăng từ những năm 1980,
trực tiếp hoặc gián tiếp đi theo cùng một xu hướng như
thế.

Nhưng không phải chỉ phần mềm và các phương tiện truyền
thông đang chuyển biến. Số hóa và hệ thống mạng đang trở
nên phổ biến hơn đối với mọi chức năng và ngành công
nghiệp của toàn bộ nền kinh tế, từ buôn bán lẻ tới các
dịch vụ tài chính để sản xuất và tiếp thị. Điều đó có
nghĩa là kinh tế siêu đẳng đang ảnh hưởng đến các loại
hàng hóa, dịch vụ, và người dân hơn bao giờ hết.

Ngay các giám đốc điều hành hàng đầu đã bắt đầu kiếm
tiền tương tự như các ngôi sao nhạc rock. Năm 1990, lương một
giám đốc điều hành tại Hoa Kỳ là, trung bình 70 lần lớn
hơn tiền lương của các người lao động khác; trong năm 2005,
là 300 lần lớn hơn. Nói chung, điều này diễn ra trong cùng
một hướng trên toàn cầu, mặc dù có khác biệt đáng kể
giữa các quốc gia. Nhiều lực đẩy đang tiếp diễn, bao gồm
thuế và những thay đổi chính sách, chuẩn mực văn hóa và tổ
chức, lẫn yếu tố may mắn. Nhưng khi nghiên cứu của một
trong chúng tôi (Brynjolfsson) và Heekyung Kim cho thấy, một phần
của sự phát triển có liên quan đến việc sử dụng rất lớn
công nghệ thông tin. Công nghệ mở rộng phạm vi, khả năng
tiếp cận và giúp theo dõi nhân sự đưa ra quyết định, gia
tăng giá trị của một quyết định đúng đắn qua sự lựa
chọn của ông hay bà ta. Quản lý trực tiếp thông qua công
nghệ kỹ thuật số làm cho người quản lý giỏi có giá trị
hơn so với thời gian trước kia, vì giám đốc điều hành phải
chia sẻ quyền kiểm soát với chuỗi dài những thuộc cấp mà
họ chỉ có thể ảnh hưởng đến một phạm vi nhỏ các hoạt
động [của công ty]. Ngày nay, giá trị thị trường của một
công ty càng lớn, thì càng hấp dẫn đối với các lập luận
rằng phải cố tìm cho bằng được những giám đốc điều
hành hàng đầu để dẫn dắt công ty.

Khi thu nhập được phân phối theo quy luật luỹ thừa, hầu
hết mức lương mọi người sẽ nằm dưới mức trung bình, và
nền kinh tế quốc gia hiển nhiên đang ngày càng phụ thuộc vào
những động lực như vậy, mô hình này sẽ đóng vai trò chính
ở cấp quốc gia. Chắc chắn một điều, Hoa Kỳ hiện nay là
một trong những quốc gia có mức bình quân đầu người GDP cao
nhất thế giới - ngay cả khi thu nhập bình quân của mức giữa
cao và thấp, về cơ bản, đã bị đình trệ trong hai thập kỷ
qua.

<h2>Chuẩn Bị Cho Cuộc Cách Mạng Vĩnh Viễn </h2>

Các động lực đang thúc đẩy trong thời đại máy tính thứ
hai rất mạnh mẽ, có tính tương tác và phức tạp. Khó có
thể nhìn xa vào tương lai để dự đoán một cách chính xác
tác động cuối cùng là gì. Tuy nhiên, nếu mỗi cá nhân, doanh
nghiệp và chính phủ hiểu những gì đang xảy ra, ít nhất họ
có thể cố gắng điều chỉnh để thích nghi.

Lấy Hoa Kỳ làm ví dụ, cố gắng giành lại một số doanh
nghiệp từ câu thứ hai trong kế hoạch kinh doanh tám chữ của
Apple [Lắp ráp tại Trung Quốc - Assembled in China] cũng sẽ bị
đảo ngược bởi kỹ thuật và phân xưởng sản xuất, một
lần nữa, được thực hiện ngay bên trong biên giới Mỹ. Tuy
nhiên, câu đầu tiên của kế hoạch [Thiết kế bởi Apple tại
Cali - Designed by Apple in California] sẽ trở nên quan trọng hơn bao
giờ hết; và ở đây, mối quan tâm, chứ không phải lòng tự
mãn, xếp theo đúng thứ tự trước sau. Có thể là điều không
may, sự năng động và sáng tạo đã làm cho Hoa Kỳ trở thành
quốc gia tiên tiến nhất trên thế giới, có lẽ đang sút kém.

Tạ ơn cuộc cách mạng kỹ thuật số, việc thiết kế và cải
tiến, bây giờ cũng trở thành một phần của khu vực
khả-giao-dịch trong nền kinh tế toàn cầu, và sẽ phải đối
mặt với cùng một loại cạnh tranh đã biến đổi phương pháp
sản xuất. Lãnh đạo về thiết kế phụ thuộc vào lực
lượng lao động được đào tạo và một nền văn hóa kinh
doanh, lợi thế truyền thống của Mỹ ở khu vực này đang
giảm. Mặc dù Hoa Kỳ đã từng một lần dẫn đầu thế giới
đối với tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp trong lực lượng lao
động, có ít nhất một bằng cử nhân, đã tụt xuống vị trí
thứ 12. Và bất chấp những tin đồn về khả năng kinh doanh ở
những nơi như thung lũng Silicon, dữ liệu cho thấy từ năm 1996,
số lượng công ty Mỹ mới ra đời sử dụng hơn một nhân
viên đã giảm hơn 20 phần trăm.

Nếu các xu hướng đang được thảo luận mang tính toàn cầu,
tác động của địa phương sẽ định hình, một phần, bởi
các chính sách xã hội và đầu tư mà các nước chọn lựa
thực hiện, trong lãnh vực giáo dục và trong việc thúc đẩy
sự cải tiến và năng động kinh tế càng phổ cập. Trong hơn
một thế kỷ qua, hệ thống giáo dục Mỹ là sự ghen tị đối
với thế giới, với tính phổ quát là trung học tới lớp 12
và các trường đại học đẳng cấp thế giới đã giữ cho
kinh tế tăng trưởng bền vững. Tuy nhiên, trong những thập kỷ
gần đây, giáo dục tiểu học và trung học ở Mỹ ngày càng
trở nên không đồng đều, với chất lượng dựa trên mức thu
nhập của khu gia cư chung quanh và [thầy cô] thường nhấn mạnh
việc lập đi lập lại nhiều lần.

May mắn thay, cách mạng kỹ thuật số tương tự cuộc biến
chuyển sản phẩm và thị trường lao động cũng có thể dùng
để chuyển đổi nghành giáo dục. Học trực tuyến (online
learning) có thể giúp sinh viên tiếp cận với giáo viên, nội
dung và phương pháp tốt nhất bất kể họ đang ở đâu, và
sự tiếp cận với kho dữ liệu mới vào lãnh vực này sẽ dễ
dàng đo lường điểm mạnh, điểm yếu và học sinh có tiến
bộ hay không. Điều này sẽ tạo cơ hội cho các chương trình
học tập cá nhân được cải tiến liên tục, ứng dụng kỹ
thuật thông tin phản hồi, điều đã biến chuyển ngành bán
lẻ, sản xuất và địa hạt khám phá rất khoa học.

Thay đổi công nghệ và toàn cầu hoá có thể làm tăng sự giàu
có và hiệu quả kinh tế của các quốc gia và thế giới nói
chung, nhưng không phải sẽ lợi ích cho tất cả mọi người,
ít nhất là trong ngắn và trung hạn. Cụ thể, công nhân bình
thường sẽ tiếp tục chịu đựng gánh nặng của sự thay
đổi, chỉ hưởng lợi ích như là người tiêu dùng chứ không
nhất thiết như một người [trong guồng máy] sản xuất. Điều
này có nghĩa rằng nếu không có sự can thiệp mạnh hơn nữa,
bất bình đẳng kinh tế có thể tiếp tục tăng, đặt ra một
loạt các vấn đề. Thu nhập bất bình đẳng sẽ dẫn đến
bất bình đẳng cơ hội, khiến các quốc gia khó tiếp cận
với nhân tài và phá hỏng hợp đồng xã hội. Trong khi đó
quyền lực chính trị, thường theo sau sức mạnh kinh tế, trong
trường hợp này dễ làm cho nền dân chủ yếu đi.

Những thách thức này có thể và cần phải được giải quyết
thông qua việc cung cấp các dịch vụ công cộng cơ bản chất
lượng cao, bao gồm giáo dục, y tế và bảo đảm tài chánh khi
nghỉ hưu. Các dịch vụ này rất quan trọng để tạo ra sự
bình đẳng thực sự về cơ hội trong một môi trường kinh tế
thay đổi nhanh chóng, đồng thời tăng tính di động giữa các
thế hệ [để thu ngắn khoảng cách] về thu nhập, tài sản và
triển vọng trong tương lai.

Để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế nói chung, có sự đồng
thuận từ hầu hết các kinh tế gia rằng nhiều chính sách cần
thiết phải được đặt ra. Chiến lược cơ bản thì khá đơn
giản nếu môi trường chính trị chưa cho phép: cần tăng
cường đầu tư cho hiệu quả hơn vào khu vực công trong ngắn
và trung hạn, cùng lúc đưa ra một kế hoạch củng cố tài
chính hàng năm trong dài hạn. Đầu tư công được biết là mang
lại lợi nhuận cao khi nghiên cứu về y tế, khoa học và công
nghệ; trong giáo dục; và chi tiêu cơ sở hạ tầng, giao thông,
sân bay, nước máy công cộng và hệ thống vệ sinh môi
trường, cũng như năng lượng và mạng lưới thông tin liên
lạc. Chính phủ tăng chi trong các lãnh vực này sẽ thúc đẩy
tăng trưởng kinh tế hiện nay, ngay cả khi [dự trù] đầu tư
của chính phủ sẽ tạo ra sự giàu có thực sự cho các thế
hệ tương lai.

Khi cuộc cách mạng kỹ thuật số tiếp tục được đẩy mạnh
trong tương lai vì nó đã được chứng minh trong những năm gần
đây, cấu trúc của nền kinh tế hiện đại và vai trò của
việc làm cần phải được xem xét lại. Như một tập thể, con
cháu chúng ta có thể làm việc ít giờ đi và có cuộc sống
tốt hơn - nhưng cả hai: công việc và những tưởng thưởng
từ công việc có thể bị phân phối không đồng đều với
một loạt các hậu quả khó chịu. Tạo sự phát triển bền
vững, công bằng và rộng mở sẽ đòi hỏi nhiều cố gắng
hơn là một việc kinh doanh bình thường. Để bắt đầu về
chuyện đó thì cần phải hiểu biết đúng đắn về mọi thứ
đang biến chuyển xa và nhanh, thật sự như thế nào.

<strong>Nguồn:</strong> "<a
href="http://www.foreignaffairs.com/articles/141531/erik-brynjolfsson-andrew-mcafee-and-michael-spence/new-world-order">New
World Order: Labor, Capital, and Ideas in the Power Law Economy</a>", by Erik
Brynjolfsson, Andrew McAfee, and Michael Spence

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140901/trat-tu-the-gioi-moi-lao-dong-von-va-sang-kien-trong-kinh-te-cua-luat-luy-thua),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<blockquote> <strong>pro&contra</strong> – Ngày 1 tháng Chín năm 1939,
Thế chiến II bùng nổ với màn nổ súng xâm lược Ba Lan của
Đức Quốc xã. Tròn 75 năm sau, ở châu Âu lại xuất hiện
nhiều dấu hiệu chính trị và xung đột tương tự trong đêm
trước của cuộc Đại chiến Thế giới đó. Một nhóm các nhà
trí thức Ba Lan, trong đó có những tên tuổi nổi tiếng như
đạo diễn điện ảnh <em>Andrzej Wajda</em>, sử gia <em>Władysław
Bartoszewski</em>, nhà văn <em>Wojciech Kuczok</em>,… vừa gửi đến
công dân và các chính phủ thuộc Liên minh Châu Âu (EU, với nhà
lãnh đạo cao nhất trong nhiệm kì sắp tới là Thủ tướng Ba
Lan Donald Tusk) "Lời kêu gọi" sau đây.</blockquote>

_________

"Chết cho Danzig ư?", câu hỏi đó thể hiện thái độ của
Tây Âu với Thế chiến II, nổ ra tròn 75 năm trước. Anh và
Pháp đã ba lần khích lệ nhà độc tài Quốc xã: Hitler và đế
chế Nazi không phải chịu một hậu quả nghiêm trọng nào cho
vụ sáp nhập Áo, vụ chiếm đóng Sudetenland và cuối cùng là
vụ xâm lược Tiệp Khắc. Thậm chí sau Hiệp ướp Xô-Đức,
khi những phát súng đầu tiên vang lên ở Danzig ngày 1 tháng
Chín 1939, các nước phương Tây cũng chỉ đủ can đảm để
bắt đầu một cuộc "giả chiến" biểu tượng. Đó là lần
thứ tư Hitler được khích lệ. Phương Tây đã tưởng rằng
thí thành phố Danzig của Ba Lan thì chính mình sẽ thoát. Nhưng
– sau Warszawa – Paris trở thành thủ đô thứ hai bị chiếm
đóng và ít lâu sau thì London bắt đầu bị ném bom. Mãi đến
khi ấy các nước Đồng minh mới hét lên đòi chấm dứt ngay
lập tức và chấm dứt vĩnh viễn chiến tranh.

Tây Âu không được phép lặp lại một chính sách ích kỉ và
thiển cận như thế nữa trước một kẻ xâm lược. Hiện
trạng hôm nay và sự đột biến gia tăng căng thẳng nhắc chúng
ta nhớ lại tình hình năm 1939. Hôm nay, nước Nga, một quốc gia
hiếu chiến, đã chiếm đóng Krym, một khu vực của nước láng
giềng nhỏ bé hơn mình. Quân đội và mật vụ của Tổng
thống Putin tác chiến, cho tới nay thường giấu mặt, tại
miền Đông Ukraine, ủng hộ những thế lực đang khủng bố cư
dân vùng này, và trắng trợn dọa sẽ tràn vào xâm lược.

Nhưng so với năm 1939 thì tình thế hiện nay có một điểm
mới: Trong những năm gần đây, khi các đối tác phương Tây
còn tin vào "bộ mặt người" của kẻ xâm lược thì kẻ
đó đã thu hút được nhiều chính khách và doanh nhân châu Âu
vào quỹ đạo quyền lợi của mình. Nhóm lợi ích hình thành
từ khi đó đã và đang tiếp tục ảnh hưởng đến chính sách
Đông Âu của nhiều quốc gia, với phương châm đặc biệt ưu
tiên Nga hoặc thậm chí chỉ chú trọng vào Nga. Giờ đây chính
sách ấy đang phá sản. Châu Âu cần cấp bách một chính sách
Đông Âu mới và thực tiễn.

Vì thế chúng tôi kêu gọi các nước láng giềng, nhân dân và
các chính phủ Châu Âu:

1. Tổng thống François Hollande và chính phủ Pháp đang đứng
trước cạm bẫy tiến hành một bước đi có thể còn tệ hại
hơn cả sự bị động của Pháp năm 1939. Trong những tuần
tới, Pháp là nước Châu Âu duy nhất có thể sẽ giúp kẻ xâm
lược: qua việc bán những hàng không mẫu hạm Mistral khổng
lồ mới đóng theo hợp đồng cho Nga. Pháp bắt đầu sự hợp
tác này từ năm 2010 và ngay khi đó đã bị nhiều chỉ trích mà
Tổng thống Pháp lúc ấy là Nicolas Sarkozy thường dẹp bỏ
bằng lập luận rằng "Chiến tranh Lạnh đã qua rồi". Giờ
đây một cuộc Chiến tranh Nóng đang bùng nổ ở Ukraine; như
vậy không còn cơ sở nào để Pháp phải thực hiện bản hợp
đồng cũ nữa. Nhiều chính khách đã đề nghị Pháp nên bán
lại số tàu đó cho Liên minh Châu Âu hay cho Khối Quân sự NATO.
Nếu Tổng thống Hollande không sớm thay đổi ý kiến thì nhân
dân Châu Âu nên tảy chay hàng hóa Pháp để gây sức ép. Trung
thành với truyền thống vĩ đại của mình, Pháp phải kiên
định là một quốc gia phụng sự cho nền tự do của Châu Âu.

2. Từ khoảng năm 1982, CHLB Đức đã bắt đầu đẩy mình vào
vị thế phụ thuộc vào khí đốt của Nga ở quy mô lớn. Ngay
từ khi đó, các trí thức Ba Lan, trong đó có Czesław Miłosz và
Leszek Kołakowski, đã cảnh báo rằng các đường ống dẫn khí
đốt mới này có thể trở thành công cụ cưỡng bức Châu Âu.
Các Tổng thống Ba Lan Aleksander Kwaśniewski và Lech Kaczyński cũng
từng lưu ý điều đó. Song các nhà chính trị Đức rất đề
cao sự hợp tác với chính quyền Xô-viết thuở đó và chính
quyền Nga sau này, có thể xuất phát từ mặc cảm tội lỗi
của người Đức, có thể từ lòng tin vào một "phép màu kinh
tế Nga" hay cũng có thể từ hi vọng lợi lộc cá nhân. Qua
đó họ – có lẽ vô thức – đồng thời tiếp tục một
truyền thống bất hạnh của Đức, khiến họ coi Nga là đối
tác duy nhất của mình ở Đông Âu. Trong những năm gần đây,
các công ti nhà nước và của giới quả đầu Nga bắt rễ ngày
càng sâu ở Đức, từ lĩnh vực năng lượng đến kinh doanh
bóng đá và du lịch. Đức nên khống chế sự đan kết này, vì
nó luôn kéo theo sự lệ thuộc chính trị.

3. Mọi người dân và mọi quốc gia Châu Âu đều nên tham gia
cứu trợ Ukraine đang gặp nguy khốn. Hàng trăm ngàn người
chạy nạn đang cần viện trợ nhân đạo. Nền kinh tế nước
này đang cạn kiệt vì những hợp đồng dài hạn bất lợi
với hãng Gazprom của Nga. Cho đến nay, nhà độc quyền khí
đốt này đang ép Ukraine, một trong những khách hàng nghèo
nhất, phải trả mức giá cao nhất. Kinh tế, đời sống văn
hóa tuyệt vời, sống động cũng như các hoạt động truyền
thông và xã hội dân sự của Ukraine đang khẩn thiết cần
viện trợ, đối tác và các nhà đầu tư mới.

4. Nhiều năm nay Liên minh Châu Âu đều bảo Ukraine rằng đừng
hi vọng – cả về việc gia nhập EU lẫn về việc được
nhận ủng hộ gì hơn ngoài mang tính biểu tượng. Ngay cả
Chương trình Đối tác Đông Âu của EU cũng không thay đổi
được gì nhiều; thực tế đó chẳng qua là một chính sách
thay thế vô nghĩa. Song vấn đề này bỗng vận hành theo đà
của nó, chủ yếu nhờ ở sự kiên cường của các nhà dân
chủ Ukraine. Lần đầu tiên trong lịch sử có những người dân
gục ngã trước làn đạn, với lá cờ của EU trên tay. Lẽ nào
Châu  không tỏ tình đoàn kết với họ? Nếu như vậy thì
những giá trị của cuộc Cách mạng 1789, Tự do và Bác ái, đã
trở thành vô nghĩa với cái Châu Âu này.

Ukraine có quyền bảo vệ lãnh thổ và công dân của mình
trước một kẻ ngoại xâm, bằng cả quân đội và cảnh sát,
ở cả những khu vực sát biên giới với Nga. Ở Donetsk cũng
như mọi nơi khác trên toàn quốc, từ khi Ukraine tái lập nền
độc lập năm 1991 đến nay là hòa bình: Không hề có xung đột
bạo lực, kể cả trong vấn đề quyền của các sắc dân
thiểu số. Nhưng giờ đây Vladimir Putin đã tháo xích cho
"những con chó của chiến tranh" và đang tập dượt một
hình thức xâm lăng mới. Ông ta đang biến Ukraine thành một
vùng thí nghiệm, như Tây Ban Nha thời Nội chiến. Thời đó các
lực lượng phát-xít được Đức Quốc xã ủng hộ chiến
đấu chống phe Cộng hòa. Hôm nay, không hô vang khẩu hiệu "No
pasarán"[1] để chặn Putin là biến Liên minh Châu Âu và những
giá trị của nó thành lố bịch và đồng tình để trật tự
thế giới bị đảo lộn.

Không ai biết ba năm nữa ai sẽ cai trị nước Nga. Chúng ta
không biết điều gì sẽ đến với giới thượng lưu quyền
lực ở Nga, những kẻ đang thúc đẩy cái chính sách phiêu lưu,
đi ngược lại quyền lợi của chính dân tộc mình. Chúng ta
chỉ biết rằng: Hôm nay, ai tiếp tục theo đuổi chính sách
"<em>business as usual</em>", bất chấp mọi sự, là đang đùa
với sinh mệnh của hàng ngàn người Nga và người Ukraine. Là
mạo hiểm chấp nhận thêm hàng trăm ngàn người chạy nạn và
thêm một cú xâm lăng của đế quốc Putin vào những nước
khác. Hôm qua Danzig (Gdańsk), hôm nay Donetsk: Chúng ta không được
phép để Châu Âu sống cả vài thập kỉ với một vết thương
để ngỏ và rỏ máu.

<strong>Những người kí tên</strong>: <em>Władysław Bartoszewski,
Jacek Dehnel, Inga Iwasiów, Ignacy Karpowicz, Wojciech Kuczok, Dorota
Masłowska, Zbigniew Mentzel, Tomasz Różycki, Janusz Rudnicki, Piotr
Sommer, Andrzej Stasiuk, Ziemowit Szczerek, Olga Tokarczuk, Eugeniusz
Tkaczyszyn-Dycki, Magdalena Tulli, Agata Tuszyńska, Szczepan Twardoch,
Andrzej Wajda, Kazimierz Wóycicki, Krystyna Zachwatowicz</em>

01/9/2014

<strong>Nguồn</strong>: Bản tiếng Ba Lan: "<a
href="http://wyborcza.pl/1,75968,16562260,Gdansk_1939__Donieck_2014.html#ixzz3C3H6shNA">Gdańsk
1939. Donieck 2014</a>", <em>Gazeta Wyborcza. Bản tiếng Anh:
</em>1939-2014: <a
href="http://www.euractiv.com/sections/global-europe/appeal-polish-intellectuals-citizens-and-governments-europe-308088">Die
in Danzig – Live in Donetsk</a>, <em>EurActiv</em>. Bản tiếng Đức:
"<a
href="http://www.welt.de/print/die_welt/debatte/article131780806/Europas-Auftrag.html">Europa´s
Auftrag</a>", <em>Welt</em>.

Bản tiếng Việt © 2014 pro&contra

______________________

[1] Khẩu hiệu "Không cho (chúng) vượt qua", nổi tiếng trong
diễn thuyết của nhà hoạt động chính trị Dolores Ibárruri,
kêu gọi phe Cộng hòa chiến đấu bảo vệ thủ đô Madrid trong
Nội chiến Tây Ban Nha.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140901/loi-keu-goi-cua-tri-thuc-ba-lan-hom-qua-danzig-hom-nay-donetsk),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="https://saohongblog.files.wordpress.com/2014/09/tnc491lvn_1945.png?w=500"
></center>
<center><em>Khán đài nơi Cụ Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập
(02/9/1945)</em></center>

Ngày mùng 2 tháng 9 năm 1945, tại Ba Đình, Hà Nội "tuyên ngôn
độc lập"vang lên trước "quốc dân đồng bào và toàn thế
giới" <sup>(1)</sup>:

<blockquote> <em>Hỡi đồng bào cả nước,</em>

<em>Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng.
Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được;
trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và
quyền mưu cầu hạnh phúc".</em>

<em>Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm
1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất
cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân
tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự
do.</a></em>

<em>Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng
Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng
về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng
về quyền lợi.</em>

<em>Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được."</em>

...

<em>Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và
sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân
tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng,
tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập
ấy".</em>

[video:https://www.youtube.com/watch?v=jSSm_X-OY94]</blockquote>

<center>* * *</center>

Cho đến nay, chưa có ai đặt vấn đề liệu Việt Nam đã là
một nước độc lập thực sự (như tuyên ngôn) chưa?

Khái niệm ĐỘC LẬP, theo Tự điển Tiếng Việt của Viên
Ngôn ngữ Việt Nam:


ĐỘC LẬP tt (<em>hoặc dt</em>) <sup>(3)</sup>

<ol > <li>(<em>về một cá thể</em>) tự mình tồn tại, không
nương tựa hoặc phụ thuộc vào ai, vào cái gì khác (<em>Sống
độc lập; Độc lập suy nghĩ</em>).</li> <li>(<em>nước hoặc dân
tộc</em>) có chủ quyền, không phụ thuộc vào nước khác hoặc
dân tộc khác.</li> </ol> Tự điển Hán – Việt còn thêm, 3. sự
có đủ chủ quyền của một nước (<em>Nền độc lập dân
tộc</em>)

Câu hỏi tiếp theo, <em>CHỦ QUYỀN là gì?</em>
 Cũng từ
điển trên:"… <em>là quyền làm chủ của một nước trong
các quan hệ đối nội và đối ngoại</em>".

ĐỘC LẬP theo nghĩa đầy đủ đó, thì Việt Nam chưa thực
sự độc lập đúng nghĩa.

69 năm qua để có được "THỐNG NHẤT" về "CHỦ
QUYỀN", dân tộc Việt Nam đã trải qua hai cuộc chiến tranh
tàn khốc. Một cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và phía Bắc
đến 10 năm (1979-1989). Việt Nam đã thống nhất nhưng "TOÀN
VẸN LÃNH THỔ" thì chắc chắn là CHƯA.

Về lãnh thổ, không chỉ các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa
(chính phủ VNCH tiếp nhận và quản lý từ chính quyền Pháp ở
Đông Dương), <a
href="http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140116/hai-chien-hoang-sa-1974-cam-phan-vi-le-can-tinh.aspx">bị
Trung Quốc chiếm đóng từ 19/01/1974<sup>(2)</sup></a>; mà một số
đảo của quần đảo Trường Sa bị xâm chiếm <a
href="https://www.youtube.com/watch?v=aqblBfAfIrA">1988</a><sup>(3)</sup>.
Ngoài ra Việt Nam còn mất những vùng đất ở biên giới phía
Bắc từ 2000<sup><a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C4%91%E1%BB%8Bnh_Ph%C3%A2n_%C4%91%E1%BB%8Bnh_V%E1%BB%8Bnh_B%E1%BA%AFc_B%E1%BB%99">(4)</a></sup>.

Về đường lối chính trị, sự ĐỘC LẬP của Việt Nam cũng
chưa đúng nghĩa nếu tham chiếu bản Tuyên ngôn Độc Lập 1945.

Sau khi giành được chính quyền và 9 năm kháng chiến (Hiệp
định Genève, 1954), chính quyền miền Bắc lệ thuộc vào Liên
Xô và Trung Quốc, với ý thức hệ cộng sản. Chính quyền
Miền Nam lệ thuộc nước Mỹ. Các nước lớn Liên Xô, Trung
Quốc, Mỹ đều gây ảnh hưởng đến đường lối Việt Nam.
Hiệp định Geneve hay Hiệp định Paris 1973 đều là kết quả
hòa đàm của 4 bên và chịu sức ép của các nước đó.

21 năm chiến tranh Việt Nam (1954-1975) là cuộc chiến thực
nghiệm bằng xương máu người Việt để chứng minh "cuộc
đấu tranh ai thắng ai" của chủ nghĩa tư bản đế quốc và
chủ nghĩa cộng sản quốc tế. Liên Xô, Trung Quốc và Hoa kỹ
không bao giờ là đại diện cho quyền lợi của nhân dân và
dân tộc Việt Nam.

Hệ thống Xô-viết sụp đổ (1989-1991) là cơ hội để Việt
Nam tìm con đường riêng độc lập. Nhưng kể từ Hội nghị
Thành Đô 1990, thì Việt Nam lại lệ thuộc vào Trung Quốc,
không chỉ về chính trị. Vì thế, sau mỗi kỳ đại hôi đảng
(CSVN), "đặc phái viên của đảng" vẫn phải đi sứ "báo
cáo kết quả" với Trung Quốc.

Nếu Việt Nam thực sự độc lập, sẽ không có thông lệ đó.

Một "chủ thuyết" theo tư tưởng nhân văn và tiến bộ
của thế kỷ 19. Khi áp dụng vào thực tiễn đã thất bại từ
1990. Và bị biến tướng qua chính sách cai trị tàn bạo với
cái gọi "đấu tranh giai cấp", "bạo lực cách mạng";
tiêu diệt cả chính người dân và đồng chí của mình. Đại
diện cho chính sách này là những lãnh chúa cộng sản như
Stalin, Mao Trạch Đông, Polpot… mà Việt Nam vẫn còn trung thành?

Sự trung thành mù quáng đó, đã vứt bỏ tinh thần độc lập
của bản Tuyên ngôn 1945.

Lựa chọn con đường riêng để phát triển mà vẫn đảm bảo
chủ quyền quốc gia là một lựa chọn đau đớn cho Việt Nam
hiện nay. Nhưng không thể không chọn nếu thực sự muốn có
được độc lập. Đừng nên hy vọng và bám víu "tình đoàn
kết đồng chí viễn vông" với các thế lực ngoại bang mang
danh cộng sản. Sự lệ thuộc ý thức hệ đồng nghĩa với
đánh mất sự độc lập dân tộc.

Sự đảm bảo "<em><a href="http://youtu.be/7Z6hLuI9LpU">tự do và
bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và
bình đẳng về quyền lợi</a></em>" cho mọi công dân, như tinh
thần Tuyên ngôn Độc lập 1945. Khi đó mới có nền ĐỘC LẬP
đúng nghĩa.

Ngày 02/9/2014
<strong>Sao Hồng</strong>

<center><img
src="https://saohongblog.files.wordpress.com/2014/09/cncs3.jpg?w=500"
></center>
<center><em>Hội trường của một Hội nghị tiêu biểu của
Đảng Cộng sản Đông Dương (trước 1952)</em></center>

<h2>Tham khảo:</h2>

<ul> <li ><em><a
href="http://www.lichsuvietnam.vn/home.php?option=com_content&task=view&id=1092&Itemid=69">http://www.lichsuvietnam.vn/home.php?option=com_content&task=view&id=1092&Itemid=69</a>;
<a
href="http://youtu.be/jSSm_X-OY94">http://youtu.be/jSSm_X-OY94</a></em></li>
<li ><em><a
href="http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140116/hai-chien-hoang-sa-1974-cam-phan-vi-le-can-tinh.aspx">http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140116/hai-chien-hoang-sa-1974-cam-phan-vi-le-can-tinh.aspx</a>;
</em></li> <li ><em><a
href="https://www.youtube.com/watch?v=aqblBfAfIrA">https://www.youtube.com/watch?v=aqblBfAfIrA</a>
</em></li> </ul>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140901/sao-hong-tan-man-ve-doc-lap), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft220"><img
src="http://1.bp.blogspot.com/-pCheI-XzOlc/VAPkW75DqYI/AAAAAAAABIY/nyYIgC4PKDM/s1600/DSC01780.JPG"
width="240"><div class="textholder">Hoàng Tuấn Phổ-Tết
2014</div></div>

Mùng Hai Tháng Chín năm Giáp Tý 1984 là một ngày buồn trong
một năm buồn của gia đình tôi. Sau gần 20 năm theo Đảng,
được Nhà nước tặng thưởng <i>Huân chương kháng chiến
chống Mỹ cứu nước hạng Ba</i>, <i>Huy chương chiến sĩ văn
hóa</i> (hai lần), Cha tôi bỗng bị buộc thôi việc, khai trừ
Hội tịch, trả về địa phương-nơi cũng chừng ấy năm
trước, ông đứng dậy từ vũng lầy thời cuộc. Nhưng lần
này trở về làng cũ, trên đầu ông nặng thêm một tội
danh-một tội danh tày trời: Tội "chống Đảng"!

Tôi nhớ, bởi chuyện buồn ấy xảy ra đúng vào dịp Tết
Độc Lập dân tộc. Chính xác, Cha tôi phải chấp hành Quyết
định buộc thôi việc sau Tết Độc Lập một ngày: <i>Ngày 3
tháng 9 năm 1984</i>. Thế là mọi phấp phỏng hy vọng được
minh oan của cả nhà tôi kéo dài từ mùa xuân sang mùa hè, đến
mùa thu thì chấm dứt. Mẹ tôi tần tảo, sẵn sàng hy sinh,
chịu đựng tất cả vì chồng con, nhưng bà không chịu nổi
những lời dị nghị của làng xóm. Khi ấy tôi đã 14-15 tuổi
nên cũng hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Tội
"chống Đảng" lớn lắm, nhục nhã lắm! Nó đồng nghĩa với
tội Việt gian phản động! Hai đứa em tôi bé nhỏ chưa hiểu
gì, nhưng thấy bố mẹ, các anh buồn, chúng cũng buồn lây.

Thông thường, Mùng Hai Tháng Chín hàng năm, xóm làng tôi vui
như Tết. Trẻ con vui đùa, thanh niên cắm trại, tổ chức chơi
trò "Hái hoa Dân chủ". Và bao giờ làng cũng có một tiết mục
đặc biệt được già trẻ, gái trai chờ đợi là "màn" mổ
lợn ăn mừng Tết Độc Lập. Tôi thường sốt sắng với
nhiệm vụ đi nhận phần thịt cho nhà mình. Ở làng có mấy
ông chuyên chia thịt và chia rất khéo. Thật khó có thể chọn
ra một phần thịt nào nhiều hơn, ngon hơn. Phần nào cũng như
phần nào, thịt, xương, mỡ, nạc...có đủ cả trong từng
khóm. Nhà ai cũng có một phần khá tươm tất. Mấy tháng mới
được bữa cơm thịt no nê, bọn trẻ con chúng tôi vui đến
mức cứ tưởng ngày này trên thế gian ai ai cũng được sung
sướng như mình! Nhưng năm ấy, nhà tôi không có Tết Độc
Lập.

Đồng thời với kỷ luật buộc thôi việc, đề nghị đình
bản tiểu thuyết <b><i>"Mai vàng chùa Tháp"</i></b> ở NXB Thanh
Niên, Hội văn nghệ Thanh Hóa tuyên bố đã gửi công văn đi
các cơ quan, tạp chí đề nghị không xuất bản sách và in bài
của kẻ "chống Đảng" Hoàng Tuấn Phổ. Thế là, cánh cửa mà
Đảng từng mở ra con đường chữ nghĩa cho Cha tôi, nay lại
bị đóng sập lại. Trước khi đi "thoát ly", Cha tôi từng cổ
cày vai bừa ở quê. Nhưng lần này trở về, dù nặng gánh trên
vai, Mẹ tôi không muốn ông lại tiếp tục công việc đồng
áng... Cha tôi cũng quyết định bỏ bút, cầm dao cầu làm nghề
thuốc, châm cứu chữa bệnh. Nhà tôi trở thành cái xưởng bào
chế thuốc nho nhỏ. Phần chúng tôi, chỉ còn biết cố gắng
ngoan ngoãn học hành để cha mẹ vơi đi nỗi buồn.

Vậy mà bể dâu thoáng chốc đã 30 năm tròn!

Chắc bạn đọc không khỏi thắc mắc, muốn biết Cha tôi
"chống Đảng" như thế nào? Vâng, ông "chống" bằng một
bài thơ Thất ngôn bát cú! Nghĩa là ông tham gia cuộc thi
<i>"Xướng họa thơ vui, năm Tý nói chuyện chuột" </i>do báo
Đảng Thanh Hóa mời. Thơ ông "Họa" lại bài "Xướng"
của ông Hà Khang và Mai Bình-Chủ tịch Hội văn nghệ Thanh Hóa.
Tôi nhớ như in hai bài thơ này:

Bài "Xướng" do ông Mai Bình chấp bút:

<i>Năm Tý về đây nhắc chuyện đời</i>
<i>Không coi chừng chuột, chuột sinh sôi! </i>
<i>Chùm nem sơ hở con chù vọc</i>
<i>Đĩa chả thờ ơ lũ cống lôi! </i>
<i>Lạ nhỉ? chơi không toan gọn lốm,</i>
<i>Ở kìa! ngồi rỗi chực ngon xơi! </i>
<i>Hẹn nhau sắm bả phòng năm chuột</i>
<i>Hễ chúng bò ra giết tiệt nòi! </i>

Bài "Họa" của Cao Đăng (Cha tôi-Hoàng Tuấn Phổ):

<i>Giống chuột làm sao vẫn sống đời? </i>
<i>Con đàn cháu lũ cứ sinh sôi! </i>
<i>Đồ ăn bè cánh chia phần nhậu,</i>
<i>Của để tớ thầy hợp sức lôi! </i>
<i>Tiếc lọ chê ai đành chuột phá,</i>
<i>Hoài cơm trách bạn để mèo xơi! </i>
<i>Triệt đường ẩn nấp hang cùng hốc,</i>
<i>Cống lỗ chi chi cũng hết nòi! </i>

Đọc xong chắc có độc giả phì cười mà bảo rằng: chúng
tôi chỉ thấy đây là bài thơ "chống chuột" chứ làm gì
có chỗ nào "chống Đảng" nhỉ? Đúng vậy, thưa bạn đọc
yêu mến! Đây là bài thơ vui "chống ông Tý", "nói chuyện
chuột" 100% (như chủ đề cuộc thi <i>"Xướng họa thơ vui
năm Tý nói chuyện chuột" </i>đã đề ra)

Này nhé: Giống chuột hại, đục khoét từ thượng cổ đến
giờ. Thời nào con người cũng tìm cách diệt chuột, và diệt
được khá nhiều. Vậy mà chúng <i>"vẫn sống đời"</i>,
<i>"Con đàn cháu lũ cứ sinh sôi". </i>Vì sao? Vì giống này
rất mắn đẻ và cực tinh quái trong cuộc chiến sinh tồn.
Chúng hay rúc rích kéo nhau đi ăn. Thứ cùng đánh chén tại
trận, thứ hợp sức lôi về hang dùng dần. Khó mà bẫy bắt
được chúng. Người xưa có câu "Ném chuột sợ vỡ bình
quý" nên đôi khi chuột nhờ cơ hội đó mà sống sót. Nhiều
con mèo được nuôi để bắt chuột, nhưng chỉ giỏi ỉa bếp,
để chuột ngang nhiên hành hoành, quả là <i>"hoài cơm",</i>
đáng trách. Bài "Xướng" của Mai Bình đề xuất: <i>"Hẹn
nhau sắm bả phòng năm Chuột, Hễ chúng bò ra giết tiệt
nòi".</i> Nhưng giống chuột đa nghi có khả năng "xuất quỷ,
nhập thần", "thiên biến vạn hóa". Chấp nhận cho chúng tồn
tại trong hang hốc là cách đánh chuột nửa vời và thụ
động. Cao Đăng đề xuất biện pháp đánh chuột của dân gian,
triệt để, quyết liệt hơn: <i>"Triệt đường ẩn nấp hang
cùng hốc, Cống lỗ chi chi cũng hết nòi"</i>. Nghĩa là đánh
vào tận sào huyệt giống đục khoét! Lại chủ trương diệt
cả chuột cống, chuột lỗ-loại chuột kếch xù mà họ nhà
mèo không dám đụng đến. Rồi chuột nhắt, "chi chi" chuột...
hễ đục khoét, ăn hại đều diệt hết! </h3> Tôi dù ở tuổi
thiếu niên cũng đã đủ khôn để cảm nhận đây là bài thơ
hay, nghĩa bóng chống lại những tiêu cực thời nào cũng có.
Mẹ tôi là nông dân chất phác, dù lòng đang nặng trĩu nỗi
buồn, khi nghe bài thơ "chống Đảng" của Cha tôi cũng phải
tủm tỉm cười khen...hay, và nói: <i>"Tôi chả thấy ông
chống Đảng ở chỗ mô cả </i>!<i>" </i>Có lẽ cuối cùng dù
Cha tôi không thoát được tội tày đình, nhưng tự lòng Mẹ
tôi đã cảm thấy vô tội và thanh thản.

Nhà tôi tuy nghèo nhưng từ nhỏ chúng tôi được bố mẹ cho
ăn học, giáo dục tử tế. Cha tôi luôn nhắc nhở con cái:
<i>"Nhà ta được như ngày nay là nhờ có Đảng, các con phải
cố gắng học hành, phấn đấu, đi bằng chính đôi chân của
mình, sống có ích cho gia đình, xã hội".</i> Tôi biết rõ Cha
tôi là người thế nào. Tôi không tin ông chống lại những
chủ trương mà thường ngày tôi vẫn nghe ông ca ngợi là đúng
đắn và tiến bộ.

Thế nhưng "có người" đại diện cho Đảng lại động
lòng, tự thấy mình trong bài thơ "chuột" và cho rằng "nó"
đang "chống" mình! Họ phân tích như sau: <i>"Con đàn cháu
lũ"</i> ở đây ý chỉ "con ông cháu cha" đời nối đời
hưởng đặc quyền đặc lợi. <i>"Đồ ăn bè cánh chia phần
nhậu, Của để tớ thầy hợp sức lôi"</i> ám chỉ chuyện
vây bè, kéo cánh, ăn cắp của công, tham ô, hối lộ, móc
ngoặc với nhau. Của ít chia nhau ăn, của nhiều hợp sức lôi
về nhà làm giàu. Không thể chấp nhận được! Chế độ này
là khối "đại đoàn kết", chỉ có quan hệ "đồng chí"
"đồng nghiệp", tại sao lại có từ <i>"bè cánh", "tớ
thầy"</i> ở đây? Cao Đăng nói <i>"Tiếc lọ", </i>thì
"lọ" cũng là "bình". Mà "bình" không phải "Mai
Bình" còn ai vào đây? Hóa ra, cấp trên vì nương tay với
"Bình" nên không chống tiêu cực? Thật quá "thâm ý"!
<i>"Hoài cơm trách bạn để mèo xơi",</i> "mèo" đây đích
thị là những người nắm pháp luật rồi! Dám nói họ là
<i>"hoài cơm"</i> sao? Lại còn định <i>"Triệt đường ẩn
nấp hang cùng hốc, Cống lỗ chi chi cũng hết nòi! </i>" Cao
Đăng muốn "diệt" tận gốc, từ "ông to" đến "ông
nhỏ" kia ư? (đoạn này tôi nhớ lại theo lời kể của Cha
tôi sau mỗi tuần trở về nhà với gương mặt mệt mỏi, thất
thần...)

Thế là họa lớn! Chín tháng trời ròng rã, Cha tôi chỉ làm
mỗi công việc trần tình, kiểm điểm, mất ăn mất ngủ...
Rốt cuộc ông vẫn không thể nào thanh minh được.

Năm Mậu Tý 2008, ông Khương Bá Tuân-nguyên PGĐ Sở NN và PTNT
Thanh Hóa hỏi tôi: <i>"Cậu còn nhớ bài thơ xướng họa
"Năm Tý nói chuyện Chuột" của ông Phổ không? Thỉnh
thoảng các cụ trong câu lạc bộ Hàm Rồng có hỏi. Mình thì
chỉ nghe nói chứ cũng đã được đọc đâu. Nếu cậu còn
nhớ chép lại cho mình một bản làm kỷ niệm"</i> Tôi trả
lời: "<i>Cháu nhớ. Mậu Tý năm nay là 24 năm bài thơ họa năm
Tý nói chuyện chuột. Cháu có nói với Bố cháu nhân đây nên
kể lại sự việc để mọi người hiểu. Nhưng ông Cụ bảo,
"Thôi, chuyện đã qua rồi...Mình nhắc lại người ta lại
hiểu lầm là gợi chuyện cũ..." </i>

Tôi hiểu. Sau nhiều tai bay vạ gió từ thời Cải cách ruộng
đất và Đấu tranh chính trị, Cha tôi giống như con chim sợ
làn cây cong vậy. (<a
href="http://tuancongthuphong.blogspot.com/2014/07/bat-phong-tran-phai-phong-tran_31.html"
>Xem thêm)</a> Thế nên ông mới viết: <i >"Sờ râu lão Tý tay
còn nhớp, Chạm vía cụ Mèo mạng suýt toi! "</i>

Ngày Tết Độc Lập 2014 năm nay khiến tôi lại nhớ về ngày
buồn cách đây đúng 30 năm trước. Lần này ông Cụ đã đồng
ý cho <i>Tuấn Công thư phòng</i> công bố Bản trần tình
<b><i>"Có hay không có một tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng
ở Thanh Hoá? " </i></b>từng đọc tại Đại hội Văn nghệ
Thanh Hóa cách đây 25 năm về trước, sau khi ông được phục
hồi công tác. Xin trích đăng để bạn đọc hiểu rõ thêm câu
chuyện nhỏ của gia đình tôi trong muôn vàn câu chuyện lớn
khổ đau của "Biển cả đời người":

Có hay không có một tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng ở
Thanh Hoá?

<i>(Bài phát biểu của Hoàng Tuấn Phổ đã trình bày tại
Đại hội văn học nghệ thuật Thanh Hoá lần thứ III vào lúc 2
giờ chiều ngày khai mạc 22/5/1989 tại hội trường tỉnh 25B)
</i>

<i>"Thưa ông Bí thư tỉnh uỷ Lê Huy Ngọ</i>

<i>Thưa Ban thường vụ Tỉnh uỷ và các đại biểu,</i>

<i>Thưa Đại hội</i>

... Theo sự khẳng định của Ban thường trực Hội do Ô. Mai
Bình làm Chủ tịch, có một tổ chức văn nghệ sĩ chống
Đảng ở Thanh Hoá và Hoàng Tuấn Phổ là một hạt nhân, một
thành viên của tổ chức ấy.

<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_1.jpg" width="600"
height="814" alt="hoang_tuan_pho_1.jpg" /></center>
<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_2.jpg" width="600"
height="832" alt="hoang_tuan_pho_2.jpg" /></center>
<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_3.jpg" width="600"
height="828" alt="hoang_tuan_pho_3.jpg" /></center>
<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_4.jpg" width="600"
height="842" alt="hoang_tuan_pho_4.jpg" /></center>
<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_7.jpg" width="600"
height="846" alt="hoang_tuan_pho_7.jpg" /></center>
<center><em>Bút tích một số trang của bản Điều
trần</em></center>

Dịp Tết Giáp Tý (1984) báo Thanh Hoá phối hợp với các cơ
quan Sở văn hoá-thông tin, Đài phát thanh tỉnh, Hội văn nghệ
mở cuộc thi hoạ thơ vui với tiêu đề <i>"Năm Tý nói chuyện
chuột".</i> Bài xướng do Mai Bình chấp bút (nghe nói bài này
chẳng những đã thông qua Ban thường vụ tỉnh uỷ mà còn
được ông Bí thư Tỉnh uỷ Hà Trọng Hoà phê duyệt) và báo
Thanh Hoá mời tôi tham gia, sau đó đã đăng bài hoạ của tôi
ký tên Cao Đăng. Số báo này vừa mới phát hành, bản thân tác
giả chưa được nhìn thấy bài mình in ấn ra sao đã bị Ban
thường trực Hội gọi bảo: bài thơ hoạ của Cao Đăng, theo
các đồng chí lãnh đạo cấp trên, sai lầm về quan điểm. Tôi
hỏi: sai lầm về những "điểm" gì, xin chỉ rõ, thì không
được giải đáp cụ thể. Rồi chẳng hiểu căn cứ vào đâu:
Bài thơ hoạ của Cao Đăng bị qui là có tư tưởng chống
Đảng vào người ta tiến hành khá khẩn trương, gay gắt và
kiên quyết một số biện pháp như hội họp lãnh đạo để
phân tích phê phán bài thơ, bắt tác giả phải viết tự kiểm
điểm, gây dư luận quần chúng phản đối tác giả, vận
động cán bộ, nhân dân, văn nghệ sĩ trong tỉnh gửi kiến
nghị lên án tác giả và viết bài gửi tới Báo Thanh Hóa phê
phán bài thơ, rồi về địa phương tác giả lập hồ sơ bịa
tạc,v.v... nhằm tạo ra một vụ án văn học<sup>(1)</sup>. Ông
Mai Bình, Chủ tịch Hội cho biết: <i>"Đáng lẽ Sở công an
Thanh Hóa và Viện kiểm sát nhân dân tỉnh khởi tố vụ án
này, nhưng Ban thường trực Hội xin để Hội giải quyết nội
bộ. Vậy thái độ của tác giả phải hết sức thành
khẩn".</i> Tôi nói: <i>"Tôi không thấy mình mắc sai lầm ở
chỗ nào"</i> Ông Hà Khang phó Chủ tịch Hội, gợi ý:
<i>"Kiểm điểm theo dư luận của cán bộ và nhân dân phê
phán nội dung tư tưởng xấu của bài thơ".</i> Tôi nói:
<i>"Dư luận thì không phải cái gì cũng đúng. Có người bảo
tôi đả kích ông này ông nọ, nhưng cũng có người cho rằng:
không có "xướng" thì sao có "họa",v.v...tôi biết theo
"dư luận" nào? </i>" Ông Vương Anh, phó chủ tịch Hội (Ủy
viên chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam) bắt tôi phải thú nhận
theo tinh thần một bài viết dưới mục <b><i>"Ý kiến bạn
đọc"</i></b> trên báo Thanh Hóa phê phán thơ họa của Cao
Đăng là xuyên tạc sự thật, nói xấu chế độ. Bài này ký
tên Phạm Trung Thực (Thị xã Thanh Hóa). Ông Vương Anh nhấn
mạnh là bài của "ông to" cấp trên viết (thực ra do ông
Vương Anh viết). Tôi nói: <i>"Nếu là "ông to" cấp trên
thì bài viết phải ghi rõ họ tên thật và chức vụ thì tôi
mới chấp hành nghiêm túc kiểm điểm, còn như người viết dù
"to"cỡ nào, ở "cấp" nào mà lại nhân danh "bạn
đọc" thì trên nguyên tắc thông thường bạn đọc có quyền
khen, chê, và tác giả được quyền tiếp thu hay không tiếp
thu".</i> Nhưng ông Vương Anh vẫn không cho biết rõ Phạm Trung
Thực là ai và vẫn nhắc lại rằng tôi phải kiểm điểm theo
hướng đó. Ông Vương Anh nói thêm với tôi và một số anh em
văn nghệ như Trọng Miễn, Đào Phụng, Xuân Quảng, Nguyễn
Ngọc Quế và nhiều chị em khác rằng: trong cuộc họp Thường
vụ Tỉnh ủy triệu tập lãnh đạo Hội văn nghệ để bàn xét
về vấn đề thơ chống Đảng, ông Vương Anh liếc nhìn vào
sổ tay ông Lê Xuân Sang (Trưởng ban Tuyên huấn Tỉnh ủy) và
ông Quách Lê Thanh (Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy) đều thấy
cùng ghi một dòng chữ: <i>"Hoàng Tuấn Phổ chống
Đảng"</i>. Điều này không biết có thực hay không, nhưng
chẳng riêng gì tôi mà các anh em khác cũng đều hết sức hoang
mang lo sợ. Mặc dù vậy, tôi vẫn không thể làm vừa lòng Ban
thường trực Hội nói chung và ông Phạm Trung Thực nói riêng
vì không hề nhận ra mình đã mắc những sai phạm chính trị
trong bài thơ họa ký tên Cao Đăng. Sau những cuộc kiểm điểm
liên miên ngày này qua tháng khác, Ban thường trực Hội kết
luận tôi là <i>"thái độ kiểm điểm không thành khẩn kéo
dài"</i> (9 tháng).

Cũng trong thời gian này, anh Minh Hiệu (Nhà thơ) có 8 bài thơ,
Ban thường trực Hội coi như là <i>"8 phát súng đại
bác"</i> nã vào Tỉnh ủy. Ông Vương Anh nói: trong khi ông Minh
Hiệu tấn công trực diện vào Đảng thì Hoàng Tuấn Phổ gián
tiếp đả kích những cán bộ lãnh đạo của Đảng. Anh Xuân
Hùng vẽ bức tranh <i>"Chuẩn bị thóc nhập kho",</i> vì góc
bức tranh có vẽ một cây rơm, chung quanh có mấy em bé đang
đùa chơi, ông Mai Bình và Ban thường trực Hội bảo là
<i>"cây rơm to hơn đống thóc tức là mất mùa thì lấy thóc
đâu nhập kho</i><i >? Phải chăng tác giả ẩn ý rằng thành
tích nông nghiệp của ta chỉ là giả tạo? "</i> (Trong thực
tế, dù được mùa lớn, rơm vẫn nhiều hơn thóc! ) Bức tranh
vẽ một đàn ngựa của anh Đỗ Chung, bị ông Mai Bình lộn
ngược dưới lên để xem và nhận xét là tác giả vẽ toàn là
các bộ phận kín của phụ nữ! Cũng một bức tranh khác của
Đỗ Chung, ông Vương Anh bảo: <i >"Cái mặt trời tím mọc
trên cánh đồng lúa là con số không, ý tác giả muốn nói
"nền nông nghiệp nước ta chỉ là con số không!".</i> Còn
nhiều trường hợp nữa tôi không tiện dẫn hết ra đây.

Cứ cái kiểu suy diễn, phán xét nguy hiểm đó, trong công việc
đọc duyệt tác phẩm, các ông Mai Bình, Hà Khang, Vương Anh đã
dần dần hệ thống hóa các tác phẩm, quy tụ các hiện tượng
để tiến tới khẳng định ở Thanh Hóa có một tổ chức văn
nghệ sĩ chống Đảng. Ông Mai Bình thay mặt Ban thường trực
Hội bảo tôi: <i>"Cho dù anh có phải nhận hình thức kỷ
luật ra khỏi cơ quan văn phòng Hội thì anh cũng phải khai ra
những kẻ cùng hội cùng thuyền để giúp Đảng lãnh đạo
phong trào văn nghệ tỉnh nhà được tốt".</i>

Sáng 27/5/1984, tại phòng ông Trần Kháng (Trưởng ban hành chính
trị sự của Hội) ông Hà Khang thay mặt Ban thường trực Hội
yêu cầu tôi phải trả lời những câu hỏi:

1. Tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng ở Thanh Hóa gồm những
ai, do ai cầm đầu?

2. Tổ chức này đã có nhiều cuộc tọa đàm, vậy anh đã dự
những cuộc tọa đàm nào, các anh đã bàn bạc hoặc tiến hành
những vấn đề, những công việc gì?

Tôi hỏi lại ông Hà Khang:

1. Ban Thường trực Hội căn cứ vào đâu để khẳng định
tôi có tham gia tổ chức Văn nghệ sĩ chống Đảng?

2. Ban Thường trực Hội hiểu thế nào về chữ "tọa
đàm"? Nếu tọa đàm là những cuộc trà lá mấy anh em văn
nghệ ngồi tán gẫu về văn chương thì thường xuyên có và
chẳng có gì là chống Đảng cả. Còn như về một tổ chức
nào đó có hoạt động chống Đảng thì tôi không hề biết.
Và, nếu Ban thường trực Hội đã biết chắc có những cuộc
tọa đàm như ông (Hà Khang) nói thì xin ông dẫn ra cụ thể.

Ông Hà Khang nói: <i>"Hôm qua tại nhà hát Lam Sơn chắc anh có
nghe đồng chí bí thư Tỉnh ủy nhấn mạnh về những cuộc
tọa đàm của anh em Văn nghệ Thanh Hóa, đó chính là những
cuộc tọa đàm của tổ chức Văn nghệ sĩ chống Đảng! "</i>

Tôi nói: "Tất cả những điều ông Hà Trọng Hòa và ông Hà
Xuân Trường nói chuyện với những người làm công tác tư
tưởng cấp tỉnh sáng hôm qua, ngày 26/5/1984, tại nhà hát Lam
Sơn (thị xã Thanh Hóa) tôi đều chú ý lắng nghe. Tôi nhớ rõ
lời bác bí thư tỉnh ủy nói: <i>"Trong thời gian qua có những
bài thơ của một số anh chị em</i>-vừa nói xong mấy từ
<i>"của một số anh chị em",</i> bác bí thư liền chữa ngay
là <i>"của một số anh em".</i> Bác bí thư nói tiếp:
<i>"Và những cuộc tọa đàm biểu hiện tư tưởng chủ quan,
tự phụ, cho là lãnh đạo không hiểu mình, không bằng mình,
gây ra dư luận không tốt trong cán bộ và quần chúng..."</i>
Tôi không hề thấy bác bí thư nói đến chuyện chống
Đảng..."

Ông Hà Khang ngồi im lặng một lát rồi nói: <i>"Chỉ thị
của lãnh đạo cấp trên là Ban thường trực Hội phải làm
sáng tỏ vấn đề chống Đảng của một số văn nghệ sĩ trong
tỉnh. Vậy anh phải viết ngay bản tường trình về tất cả
những gì anh biết về tổ chức này, về những cuộc tọa đàm
mà anh được dự! "</i>

Tôi nói <i>"tôi không biết gì về những điều Ban thường
trực Hội cần biết, do đó tôi không thể làm bản tường
trình được".</i>

Ông Hà Khang liền nói: <i>"Đây là chỉ thị của cấp trên,
là lệnh của đồng chí lãnh đạo cao nhất, anh phải chấp
hành nghiêm túc. Ngày mai anh phải xong bản tường trình gửi Ban
thường trực Hội". </i>Nói xong, ông Hà Khang đứng dậy chấm
dứt buổi làm việc, không cho tôi trình bày hay hỏi han gì hơn.

Chấp hành lệnh của lãnh đạo, tôi phải viết bản tường
trình cũng chỉ là nhắc lại những điều tôi đã nói ở trên
(có đi sâu chi tiết hơn) vì không biết nói gì khác. Tôi đề
nghị Ban thường trực Hội công bố bản kiểm điểm của tôi
ngày 28/5/1984 vấn đề sẽ được chứng minh cụ thể. Sau đó,
tôi được biết, trong khi ông Hà Khang thẩm vấn tôi ở Văn
phòng Hội thì ông Mai Bình gọi anh Xuân Quảng (họa sĩ công
tác cơ quan văn phòng Hội) tới Sở văn hóa-thông tin (Vì ông
Mai Bình là Phó giám đốc Sở kiêm Chủ tịch Hội) để tra
hỏi cũng với nội dung vấn đề như ông Hà Khang hỏi tôi. Ông
Mai Bình còn bịa ra là Hoàng Tuấn Phổ đã thú nhận và khai
báo hết cả rồi, và dọa là nếu Xuân Quảng không thành khẩn
sẽ chịu kỷ luật nặng hơn.

Cũng trong những ngày này, ông Mai Bình báo cáo đề nghị sở
Công an Thanh Hóa về địa phương tôi lấy hồ sơ lí lịch theo
hướng đem vụ việc chống Đảng ở địa phương kết hợp
cùng ông Giá Tổng biên tập báo Thanh Hóa tố cáo tôi 3 đời
chống Đảng v.v...(Vấn đề này còn liên can tới nhiều đối
tượng khác, tuy ở mức độ và hình thức không giống nhau như
trường hợp buộc anh Phạm Văn Sĩ cán bộ Biên tập NXB Thanh
Hóa phải chuyển công tác đi xa, nếu không thì phải thôi
việc, trường hợp cô Út ở phòng lưu trữ UBND tỉnh phải
chuyển công tác về thị ủy Thanh Hóa, vì cô Út có chồng là
anh thương binh Lê Viết Khảm, khen thơ họa của Cao Đăng,
v.v...)

Sang tháng 6 năm 1984, tôi còn phải viết đi, viết lại nhiều
lần các bản tường trình, kiểm điểm xoay quanh vấn đề trên
vì vẫn liên tục bị các ông trong Ban thường trực Hội luân
phiên gọi lên thẩm vấn, gợi ý, khuyên bảo. Đầu tháng 8 năm
1984, có lẽ xét thấy không thể khai thác được gì ở tôi như
ý lãnh đạo mong muốn và vấn đề thơ họa Cao Đăng cũng
không nên để dư luận kéo quá dài, ông Mai Bình gọi tôi, nói:
<i>"Hội đồng kỷ luật sắp họp, anh không tránh khỏi kỷ
luật, chỉ còn ở mức độ kỷ luật có thể nặng hay nhẹ.
Nhưng trước khi nhận kỷ luật, anh có muốn lên gặp lãnh
đạo cấp trên như bác Hà Trọng Hòa, bác Tống Xuân Nhuận
để trình bày những điều anh không muốn nói với chúng tôi
thì để chúng tôi bố trí anh lên gặp? " </i>Tôi đáp:
<i>"Hiện tại, tôi không có gì khác ngoài những điều tôi
đã viết trong các bản kiểm điểm để trình bày với lãnh
đạo cấp trên."</i> Ông Mai Bình lại hỏi: <i>"Thế anh có
suy nghĩ gì về vấn đề kỷ luật? "</i> Tôi trả lời:
<i>"Tôi chỉ nghĩ là tôi không có tội lỗi gì. Nếu như có
sai lầm thì tôi chỉ sai lầm ở chỗ đã tham gia vào việc
xướng họa thơ."</i> Rồi tôi đề nghị đưa vấn đề ra
trước một cuộc hội thảo văn học của anh em văn nghệ Thanh
Hóa, nhưng ông Mai Bình không chấp nhận. Rốt cuộc, tôi vẫn
bị Ban thường trực Hội qui kết là một hạt nhân, một thành
viên của tổ chức văn nghệ sĩ chống Đảng. Kết luận này
cũng được một số nhà lãnh đạo cấp tỉnh đồng tình,
nhất trí, ở đây tôi thấy không cần thiết nêu rõ họ tên,
chức tước (4). Cho đến nay, tôi vẫn không thể tự giải
thích nổi tại sao Ban thường trực Hội lại bịa đặt cái
chuyên tày trời đó, và bịa đặt ra nhằm mục đích gì? Có
đúng là Ban thường trực Hội chỉ làm cái việc vâng lệnh
lãnh đạo cấp trên và lãnh đạo cấp trên là những ai, lãnh
đạo cao nhất là ai? Tại sao các nhà lãnh đạo của Đảng bộ
Thanh Hóa lại nhằm tiêu diệt hoặc đánh vào những người
cầm bút ở địa phương mình? Hay là có một tổ chức văn
nghệ sĩ chống Đảng ở Thanh Hóa thật? Mặc dù Đảng ta đã
có chính sách mới, văn nghệ sĩ được tuyên bố là được
"cởi trói" tôi vẫn không thể yên tâm vì chắc là những
bản báo cáo mật của Ban thường trực Hội, của một số cá
nhân ố nhân thắng kỷ, những chỉ thị, những lệnh riêng
của Tỉnh ủy và có thể là cả hồ sơ vụ án văn nghệ sĩ
Thanh Hóa chống Đảng, đang lưu trữ tại một chỗ nào đó,
rồi biết đâu, khi có cơ hội, kẻ xấu bụng, ác ý hay chính
các ông Mai Bình, Hà Khang, Vương Anh lại khui ra thì sao? Vì
vậy, tôi đề nghị Đại hội buộc Ban thường trực Hội
(khóa II) phải:

1. Công bố toàn bộ hồ sơ về vụ án văn nghệ sĩ Thanh Hóa
chống Đảng mà các ông soạn thảo bí mật.

2. Nói rõ, các ông tiến hành âm mưu này xuất phát từ đâu,
nhằm mục đích gì?

3. Về việc xử lý oan cho cán bộ và việc vu khống anh em văn
nghệ sĩ chống Đảng phải được minh oan, phải được giải
quyết theo luật lệ hiện hành, và về phía Ban thường trực
Hội từng người phải nhận kỷ luật thích đáng.

Thưa...

Thanh Hóa trong lịch sử đã xảy ra một số vụ án văn
chương, có vụ, án xử tới tử hình. Để phòng ngừa cái tai
họa văn chương, tôi nghĩ chúng ta nên nhớ lại lời dạy của
Lê-nin. Trong sách <b><i>"Lê-nin bàn về văn học nghệ
thuật"</i></b> (NXB Sự thật-1960) có in bài báo nổi tiếng:
<b><i>"Tổ chức Đảng và văn học có tính Đảng"</i></b>
Lê-nin viết: <i>"Mỗi người đều có tự do viết tất cả
những điều họ muốn viết và nói tất cả những điều họ
muốn nói, không một chút hạn chế nào. Nhưng như vậy thì
mỗi đoàn thể tự nguyện, tự giác (trong số đó kể cả
Đảng) cũng đều được tự do đuổi cổ những phần tử lợi
dụng chiêu bài Đảng để cổ vũ những quan điểm trái ngược
với Đảng"</i> Lời dạy sáng suốt và công bằng đó của
Lê-nin cần được áp dụng với tất cả những kẻ <i>"lợi
dụng chiêu bài Đảng"</i> để thực hiện những mưu đồ
thâm hiểm, xấu xa, thấp hèn của chúng.

Và, tôi đề nghị Điều lệ của Hội ta nên đề cập cụ
thể vấn đề này./.

<i> Ngày 22 tháng 5 năm 1989</i>

<u>Chú thích:</u>

- Vì không có đủ cơ sở lý luận buộc tội tôi về bài thơ
họa, Ban thường trực Hội bịa đặt cho tôi một số khuyết
điểm về ý thức tổ chức để thi hành kỷ luật: đuổi ra
khỏi cơ quan Nhà nước và khai trừ khỏi Hội (/9/1984). Ngày
8/11/1988 Hội nghị toàn thể hội viên Hội văn nghệ Thanh Hóa
đã quyết định phục hồi Hội tịch cho tôi, nhưng còn vấn
đề xử lý kỷ luật sai về tổ chức cán bộ đến nay vẫn
chưa được giải quyết (sửa sai) do sự cố ý chống lại của
Mai Bình và Vương Anh đối với tôi.

- Theo nguồn tin đáng tin cậy, nếu Hà Trong Hòa giữ vững ghế
Bí thư Tỉnh ủy thêm 6 tháng nữa, tôi và một số người nữa
sẽ bị ghép vào vụ án chính trị Lường Mạnh Hòa (con trai
Lường Mạnh Huân đã bị chính quyền cách mạng xử tử hình)

- Bài phát biểu này được Đại hội vỗ tay hưởng ứng
nhiệt liệt, nhưng do thời gian hạn chế của Đại hội, vấn
đề tôi nêu ra không có điều kiện giải quyết kịp thời..."

<i>*Phần chú thích này không có trong bản trình bày trước
Đại hội". </i>

<i>(Hết trích nội dung điều trần trước Đại hội của
Hoàng Tuấn Phổ)</i>


<h2> Vài lời nói thêm:</h2>

Bây giờ, làng tôi không còn mổ lợn chia thịt ăn mừng Mùng
Hai Tháng Chín như ngày trước nữa. Bọn trẻ con cũng chẳng có
được cảm giác vui sướng đón Tết Độc Lập bằng một bữa
cơm thịt no nê như chúng tôi thuở nào. Bởi điều kiện vật
chất bây giờ đã khác trước rất nhiều. Tuy nhiên, viết
đến đây tôi lại nhớ ngày xưa mỗi lần đứng xem chia thịt,
sốt ruột chờ lấy phần, tôi thường nghĩ về câu chuyện
đọc lỏm được trong sách của Cha tôi, và thú vị với ý
nghĩ, trong đám đông chỉ mình tôi biết: <i >Bên Tàu có ông
Trần Bình chia thịt cho làng rất đều, các bô lão đều khen
ngợi. Trần Bình đáp: "Ngày sau Bình này mà được làm Thừa
tướng thì cũng khéo như việc chia thịt hôm nay vậy". Quả
nhiên, sau này Trần Bình trở thành Thừa tướng nổi tiếng
đời Hán Lưu Bang. </i>Vậy mà mấy người chia thịt ở làng
tôi họ không hề biết rằng mình rất giỏi và cái nghề chia
thịt của họ đã từng được nhắc đến trong sử sách nước
Tàu! Lớn lên tôi mới hiểu, ông Trần Bình vốn là người có
trí tuệ siêu phàm, dường như sinh ra để làm Thừa tướng.
Bởi vậy có thể nói ông là một <i >Thừa tướng đi chia
thịt,</i> khác với những <i>Kẻ</i> <i >chia thịt làm Thừa
tướng</i>.

<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_gdn326.jpg"
width="600" height="820" alt="hoang_tuan_pho_gdn326.jpg" /></center>
<center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/hoang_tuan_pho_gdn2.jpg"
width="600" height="820" alt="hoang_tuan_pho_gdn2.jpg" /></center>
<center><em>Bản nháp Công văn đề nghị khôi phục công tác cho
HTP do Nhà văn Đặng Ái, Chủ tịch Hội VHNT Thanh Hóa
ký</em></center>

Trở lại với câu chuyện một Tết Độc Lập buồn của gia
đình tôi.

Đ/c Hà Trọng Hòa-Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa, sau đó đã bị
kỷ luật Đảng. Cha tôi-Nhà nghiên cứu Hoàng Tuấn Phổ sau khi
được phục hồi công tác, ở tại Khu tập thể Hội Văn học
nghệ thuật Thanh Hóa. Các ông Mai Bình, Vương Anh thỉnh thoảng
vẫn lui tới gặp gỡ, trò chuyện. Khi triển khai Dự án khôi
phục Lam Kinh, ông Mai Bình không đồng ý với một số phương
án, tuy nhiên chưa có dịp trình bày. Trước khi mất ông Mai
Bình có giao lại văn bản và nhờ Hoàng Tuấn Phổ sau này có
điều kiện thì công bố (hiện HTP còn giữ).

Ba mươi năm trôi qua, nhiều kẻ đã "ra đi", nhưng cũng không
ít người còn "ở lại". Thuở <i>"Đánh chuột vỡ bình, thơ
sứt trán",</i> Nhà nghiên cứu Hoàng Tuấn Phổ mới ở độ
tuổi 50, nay đã thành Ông Lão Tám Mươi. Hàng ngày ông vẫn
miệt mài dồn tâm huyết cho công trình <i>"Tinh hoa văn hóa xứ
Thanh"</i>. Quan điểm của ông là oán thù nên cởi chứ không
nên buộc. Tuy nhiên, những câu chuyện cũ như thế này người
ta lại không được phép quên. Bởi đó là một phần của
lịch sử và cũng là một trong những bài học quý giá của quá
khứ. Đây chính là lý do <a
href="https://www.google.com.vn/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&source=web&cd=1&cad=rja&uact=8&sqi=2&ved=0CBsQFjAA&url=http%3A%2F%2Ftuancongthuphong.blogspot.com%2F&ei=0GUDVK3DK9bj8AX1j4L4Ag&authuser=1&usg=AFQjCNHhkox2PKBgind7s75iPNIEgBZ96A&sig2=LmFghnNQ1uGSAPUQ7fp2hA&bvm=bv.74115972,d.dGc"><i>Tuấn
Công Thư Phòng</i></a> nhớ lại <i>"Ngày này năm xưa". </i></h3>
<h3 > </h3> <i>Hoàng Tuấn Công/Ngày nghỉ Tết Độc Lập/2014</i>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140901/hoang-tuan-cong-nho-mot-tet-doc-lap-buon-va-30-nam-bai-tho-chong-dang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives