Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<blockquote><strong>Dân Luận:</strong> Chưa cần biết ông Susilo có
liên quan tới vụ hối lộ hàng triệu đô-la này hay không,
nhưng việc ông chủ động yêu cầu Úc phải giải thích là
một chiến lược lấy công làm thủ rất hay. Im lặng lúc này
tức là gián tiếp xác nhận những nghi ngờ đó là có thật.

Bác Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Đức Thúy và Nông
Đức Mạnh nên học tập chiêu thức này.</blockquote>

<strong><em>Quan hệ Úc - Indonesia bị tổn thương sau khi ông Susilo
Bambang Yudhoyono bày tỏ cú sốc và bị tổn thương khi tòa án
Úc nêu tên các chính trị gia Indonesia trong lệnh cấm tiết
lộ.</em></strong>

<center><img
src="http://static.guim.co.uk/sys-images/Guardian/Pix/pictures/2014/7/31/1406847033178/b7e2104d-46eb-4957-99d9-756121af0f39-460x276.jpeg"
/></center>
<center><em>Tổng thống Indonesia, ông Susilo Bambang Yudhoyono, được
cho rằng đã yêu cầu báo cáo điều tra của Úc cần phải cởi
mở và minh bạch. Ảnh: Romeo Gacad / AFP / Getty Images</em></center>

Tổng thống Indonesia, ông Susilo Bambang Yudhoyono, đã kêu gọi
chính phủ Úc phải giải thích lệnh cấm báo chí đưa tin về
những cáo buộc hối lộ quốc tế, và nói rằng ông bị sốc
khi thấy tên các chính trị gia Indonesia bị nêu trong lệnh.

Lệnh cấm đưa tin của chính phủ Úc - với mục đích ngăn
chặn "quan hệ quốc tế" bị tổn hại trong quá trình xét xử
ở tòa - tỏ ra đã tạo ra một vấn đề lớn hơn, khi ông
Yudhoyono yêu cầu phải có một lời giải thích.

Tổng thống Indonesia đã mở một cuộc họp báo vào cuối ngày
thứ Năm để khiếu nại về việc các quan chức Indonesia có
tên trong lệnh cấm, hãng thông tấn Antara và tờ Jakarta Post
đưa tin.

"Chúng tôi đang bị sốc bởi báo cáo của WikiLeaks. Theo những
thông tin mà tôi được biết... thì bản báo cáo làm chúng tôi
cảm thấy bị tổn thương", ông Yudhoyono nói.

"Việc Úc thi hành một chính sách che dấu một số cá nhân bên
ngoài nước Úc được cho là có liên quan là một điều tôi
cảm thấy không thoải mái, bởi vì thay vào đó nó tạo ra sự
nghi ngờ và những cáo buộc", ông Yudhoyono được cho là đã
phát biểu như thế.

"Tôi biết rằng loại tin tức như thế này sẽ được phát tán
rất nhanh chóng", ông nói. Ông Yudhoyono bổ sung thêm rằng đây
là một vấn đề hết sức nhạy cảm vì nó liên quan đến danh
dự và nhân phẩm của các chính trị gia Indonesia được nêu
tên.

Ông đã nói mọi điều tra của chính phủ Úc phải cởi mở và
minh bạch.

Đại sứ quán Australia tại Jakarta đã buộc phải đưa ra tuyên
bố trấn an rằng lệnh cấm này chỉ nhằm để bảo vệ các
nhân vật cấp cao khỏi "sự ám chỉ".

Lệnh của tòa tối cao tiểu bang Victoria ngăn cấm đăng tải
nội dung của vụ án, và cả nội dung của lệnh cấm, trong
lãnh thổ nước úc, nhưng nó đã được báo chí trong khu vực
đưa tin rộng rãi sau khi WikiLeaks đăng tải trên trang web của
họ.

Ông Yudhoyono cho biết ngoại trưởng Indonesia, Marty Natalegawa, đã
nói chuyện với đại sứ Indonesia tại Úc và Đại sứ Australia
tại Indonesia trước cuộc họp báo.

Theo trang web Viva Indonesia, Tổng thư ký của đảng PDI-P của
Megawati Sukarnoputri, ông Tjahjo Kumolo, cũng đã yêu cầu làm rõ
tại sao các chính trị gia của Indonesia bị nêu tên trong các
tài liệu bị rò rỉ.

Đại sứ quán Australia tại Jakarta sau đó phát hành này tuyên
bố: "Chính phủ Úc đã ra lệnh cấm này nhằm ngăn cản việc
công bố những thông tin có thể gợi ý sự tham gia vào vụ
hối lộ của một số nhân vật chính trị cao cấp trong khu
vực, cho dù trên thực tế họ có tham gia hoặc là không.

"Chính phủ cho rằng lệnh cấm đưa tin này vẫn là phương án
tốt nhất để bảo vệ các nhân vật chính trị cao cấp khỏi
nguy cơ bị ám chỉ không có cơ sở.

"Đây là một vụ án lâu dài và phức tạp, trong đó có nhiều
nhân vật bị nêu tên. Việc nêu tên những nhân vật trong lệnh
cấm không có nghĩa là họ làm gì đó sai trái."

"Chính phủ Úc nhấn mạnh rằng phía Indonesia không phải là
đối tượng của thủ tục tố tụng trong vụ Securency. Chúng
tôi sẽ nghiêm túc xem xét vụ để lộ thông tin liên quan đến
lệnh cấm này, và chúng tôi đã chuyển hồ sơ cho cảnh sát
điều tra."

Lệnh cấm đưa tin bị lộ ra vào lúc Úc và Indonesia đang hàn
gắn mối quan hệ sau khi Edward Snowden tiết lộ những tài liệu
cho thấy Úc đã theo dõi ông Yudhoyono, vợ ông và một số nhân
vật thân hữu khác của ông.

Lệnh cấm được ban hành bởi bộ phận hình sự của tòa án
tối cao tiểu bang Victoria "để tránh thiệt hại cho các mối
quan hệ quốc tế của Úc có thể được gây ra bởi việc công
bố các tài liệu có thể làm hỏng danh tiếng của cá nhân quy
định người không phải là đối tượng trong các thủ tục
tố tụng" .

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140801/tong-thong-indonesia-keu-goi-uc-giai-thich-lenh-cam-dua-tin-do-wikileaks-tiet-lo),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Tôi lúng túng đặt tiêu đề cho entry ngắn này, nên đành
mượn từ kịch ứng diễn như một vở kịch trong văn học
hiện sinh chủ nghĩa có tiêu đề "Kịch ứng diễn ở
Versaille" trước đây, với ý nghĩa vở kịch không có chủ
đề, kết cấu, lời thoại, đạo diễn từ trước, và nội
dung thẩm mỹ của nó không phân biệt bi hài; cứ tự nhiên,
chân thực như chính cuộc sống phi lý đang diễn ra.

Vở kịch tương tự có tên gọi "Bị kỷ luật vì không nhận
chức Phó giám đốc Sở" vừa diễn ra ở Bình Thuận.

Theo báo đưa tin, có một giám đốc một bệnh viện khu vực
trong tỉnh Bình Thuận, được bổ nhiệm Phó giám đốc Sở Y
tế của tỉnh nhưng đã từ chối, không nhận nhiệm vụ, viện
lý do có mẹ già ở quê, cần phải ở lại nhiệm sở cũ để
chăm sóc.

Vì việc ấy, hội đồng kỷ luật của tỉnh đã họp để xét
kỷ luật, với mức đề nghị thống nhất tập thể là khiển
trách, song trước khi ký quyết định, bộ phận tham mưu và
Chủ tịch tỉnh, cũng là chủ tịch hội đồng kỷ luật, đã
đối chiếu với qui định (nào đó) và quyết định mức cuối
cùng là cảnh cáo (đây là mức nặng, có thể có một số xử
lý kèm theo gần như cách chức).

Mức độ xác thực và trung thực trong lý do mà ông bác sĩ
viện dẫn không thể kiểm chứng. Nếu đúng, cần phải trân
trọng; nếu không, việc kỷ luật đối với ông, xét ở khía
cạnh khách quan ở tinh thần, ý thức công vụ, bình thường,
là thỏa đáng.

Tuy nhiên, qua một vụ kỷ luật chưa từng có, áp dụng đối
với loại vi phạm này, lại nói lên nhiều chuyện khác của
đời sống xã hội, của cơ chế quan chức nhà nước, của
công chức trong chế độ xã hội chủ nghĩa.

Một cách khái quát, vi phạm của vị bác sĩ nói trên là
(chống quyết định hành chính) từ chối, không nhận nhiệm
vụ theo phân công. Theo đó, chức vụ Phó giám đốc Sở được
xét thuần túy như một nhiệm vụ và việc nhận nhiệm vụ đó
là nghĩa vụ của công chức. Nếu vi phạm nghĩa vụ này, đó
là hành vi vi phạm kỷ luật công vụ.

Tuy nhiên, ở một cách nhìn khác, từ giám đốc một đơn vị
cấp dưới, được bổ nhiệm vào Phó giám đốc Sở là một
sự thăng tiến, lên chức (quá trình này mất cả năm, qua
nhiều thủ tục với sự tham gia của 4- 5 cơ quan cấp tỉnh và
phải được ý kiến chấp nhận của Thường vụ, Thường
trực tỉnh ủy). Việc lên chức, xét cho cùng, lại là một
quyền lợi. Khi một công chức từ chối quyền lợi, có qui
phạm nào điều chỉnh phải bị kỷ luật không, chưa thấy.
Thế nhưng, khi xét kỷ luật, tập thể hội đồng và cá nhân
Chủ tịch tỉnh chỉ vin vào khía cạnh thứ nhất, là tính
chất nhiệm vụ, nghĩa vụ của chức vụ. Đó là một khủng
hoảng.

Để làm chứng cho nhận định nói trên, có thể đưa ngay cái
việc các cấp đảng hiện nay đang lãnh đạo thí điểm hoặc
đã tổ chức thi tuyển chức danh Phó giám đốc Sở. Đã thi
tuyển, chỉ hiểu theo lý, là cạnh tranh, loại bỏ, vượt lên
nhau để có kết quả tốt cho người thi. Như vậy, việc thi
tuyển là để chọn người nhằm trao quyền lợi; không ai (và
không nước nào, nền văn hóa nào) ngu dốt lại tranh nhau
được tuyển để nhận một nhiệm vụ nặng nề hơn cả. Và
điều đáng nói lại là thi tuyển vào chức Phó giám đốc Sở,
cái chức mà vì nó, ông bác sĩ nọ bị kỷ luật. Tại sao lại
không thi cấp trưởng ? Đề án thí điểm hoặc đã thực thi
việc thi tuyển chưa nói ra, song ai cũng hiểu là vì cấp
trưởng thường là ủy viên ban chấp hành đảng cùng cấp
được phân công – bổ nhiệm nên không thể thi được; thôi
thì cứ thi cấp phó đã. Song oái ăm là trong nội dung thi, thí
sinh có trình bày một chương trình hành động để thực hiện
chức trách của Phó giám đốc; trong khi, luật lệ ghi rõ cấp
phó chỉ là người giúp cấp trưởng, chịu sự phân công của
cấp trưởng (nội dung phân công có thể thay đổi liên tục)
và không quyết định được cái gì. Đó cũng là khủng hoảng.

Cái chứng cứ thứ hai của tính quyền lợi trong ý nghĩa thực
tế của chức Phó giám đốc Sở là sự ghi nhận như một
biểu hiện suy thoái của cơ chế quyền lực và quan chức đã
được ghi trong nghị quyết trung ương 4 khóa XI: nạn chạy
chức chạy quyền. Chức Phó giám đốc Sở cũng là đối
tượng của việc chạy này, diễn ra ở tất cả các địa
phương. Ngay trong việc tổ chức thi tuyển, như một sự cải
tiến để khắc phục cái "nạn" trên, thực chất lại là
sân cho những cách chạy mới, cực kỳ tinh vi.

Tóm lại, với những tình tiết ứng diễn ấy của của vở
kịch tồi mà các cơ quan lãnh đạo, quản lý Việt Nam đang
thực hiện, bộc lộ sự khủng hoảng, do vô tình, cố ý, cố
tình tạo ra cho có lợi, để có lợi là sự lẫn lộn, đánh
tráo các khái niệm, các giá trị, các hiện tượng, các quá
trình. Sự khủng hoảng đó làm đảo lộn, đầu độc đời
sống tinh thần và các quan hệ xã hội và sâu xa hơn, nó phá
hủy nền văn hóa. Bởi một khi như thế, sẽ không còn phân
biệt giữa thật và giả, đúng và sai, giống như giữa học
thuyết, mô hình chế độ chính trị - xã hội và thực tiễn
xã hội, giữa lương thu nhập của công chức với thực tế
tài sản (như trường hợp của ông Trần Văn Truyền), giữa bì
thư, hoa hồng với tham nhũng...

Điều cần nói thêm là vụ kỷ luật có liên quan đến nghề y
và danh hiệu bác sĩ. Có thể, như đã nói, lý do chăm sóc mẹ
của người bị kỷ luật nói trên là có thật. Song có một
thực tế khác ai cũng biết là do đặc thù của hoạt động
nghề y ở Việt Nam, nếu ở lại nhiệm sở cũ, thu nhập của
ông bác sĩ cao hơn nhiều so với bổng lộc của chức Phó giám
đốc Sở (trong khi những ngành khác lại không như vậy) nên
ông không tội gì phải chuyển về tỉnh lỵ, không có nhà
cửa, lại đấu đá với nhau thay vì ở lại một cõi quyền
hành, thu nhập tốt hơn. Chuyện này có liên quan về mặt hiện
tượng với việc 35 bác sĩ ở Quảng Ngãi bỏ việc; cũng chỉ
xảy ra với bác sĩ thôi.

Và cuối cùng, liệu việc ông bác sĩ nọ không nhận nhiệm
vụ, có làm hỏng kế hoạch của ai đó muốn đưa người của
mình thay thế vào chức vụ cũ của ông không. Trong sự khủng
hoảng, khả năng này cũng là bỏ ngỏ. Đất nước mình nó
rủi như vậy.

Xích Tử

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140801/xich-tu-kich-ung-dien), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft300"><img
src="http://3.bp.blogspot.com/-DtR3JrtYvUc/U9r4G3slHVI/AAAAAAAAm7U/RmADu7OXBt8/s1600/283683_10151043539413808_2098832430_n.jpg"
/><div class="textholder"></div></div>Quan sát phản ứng của Chính
phủ VN trước báo cáo về tôn giáo của đặc phái viên Liên
hiệp quốc Heiner Bielefeldt cũng thú vị. Báo chí thì tự khen
ngợi qua những cái tít như <a
href="http://vov.vn/chinh-tri/viet-nam-nghiem-tuc-thuc-hien-cam-ket-quoc-te-ve-nhan-quyen-342549.vov">"Việt
Nam nghiêm túc thực hiện cam kết quốc tế về nhân
quyền"</a>, hay có phần khiêm tốn hơn như <a
href="http://www.doisongphapluat.com/tin-tuc/su-kien-hang-ngay/bao-cao-vien-lhq-danh-gia-cao-tien-trien-cua-vn-ve-ton-giao-a43921.html">"Báo
cáo viên LHQ đánh giá cao tiến triển của VN về tôn
giáo"</a>. Nhưng tất cả hai cái tít tiêu biểu đó không nói
lên sự thật khác là báo cáo chỉ ra rằng VN đã và đang vi
phạm nghiêm trọng quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng của
người dân!

Thật vậy, báo cáo của LHQ có đoạn viết: "những vi phạm
nghiêm trọng đối với quyền tự do tôn giáo hay tín ngưỡng
là một thực tế đang diễn ra ở Việt Nam – nhất là ở các
vùng nông thôn, tuy không phải chỉ có ở nông thôn." Đoạn
báo cáo ngắn nhưng quan trọng này hầu như không được nhắc
đến!

Nhưng quan sát phản ứng của Chính phủ VN trước những phàn
nàn của đặc phái viên LHQ tôi chỉ biết lắc đầu. Đó là
một loại phản ứng chối cãi. Trong buổi họp báo, ông
Bielefeldt tường thuật rất rõ rằng: "Tôi nhận được những
thông tin đáng tin cậy là một số cá nhân tôi muốn gặp đã
bị đặt dưới sự theo dõi chặt chẽ, cảnh cáo, đe dọa,
sách nhiễu hoặc bị công an ngăn cản việc đi lại. Ngay cả
những người đã gặp được tôi cũng không tránh khỏi việc
bị công an theo dõi hoặc chất vấn ở một mức độ nhất
định."

Và ngay cả cá nhân ông cũng bị theo dõi và bị xâm phạm riêng
tư:

"Ngoài ra, việc di chuyển của tôi cũng bị giám sát chặt
bởi 'những cán bộ an ninh hoặc công an: mà chúng tôi không
được thông báo rõ, đồng thời sự riêng tư và bảo mật
của một số cuộc gặp gỡ cũng bị ảnh hưởng. Những việc
này là sự vi phạm rõ ràng các điều khoản tham chiếu của
bất kỳ chuyến thăm quốc gia nào'."

Vậy mà trong bản tin báo chí của Bộ Ngoại giao (2), trích lời
của một người tên là Phạm Hải Anh, nói rằng: "Về một
số vấn đề ông Beilefeldt nêu tại cuộc họp báo ngày 31/7,
tôi cho rằng đã có sự hiểu lầm, chưa trao đổi hết thông
tin. Theo nghị quyết 5/2 của Hội đồng Nhân quyền, nước chủ
nhà có trách nhiệm đảm bảo an ninh, an toàn tuyệt đối cho
Báo cáo viên đặc biệt trong suốt chuyến thăm. Luật pháp
Việt Nam bảo đảm mọi người dân có quyền tự do tiếp xúc,
gặp gỡ với bất cứ ai họ muốn. Thời gian qua, Năm Thủ tục
đặc biệt của Hội đồng Nhân quyền đã thăm Việt Nam, tiếp
xúc với rất nhiều cá nhân, tổ chức và thành công tốt
đẹp."

Hình như cũng quan chức này phát biểu rằng "Và chúng tôi cam
đoan rằng, tự do tôn giáo ở Việt Nam luôn được tôn trọng"
(3), trong buổi họp báo của đặc phái viên LHQ.

Tôi không hiểu nỗi: hiểu lầm gì ở đây?! Ông ấy nói
chuyến đi không thành là do chính quyền địa phương đe doạ,
sách nhiễu, ngăn cản. Ngay cả cá nhân ông ấy cũng bị làm
phiền. Người ta nói rõ như thế, mà gọi là hiểu lầm thì
quả là khó hiểu? Vấn đề là có hay không có việc ngăn cản,
sách nhiễu, đe doạ như ông ấy nói? Yes hay là No? Nếu có thì
nói là có, và giải thích cho ông ấy hiểu; nếu không thì nói
là không. Tôi nghĩ phản ứng "hiểu lầm" của phía VN là
hơi lạc đề.

Nói chung, phản ứng của Chính phủ VN có phần trốn tránh vấn
đề và thiếu tự tin.

Phản ứng của chính quyền VN rất khác với phản ứng của
Chính phủ Úc. Năm ngoái, khi bản báo cáo về tình hình nhân
quyền của Úc của LHQ được công bố, mà trong đó bản báo
cáo liệt kê 150 vi phạm luật pháp quốc tế về người tị
nạn mà Úc vi phạm. Mặc dù báo cáo có nhiều điểm tốt cho
Úc, nhưng báo chí họ chỉ quan tâm đến những điểm xấu. Hệ
thống truyền thông của Úc như vớ được vàng, họ làm ầm ĩ
suốt cả tuần. Kể cả đài ABC và SBS là hai đài của Nhà
nước cũng vớ lấy bản báo cáo và không tiếc lời phê phán
Chính phủ Úc. Báo Sydney Morning Hereald (nhật báo có uy tín nhất
của Úc) chạy cái tít "Australia violated refugees' human rights, UN
says" (tạm dịch: Liên hiệp quốc nói Úc vi phạm nhân quyền
của người tị nạn). Nhật báo này còn mỉa mai Úc là đạo
đức giả: suốt ngày đi phê phán người khác về nhân quyền,
trong bản thân mình thì đối xử tệ với người tị nạn!

Tôi nhớ có lần một báo cáo của LHQ phê phán Chính phủ Úc
về tình trạng người thổ dân. Trong báo cáo phần lớn là khen
Úc có chính sách tích cực với người thổ dân, nhưng có
đoạn đặt vấn đề tuổi thọ của người thổ dân còn quá
thấp. Tuổi thọ trung bình của người thổ dân hiện nay là 69
ở nam giới và 74 tuổi ở nữ giới (so sánh với Úc da trắng:
80 ở nam và 84 ở nữ). Tôi biết Chính phủ Úc chi rất rất
nhiều tiền để lo cho người thổ dân, nhưng tình hình cải
tiến rất chậm. Đối với LHQ, sự chênh lệch 10 năm về tuổi
thọ giữa người da trắng và thổ dân là một vấn đề: vấn
đề nhân quyền! Báo chí cũng được một phen làm lớn chuyện
về vấn đề này.

Trước những công kích của LHQ và báo chí như thế, Chính phủ
Úc phản ứng ra sao? Rất bình thản. Các bộ trưởng liên quan
cũng lên đài và báo chí để trình bày quan điểm của Chính
phủ. Trước hết, họ cám ơn và ghi nhận những phê phán của
đặc phái viên LHQ. Họ đồng ý rằng một số vi phạm là có
xảy ra, một số thì còn trong vòng điều tra, một số thì họ
không đồng ý. Nhưng sở dĩ Chính phủ Úc bình thản là vì họ
nói tất cả những điều gọi là "vi phạm" đó họ đều
biết, mà không chỉ biết, họ ĐÃ có biện pháp khắc phục
vấn đề. Úc có sẵn tất cả các thiết chế để đáp ứng
bất cứ vấn đề nào. Do đó, tất cả những gì LHQ đề nghị
không hề mới với Úc vì Chính phủ Úc đã làm. Nói cách khác,
họ bình thản vì họ chủ động, chứ không để người ngoài
vào chỉ họ phải làm gì.

Tôi nghĩ phản ứng của Chính phủ Úc là một phản ứng của
người trưởng thành, của một Chính phủ đầy tự tin. Vì
trưởng thành nên họ không dấu diếm, sẵn sàng đương đầu
với sự thật. Sự tự tin làm cho họ bình thản đối phó với
bất cứ phê phán nào.

Tôi nghĩ những gì ông đặc phái viên LHQ mô tả những khó
khăn của ông trong khi công tác ở VN không làm ai ngạc nhiên.
Công việc của ông và những người ông tiếp xác thuộc vào
nhóm "tế nhị" đối với Nhà nước, nên họ dè dặt và
nều cần cấm đoán. Các chuyên viên nước ngoài khi đến VN
làm việc, thậm chí các nhóm làm từ thiện thuần tuý, đều
bị theo dõi chặt chẽ. Có người chưa quen thì ngạc nhiên,
nhưng những ai quá quen rồi thì họ chỉ mỉm cười [khinh bỉ].
Dĩ nhiên, những việc làm như thế của chính quyền chẳng giúp
gì cho VN, mà còn làm cho hình ảnh VN xấu đi trên trường quốc
tế. Mỗi khi nói đến sự kiểm soát mang tính Mao-Stalin người
ta sẽ lấy VN ra làm ví dụ tiêu biểu để làm chuyện cười.

Việc theo dõi người nước ngoài có lẽ xuất phát từ một
tâm trạng bất an và thiếu tin tưởng vào con người. Tôi nghĩ
giới an ninh hay chính quyền VN nói chung thiếu khẳ năng tin vào
con người; họ nhìn ai cũng đáng nghi ngờ hay có tiềm năng gây
tác hại cho họ (chế độ), và từ đó họ thấy ai cũng đáng
bị theo dõi. Ngay cả người dân trong nước cũng bị làm khó
vì cách nhìn này. Có lẽ quan điểm này xuất phát từ tâm lí
"suy bụng ta ra bụng người" (ngày xưa mình vậy, bây giờ
chắc nó cũng vậy). Do đó, một người phương Tây đại diện
cho LHQ (lại một tổ chức phương Tây), mà phương Tây có khi
được xem là kẻ thù, nên việc làm và đi lại của ông đặc
phái viên đều đặt dưới sự giám sát của an ninh. (Chỉ có
điều sự giám sát đó quá lộ liễu đến nỗi ông ấy phải
phàn nàn, và điều đó nói lên năng lực của phía VN. Tôi nghĩ
nên tạo điều kiện cho giới công an và an ninh sống và làm
việc ở các nước phương Tây một thời gian để họ làm quen
với những văn hoá ngoài đó và có hành xử "văn minh" hơn).

Một lí do khác có lẽ là do tư duy địch – ta cũng làm cho nhà
cầm quyền VN cảm thấy ngại với các đặc phái viên từ
phương Tây. Trên thế giới chỉ còn có vài nước theo XHCN hay
cộng sản (trên danh nghĩa), và họ cảm thấy cô độc. Từ cô
độc đến nhìn người khác như là địch. Mà, địch là xấu,
nên phải theo dõi. Với tư duy loại thời tiền sử này thì VN
sẽ tự làm khổ mình về lâu dài. Theo tôi, không nên phân
biệt dựa trên tiêu chuẩn địch ta nữa, mà nên đánh giá dựa
trên tiêu chuẩn vì lợi ích quốc gia dân tộc.

Kể từ ngày VN "mở cửa" đến nay cũng đã gần 30 năm
(nếu tính từ 1986). Trong 3 thập niên dài như thế mà cách ứng
xử của VN đối với các đoàn công tác của nước ngoài hình
như chẳng có gì thay đổi nhiều. Thoải mái hơn thì tôi nghĩ
có, tự do hơn cũng có, nhưng nhìn chung thì vẫn còn rất hạn
chế. Đến hôm nay mà sự giới hạn vẫn còn, qua lời kể của
ông Heiner Bielefeldt, thì quả là một điều đáng tiếc. Còn
cách đối phó với những báo cáo bất lợi, tôi nghĩ nên Chính
phủ nên lịch sự cảm ơn họ, và thành thật nhìn nhận có
vấn đề và chủ động giải quyết, thay vì nói người ta
"hiểu lầm" hay phớt lờ những chỉ trích của người ta.
Một Chính phủ tự tin và trưởng thành phải thừa bản lĩnh
để hứng chịu -- chứ không trốn tránh -- những chỉ trích.

________________

(1) Thông cáo báo chí về tự do tôn giáo tại VN (bảng tiếng
Anh):
http://www.ohchr.org/EN/NewsEvents/Pages/DisplayNews.aspx?NewsID=14914&LangID=E

Bản tiếng Việt:

http://www.danluan.org/tin-tuc/20140731/tuyen-bo-bao-chi-ve-chuyen-tham-nuoc-cong-hoa-xa-hoi-chu-nghia-viet-nam-cua-bao-cao

(2) Phản ứng của Bộ Ngoại giao VN:
http://www.mofa.gov.vn/vi/nr040807104143/ns140731095455

(3)
http://www.danluan.org/tin-tuc/20140731/truc-tiep-hop-bao-cong-khai-thong-bao-ket-qua-so-bo-chuyen-tham-cua-bao-cao-vien

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140801/nguyen-van-tuan-phan-ung-truoc-bao-cao-nhan-quyen-cua-lhq),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft300"><img
src="http://3.bp.blogspot.com/-DtR3JrtYvUc/U9r4G3slHVI/AAAAAAAAm7U/RmADu7OXBt8/s1600/283683_10151043539413808_2098832430_n.jpg"
/><div class="textholder"></div></div>Quan sát phản ứng của Chính
phủ VN trước báo cáo về tôn giáo của đặc phái viên Liên
hiệp quốc Heiner Bielefeldt cũng thú vị. Báo chí thì tự khen
ngợi qua những cái tít như "Việt Nam nghiêm túc thực hiện
cam kết quốc tế về nhân quyền", hay có phần khiêm tốn hơn
như "Báo cáo viên LHQ đánh giá cao tiến triển của VN về tôn
giáo".
<a name="more"></a>
Nhưng tất cả hai cái tít tiêu biểu đó không nói lên sự
thật khác là báo cáo chỉ ra rằng VN đã và đang vi phạm
nghiêm trọng quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng của người
dân!

Thật vậy, báo cáo của LHQ có đoạn viết: "những vi phạm
nghiêm trọng đối với quyền tự do tôn giáo hay tín ngưỡng
là một thực tế đang diễn ra ở Việt Nam – nhất là ở các
vùng nông thôn, tuy không phải chỉ có ở nông thôn." Đoạn
báo cáo ngắn nhưng quan trọng này hầu như không được nhắc
đến!

Nhưng quan sát phản ứng của Chính phủ VN trước những phàn
nàn của đặc phái viên LHQ tôi chỉ biết lắc đầu. Đó là
một loại phản ứng chối cãi. Trong buổi họp báo, ông
Bielefeldt tường thuật rất rõ rằng: "Tôi nhận được những
thông tin đáng tin cậy là một số cá nhân tôi muốn gặp đã
bị đặt dưới sự theo dõi chặt chẽ, cảnh cáo, đe dọa,
sách nhiễu hoặc bị công an ngăn cản việc đi lại. Ngay cả
những người đã gặp được tôi cũng không tránh khỏi việc
bị công an theo dõi hoặc chất vấn ở một mức độ nhất
định."

Và ngay cả cá nhân ông cũng bị theo dõi và bị xâm phạm
riêng tư:

"Ngoài ra, việc di chuyển của tôi cũng bị giám sát chặt
bởi 'những cán bộ an ninh hoặc công an: mà chúng tôi không
được thông báo rõ, đồng thời sự riêng tư và bảo mật
của một số cuộc gặp gỡ cũng bị ảnh hưởng. Những việc
này là sự vi phạm rõ ràng các điều khoản tham chiếu của
bất kỳ chuyến thăm quốc gia nào'."

Vậy mà trong bản tin báo chí của Bộ Ngoại giao (2), trích
lời của một người tên là Phạm Hải Anh, nói rằng: "Về
một số vấn đề ông Beilefeldt nêu tại cuộc họp báo ngày
31/7, tôi cho rằng đã có sự hiểu lầm, chưa trao đổi hết
thông tin. Theo nghị quyết 5/2 của Hội đồng Nhân quyền,
nước chủ nhà có trách nhiệm đảm bảo an ninh, an toàn tuyệt
đối cho Báo cáo viên đặc biệt trong suốt chuyến thăm. Luật
pháp Việt Nam bảo đảm mọi người dân có quyền tự do tiếp
xúc, gặp gỡ với bất cứ ai họ muốn. Thời gian qua, Năm Thủ
tục đặc biệt của Hội đồng Nhân quyền đã thăm Việt Nam,
tiếp xúc với rất nhiều cá nhân, tổ chức và thành công tốt
đẹp."

Hình như cũng quan chức này phát biểu rằng "Và chúng tôi
cam đoan rằng, tự do tôn giáo ở Việt Nam luôn được tôn
trọng" (3), trong buổi họp báo của đặc phái viên LHQ.

Tôi không hiểu nỗi: hiểu lầm gì ở đây?! Ông ấy nói
chuyến đi không thành là do chính quyền địa phương đe doạ,
sách nhiễu, ngăn cản. Ngay cả cá nhân ông ấy cũng bị làm
phiền. Người ta nói rõ như thế, mà gọi là hiểu lầm thì
quả là khó hiểu? Vấn đề là có hay không có việc ngăn cản,
sách nhiễu, đe doạ như ông ấy nói? Yes hay là No? Nếu có thì
nói là có, và giải thích cho ông ấy hiểu; nếu không thì nói
là không. Tôi nghĩ phản ứng "hiểu lầm" của phía VN là
hơi lạc đề.

Nói chung, phản ứng của Chính phủ VN có phần trốn tránh
vấn đề và thiếu tự tin.

Phản ứng của chính quyền VN rất khác với phản ứng của
Chính phủ Úc. Năm ngoái, khi bản báo cáo về tình hình nhân
quyền của Úc của LHQ được công bố, mà trong đó bản báo
cáo liệt kê 150 vi phạm luật pháp quốc tế về người tị
nạn mà Úc vi phạm. Mặc dù báo cáo có nhiều điểm tốt cho
Úc, nhưng báo chí họ chỉ quan tâm đến những điểm xấu. Hệ
thống truyền thông của Úc như vớ được vàng, họ làm ầm ĩ
suốt cả tuần. Kể cả đài ABC và SBS là hai đài của Nhà
nước cũng vớ lấy bản báo cáo và không tiếc lời phê phán
Chính phủ Úc. Báo Sydney Morning Hereald (nhật báo có uy tín nhất
của Úc) chạy cái tít "Australia violated refugees' human rights, UN
says" (tạm dịch: Liên hiệp quốc nói Úc vi phạm nhân quyền
của người tị nạn). Nhật báo này còn mỉa mai Úc là đạo
đức giả: suốt ngày đi phê phán người khác về nhân quyền,
trong bản thân mình thì đối xử tệ với người tị nạn!

Tôi nhớ có lần một báo cáo của LHQ phê phán Chính phủ Úc
về tình trạng người thổ dân. Trong báo cáo phần lớn là khen
Úc có chính sách tích cực với người thổ dân, nhưng có
đoạn đặt vấn đề tuổi thọ của người thổ dân còn quá
thấp. Tuổi thọ trung bình của người thổ dân hiện nay là 69
ở nam giới và 74 tuổi ở nữ giới (so sánh với Úc da trắng:
80 ở nam và 84 ở nữ). Tôi biết Chính phủ Úc chi rất rất
nhiều tiền để lo cho người thổ dân, nhưng tình hình cải
tiến rất chậm. Đối với LHQ, sự chênh lệch 10 năm về tuổi
thọ giữa người da trắng và thổ dân là một vấn đề: vấn
đề nhân quyền! Báo chí cũng được một phen làm lớn chuyện
về vấn đề này.

Trước những công kích của LHQ và báo chí như thế, Chính
phủ Úc phản ứng ra sao? Rất bình thản. Các bộ trưởng liên
quan cũng lên đài và báo chí để trình bày quan điểm của
Chính phủ. Trước hết, họ cám ơn và ghi nhận những phê phán
của đặc phái viên LHQ. Họ đồng ý rằng một số vi phạm là
có xảy ra, một số thì còn trong vòng điều tra, một số thì
họ không đồng ý. Nhưng sở dĩ Chính phủ Úc bình thản là vì
họ nói tất cả những điều gọi là "vi phạm" đó họ
đều biết, mà không chỉ biết, họ ĐÃ có biện pháp khắc
phục vấn đề. Úc có sẵn tất cả các thiết chế để đáp
ứng bất cứ vấn đề nào. Do đó, tất cả những gì LHQ đề
nghị không hề mới với Úc vì Chính phủ Úc đã làm. Nói cách
khác, họ bình thản vì họ chủ động, chứ không để người
ngoài vào chỉ họ phải làm gì.

Tôi nghĩ phản ứng của Chính phủ Úc là một phản ứng của
người trưởng thành, của một Chính phủ đầy tự tin. Vì
trưởng thành nên họ không dấu diếm, sẵn sàng đương đầu
với sự thật. Sự tự tin làm cho họ bình thản đối phó với
bất cứ phê phán nào.

Tôi nghĩ những gì ông đặc phái viên LHQ mô tả những khó
khăn của ông trong khi công tác ở VN không làm ai ngạc nhiên.
Công việc của ông và những người ông tiếp xác thuộc vào
nhóm "tế nhị" đối với Nhà nước, nên họ dè dặt và
nều cần cấm đoán. Các chuyên viên nước ngoài khi đến VN
làm việc, thậm chí các nhóm làm từ thiện thuần tuý, đều
bị theo dõi chặt chẽ. Có người chưa quen thì ngạc nhiên,
nhưng những ai quá quen rồi thì họ chỉ mỉm cười [khinh bỉ].
Dĩ nhiên, những việc làm như thế của chính quyền chẳng giúp
gì cho VN, mà còn làm cho hình ảnh VN xấu đi trên trường quốc
tế. Mỗi khi nói đến sự kiểm soát mang tính Mao-Stalin người
ta sẽ lấy VN ra làm ví dụ tiêu biểu để làm chuyện cười.

Việc theo dõi người nước ngoài có lẽ xuất phát từ một
tâm trạng bất an và thiếu tin tưởng vào con người. Tôi nghĩ
giới an ninh hay chính quyền VN nói chung thiếu khẳ năng tin vào
con người; họ nhìn ai cũng đáng nghi ngờ hay có tiềm năng gây
tác hại cho họ (chế độ), và từ đó họ thấy ai cũng đáng
bị theo dõi. Ngay cả người dân trong nước cũng bị làm khó
vì cách nhìn này. Có lẽ quan điểm này xuất phát từ tâm lí
"suy bụng ta ra bụng người" (ngày xưa mình vậy, bây giờ
chắc nó cũng vậy). Do đó, một người phương Tây đại diện
cho LHQ (lại một tổ chức phương Tây), mà phương Tây có khi
được xem là kẻ thù, nên việc làm và đi lại của ông đặc
phái viên đều đặt dưới sự giám sát của an ninh. (Chỉ có
điều sự giám sát đó quá lộ liễu đến nỗi ông ấy phải
phàn nàn, và điều đó nói lên năng lực của phía VN. Tôi nghĩ
nên tạo điều kiện cho giới công an và an ninh sống và làm
việc ở các nước phương Tây một thời gian để họ làm quen
với những văn hoá ngoài đó và có hành xử "văn minh" hơn).

Một lí do khác có lẽ là do tư duy địch – ta cũng làm cho
nhà cầm quyền VN cảm thấy ngại với các đặc phái viên từ
phương Tây. Trên thế giới chỉ còn có vài nước theo XHCN hay
cộng sản (trên danh nghĩa), và họ cảm thấy cô độc. Từ cô
độc đến nhìn người khác như là địch. Mà, địch là xấu,
nên phải theo dõi. Với tư duy loại thời tiền sử này thì VN
sẽ tự làm khổ mình về lâu dài. Theo tôi, không nên phân
biệt dựa trên tiêu chuẩn địch ta nữa, mà nên đánh giá dựa
trên tiêu chuẩn vì lợi ích quốc gia dân tộc.

Kể từ ngày VN "mở cửa" đến nay cũng đã gần 30 năm
(nếu tính từ 1986). Trong 3 thập niên dài như thế mà cách ứng
xử của VN đối với các đoàn công tác của nước ngoài hình
như chẳng có gì thay đổi nhiều. Thoải mái hơn thì tôi nghĩ
có, tự do hơn cũng có, nhưng nhìn chung thì vẫn còn rất hạn
chế. Đến hôm nay mà sự giới hạn vẫn còn, qua lời kể của
ông Heiner Bielefeldt, thì quả là một điều đáng tiếc. Còn
cách đối phó với những báo cáo bất lợi, tôi nghĩ nên Chính
phủ nên lịch sự cảm ơn họ, và thành thật nhìn nhận có
vấn đề và chủ động giải quyết, thay vì nói người ta
"hiểu lầm" hay phớt lờ những chỉ trích của người ta.
Một Chính phủ tự tin và trưởng thành phải thừa bản lĩnh
để hứng chịu -- chứ không trốn tránh -- những chỉ trích.

----

(1) Thông cáo báo chí về tự do tôn giáo tại VN (bảng tiếng
Anh):
<a
href="http://www.ohchr.org/EN/NewsEvents/Pages/DisplayNews.aspx?NewsID=14914&amp;LangID=E"
rel="nofollow"
target="_blank">http://www.ohchr.org/EN/NewsEvents/Pages/DisplayNews.aspx?NewsID=14914&amp;LangID=E</a>

(2) Phản ứng của Bộ Ngoại giao VN:
<a href="http://www.mofa.gov.vn/vi/nr040807104143/ns140731095455"
rel="nofollow"
target="_blank">http://www.mofa.gov.vn/vi/nr040807104143/ns140731095455</a>

(3) <a
href="http://www.danluan.org/tin-tuc/20140731/truc-tiep-hop-bao-cong-khai-thong-bao-ket-qua-so-bo-chuyen-tham-cua-bao-cao-vien"
rel="nofollow"
target="_blank">http://www.danluan.org/tin-tuc/20140731/truc-tiep-hop-bao-cong-khai-thong-bao-ket-qua-so-bo-chuyen-tham-cua-bao-cao-vie</a>

<script async=""
src="//pagead2.googlesyndication.com/pagead/js/adsbygoogle.js"></script> <!--
bolapquechoa_336 --> <ins data-adsbygoogle-status="done"
data-ad-client="ca-pub-9020749154169970" data-ad-slot="8978158449"><ins >


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140801/nguyen-van-tuan-phan-ung-truoc-bao-cao-nhan-quyen-cua-lhq),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a
href="https://www.danluan.org/tin-tuc/20140731/wikileaks-ten-cua-truong-tan-sang-nguyen-tan-dung-le-duc-thuy-va-nong-duc-manh-xuat">WikiLeaks:
Tên của Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Đức Thúy và
Nông Đức Mạnh xuất hiện trong vụ hối lộ tiền
polymer</a></li>
</ul></div>
Trước hết phải nói tôi bị shocked khi đọc tin này, tôi tin
đa số dân Úc cũng sẽ phẫn nộ khi biết một toà án ra lệnh
bịt miệng báo chí như vậy. Chắc chắn sẽ có một tờ báo
hoặc một tổ chức dân sự Úc kiện lên toà Tối cao yêu cầu
huỷ lệnh toà này và hi vọng họ sẽ thắng kiện để dân Úc
và toàn thể thế giới biết được những gì đã diễn ra trong
phiên toà xử kín các quan chức Securency trong tháng 6 vừa rồi.
Ở đây tôi muốn làm rõ 2 điểm mà nhiều người Việt có lẽ
đã không biết/hiểu chính xác về vụ wikileak này.

Thứ nhất nếu có bạn DLV nào hể hả nói: "<em>Thấy chưa,
một nước dân chủ như Úc cũng bưng bít thông tin đấy
nhé</em>" thì bạn đó cần phân biệt giữa lệnh toà (court
order) với lệnh của chính phủ, ví dụ trong trường hợp Việt
Nam là lệnh của Ban Tuyên giáo hay Bộ 4T (tôi coi ĐCS và chính
phủ VN là một). Trong vụ này cơ quan công tố Úc (prosecutor)
hoặc một đại diện của chính phủ phải trình bày và thuyết
phục được toà rằng một số thông tin nào đó không thể
phổ biến cho dân chúng biết vì lý do "national security" và việc
hạn chế này nằm trong phạm vi pháp luật cho phép. Nghĩa là
chỉ có nhánh tư pháp mới có quyền thẩm định việc cấm báo
chí đăng tin như vậy có đúng luật hay không chứ chính phủ
(nhánh hành pháp) không được phép làm.

Nếu toà đồng ý với những lập luận của phía chính phủ
thì họ sẽ ra một lệnh toà và tất cả các tổ chức, công
dân Úc phải có trách nhiệm thi hành. Đây là lý do tại sao
không một tờ báo nào của Úc dám đăng chi tiết nội dung của
bản lệnh toà này còn các báo nước ngoài khác đã đăng tràn
lan. Vì trong bản lệnh toà đó có nêu tên cụ thể của một
số đối tượng mà báo chí Úc không được nhắc đến nên
chính bản lệnh toà đó cũng là đối tượng toà không cho phép
công bố. Tất nhiên lập luận của đại diện chính phủ và
phán quyết của toà án đó có thể sai, nhưng chừng nào chưa
có một phán quyết (của toà Tối cao) huỷ bỏ lệnh toà này
thì lệnh toà đó vẫn có hiệu lực nên không ai được vi
phạm nếu không muốn bị truy tố tội trái lệnh toà (đây là
tội hình sự). Các bạn đang sống ở Úc lưu ý điều này.

Thứ hai, lệnh toà liệt kê danh sách những người mà báo chí
không được đưa tin (bao gồm 4 đương kim/cựu lãnh đạo VN)
không có nghĩa những người đó đã có liên quan đến vụ hối
lộ của Securency như một số bạn (lề trái) khẳng định.
Tất nhiên có lý do để tin rằng những nhân vật có tên trong
lệnh toà này có liên quan đến vụ án, nhưng chừng nào thông
tin chi tiết về vụ xử Securency chưa được công bố (chính
thức hoặc qua một wikileak khác) thì cần hiểu rõ bản lệnh
toà này không kết luận những người đó có liên quan mà chỉ
cấm đưa tin về họ (liên quan đến vụ án).

Dĩ nhiên bạn có quyền liên tưởng và lập luận "không có
lửa sao có khói", nhưng phải phân biệt rõ phán đoán
(speculation) với kết luận của toà. Tôi không bênh ai hay kết
tội ai dù tôi cũng có quan điểm cá nhân.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140801/giang-le-ve-lenh-cam-bao-chi-dua-tin-trong-vu-securency-o-uc),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Một trong những câu nói ưa thích của rất nhiều người trong
cuộc đấu tranh chống độc tài cộng sản, là: Đừng sợ
những gì cộng sản làm, hãy làm những gì cộng sản sợ.

Phát biểu này được nhiều người coi như tư duy chiến
lược, và tôi nghĩ nó cũng đúng ở một mức độ nào đó.
Nhưng nếu có thể, tôi muốn sửa một chút câu chữ để nó
trở thành:

<center><b>"Hãy làm những gì cộng sản không làm hoặc không làm
được!"</b></center>

Và tôi tha thiết muốn nói điều ấy với những cá nhân và
tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam hiện nay, đặc biệt là
khối dân sự đang nổi lên, vươn ra ngoài vòng kiểm soát của
chính quyền và bị chính quyền đánh phá quyết liệt.

<b>Điều gì cộng sản không làm hoặc không làm được?</b>

Với một nhà nước kém năng lực điều hành quốc gia như nhà
nước công an trị ở Việt Nam, nói chung có rất nhiều điều
họ không làm (hoặc không làm được). Nhưng có thể tóm gọn
lại rằng, họ không làm những việc hướng tới người dân,
tập trung vào phục vụ và bảo vệ quyền lợi của người
dân.

Có thể thấy ngay rằng, tất cả các vị lãnh đạo, các cấp
lãnh đạo ở Việt Nam, cũng như toàn bộ các chính sách của
chính quyền Việt Nam, chỉ cần họ/chúng thực sự vì con
người thôi thì đã khác hẳn. Có một ví dụ rất nhỏ mà tôi
vẫn thường sử dụng mỗi khi trao đổi với ai về vấn đề
"chính sách công và quyền con người": Tòa nhà bưu điện ở
trung tâm thành phố Hà Nội. Từ năm 2003, tôi đã nghe một vận
động viên Paragames của Việt Nam thổ lộ với chút tủi thân:
"Nhà đẹp, nhìn ra hồ Gươm nhiều cây xanh, trên nóc nhà lại
có cái đồng hồ to đẹp lắm. Nhưng mấy bậc thang cao quá,
người tàn tật như chị cả đời chẳng mơ vào bên trong
được".

Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội tọa lạc ngay cạnh đó.
Chỉ cần một ông/bà quan chức biết nghĩ đến dân, đến
quyền con người căn bản, thì thực trạng đã khác, và người
phụ nữ tàn tật kia đã không phải nói câu "cả đời chẳng
mơ vào bên trong được". Nhưng tất nhiên là chẳng ông/bà
quan chức nào quan tâm tới chuyện đó. Họ không nghĩ ra được
gì và càng không có sức ép phải nghĩ. Đằng nào dân chúng
nói chung và người khuyết tật nói riêng cũng chẳng làm họ
mất chức được.

Vào mùa hạ năm 2010, khi miền Bắc Việt Nam trải qua đợt
nóng kỷ lục với nhiệt độ ngoài trời lên tới 45 độ C (ở
Hà Nội), thì thủ đô Budapest của Hungary cũng chịu những ngày
nắng nóng dữ dội: 37 độ C. Nhưng khác với Hà Nội và nhiều
đô thị khác ở Việt Nam nơi điện và nước bị cắt luân
phiên không một lời xin lỗi thì tại Hungary, Sở Nước Budapest
đã tiến hành phát nước mát miễn phí cho người đi đường
tại nhiều nơi ở thành phố. Nước được cung cấp từ các
bình nhựa lớn, hoặc được đóng chai, phát trực tiếp cho
khách (kể cả người đi xe đạp lẫn người đang lái ô tô)…
Tại quảng trường Deák (trung tâm Budapest), nước mát được
phát miễn phí từ 8 giờ sáng đến 6 giờ chiều. Các bình
nước hoạt động theo cơ chế tự phục vụ, dân muốn uống
bao nhiêu tùy thích.

Rồi cứ vào mỗi dịp lễ, khi nhu cầu ẩm thực trên thị
trường gia tăng, các cơ quan chức năng lại tích cực truyền
bá, phổ biến thông tin, kiến thức cho người dân về dùng
loại thức ăn nào, như thế nào, cho đảm bảo dinh dưỡng,
hợp vệ sinh, tốt cho sức khỏe. Cùng với việc cung cấp thông
tin hướng dẫn, chính phủ các nước EU còn tiến hành kiểm
tra, giám sát thực phẩm rất ngặt nghèo từ khâu chăn nuôi,
giết mổ gia súc gia cầm trở đi. Ví dụ một đối tượng bị
"theo dõi" triệt để là các lò mổ.

Chính quyền Việt Nam chẳng bao giờ làm gì để người dân
cảm thấy mình đang được quan tâm. Không hẳn do thiếu nguồn
lực, vì có nhiều việc thật ra không quá tốn kém; thậm chí
chỉ cần họ nhìn ra và dự định làm thì chắc chắn sẽ có
nguồn lực từ toàn xã hội đóng góp. Ví dụ, nói riêng về
tuyên truyền: Chính quyền nuôi được hàng nghìn dư luận viên
chống phản động trên mạng 24x24 giờ, lẽ nào không đủ
tiền chi trả cho hoạt động phổ biến kiến thức về thực
phẩm, dinh dưỡng?

Họ không làm, hoặc không làm được, do quá dốt nát mà lại
không phải chịu sức ép thay đổi gì cả. Có vậy thôi.

Nhưng câu hỏi đặt ra cho chúng ta lúc này là: Đã đành nhà
nước bất nhân, bất tài, bất lực, nhưng xã hội dân sự thì
sao?

<center><img
src="http://3.bp.blogspot.com/-Rmd7b6sao5Y/U9s-xZGFSmI/AAAAAAAABXM/_EJ-c3Y6Qhs/s1600/b%C3%ACnh+d%C3%A2n+h%E1%BB%8Dc+v%E1%BB%A5.jpg"
width="400"></center>
<center><em>Hội Truyền bá chữ quốc ngữ (thành lập năm 1938)
là một tổ chức XHDS.</em></center>

Sau này, phong trào bình dân học vụ cũng là một trong các
biện pháp mà những người cộng sản dùng để lấy lòng dân.

<b>Khối xã hội dân sự độc lập và những nhược điểm</b>

Vài năm qua, số lượng các tổ chức dân sự độc lập, không
chịu sự kiểm soát của nhà nước và (tất nhiên) không
được nhà nước công nhận, ra đời ngày càng nhiều. Đặc
điểm chung của họ là đều coi việc bảo vệ và thúc đẩy
các quyền con người căn bản là sứ mệnh, và họ công khai
tiến hành các hoạt động nhân quyền của mình mà không cần
xin phép nhà nước. Do đó, tất yếu dẫn đến việc họ đều
mâu thuẫn với chính quyền Việt Nam – vốn là một chế độ
công an trị, không coi con người ra gì và xem quyền con người
chỉ là "chiêu bài" mà "thế lực thù địch" mượn để
chống phá Đảng và Nhà nước. Và cũng do đó, họ đều bị
công an đàn áp, sách nhiễu. Khó khăn về tài chính, nhân lực,
tóm lại là sự eo hẹp về nguồn lực, cũng hạn chế họ
đáng kể.

Trong hoàn cảnh ấy, <b>không thể phủ nhận rằng các tổ
chức dân sự độc lập vẫn làm được rất nhiều việc</b>.
Họ đã tiến hành những cuộc biểu tình chống Trung Quốc
hừng hực khí thế, kết nối những người quan tâm đến vận
mệnh đất nước lại thành phong trào. Họ giúp dân oan tổ
chức tuần hành đòi đất, khiếu kiện trong các vụ oan sai.
Họ làm thiện nguyện, giúp đỡ người nghèo, hỗ trợ gia
đình các tù nhân lương tâm, thương phế binh VNCH, tưởng niệm
các liệt sĩ trong chiến tranh biên giới và hải chiến Hoàng Sa,
Trường Sa. Họ tích cực lên tiếng, làm truyền thông, tố cáo
với dư luận trong nước và quốc tế về những vụ vi phạm
nhân quyền của lực lượng công an và chính quyền các cấp.
Chắc chắn là thông qua những gì làm được, khối xã hội dân
sự độc lập đã góp phần tăng cường nhận thức của nhiều
người dân về nhân quyền và dân chủ.

Tuy nhiên, thành thực mà xét thì các hình thức hoạt động
của những tổ chức dân sự độc lập này nói chung chia sẻ
một số nhược điểm: <b>1. Nghèo nàn, đơn điệu; 2. Không
thực sự thúc đẩy những quyền lợi thiết thân, sát sườn
của quảng đại quần chúng; 3. Vì hai nhược điểm trên, họ
chưa thu hút được sự ủng hộ của đông đảo quần
chúng.</b> Nói cách khác, có vẻ như họ cũng chưa lấy được
lòng dân. Không tính đám dư luận viên và những cá nhân bị
nhồi sọ quá nặng tới mức nhìn xã hội dân sự như kẻ thù,
ngay cả trong những người ủng hộ dân chủ, vẫn có những ý
kiến xa lánh, không tán thành và không tham gia các hoạt động
của họ.

Nói "nghèo nàn, đơn điệu", là bởi vì cho tới nay, các
hoạt động chủ yếu của khối dân sự độc lập mới chỉ
dừng lại ở hơn 20 hình thức: viết bài, phổ biến trên
mạng; lập website thông tin; in áo phông cổ động (ví dụ áo
Trường Sa-Hoàng Sa, chống đường lưỡi bò, đòi trả tự do
cho tù nhân lương tâm); in các ấn phẩm; ra các tuyên bố, kiến
nghị, gửi thư ngỏ; tổ chức biểu tình; làm từ thiện; thả
bóng bay và phát tài liệu về nhân quyền; đi thăm gia đình tù
nhân lương tâm; đấu tranh đòi công an thả người, chấm dứt
nạn bắt giữ tùy tiện; vận động quốc tế tại Liên Hợp
Quốc, các đại sứ quán, các tổ chức quốc tế về nhân
quyền, v.v.

Tôi có thống kê được khoảng 23 hình thức đấu tranh như
vậy. Nghe thì có vẻ đa dạng, nhưng thật ra vẫn tạo cảm
giác nghèo nàn, bởi vì chúng phạm vào nhược điểm thứ hai:
Không thực sự thúc đẩy những quyền lợi thiết thân, sát
sườn của số đông người dân. Hay nói cách khác, chúng không
thuyết phục được quảng đại quần chúng rằng họ có liên
quan, rằng những tổ chức dân sự đó đang đấu tranh vì
quyền lợi của họ, vì một xã hội tốt đẹp chung cho tất
cả mọi người (chứ không phải cho riêng một tôn giáo, một
cộng đồng sắc tộc, một thiểu số cá nhân nào).

Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây là: Quyền con người căn
bản của tất cả các cá nhân trong xã hội đều cần được
bảo vệ và tôn trọng; nhưng <b>trong bối cảnh hiện nay, các
tổ chức dân sự hoạt động vì nhân quyền và dân chủ cần
phải cho xã hội thấy được rằng mình đang đấu tranh vì
những quyền lợi thiết thân, sát sườn, gần gũi và cụ thể,
của số đông. (*)</b>

Riêng về việc bảo vệ tù nhân lương tâm, đã có tới 3-4
tổ chức chuyên về hoạt động này. Về tự do ngôn luận,
cũng có tới vài nhóm hội. Đó là một điều tốt, cần thúc
đẩy "trăm hoa đua nở". Nhưng nhiều lĩnh vực khác gần gũi
hơn lại chẳng có tổ chức nào.

Hàng trăm vụ đánh đập, làm nhục, hiếp, giết trẻ em mỗi
năm. Hàng trăm trẻ em gặp vấn đề về tâm lý sau những vụ
bạo hành, bạo lực gia đình, tai nạn mỗi năm. Chính quyền có
chính sách gì, làm gì để thay đổi tình trạng đó và bù
đắp cho phần đời còn lại của các em? Không gì cả. Vậy,
đây có phải chính là một trong những vấn đề mà khối xã
hội dân sự độc lập có thể tham gia cải thiện không?

<center><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-2YGylF7vLmk/U9s8CNPCiZI/AAAAAAAABXA/Awo2ZjtBRj0/s1600/b%E1%BA%A1o+h%C3%A0nh+tr%E1%BA%BB+em.jpg"
width="400"></center>
<center> <em>Phần đời còn lại của những em bé này sẽ ra sao?
(Nguồn ảnh: Phụ nữ Today)</em></center>

Môi trường Việt Nam đang ô nhiễm. Có nhiều nguồn gây ô
nhiễm nhưng hai nguồn có thể thấy rõ nhất là chất thải xây
dựng và rác sinh hoạt, trong đó, nguồn thứ hai (rác sinh hoạt)
là nguồn mà khối dân sự có thể tham gia kiểm soát được,
ít nhất là tại các đô thị, khu du lịch… Tôi biết vào ngày
25/5 vừa qua, một nhóm bạn trẻ ở Sài Gòn đã bị nhân viên
an ninh phối hợp với bảo vệ công viên ngăn cản, không cho đi
nhặt rác ở công viên. Nhưng tôi tin rằng, vẫn có những cách
để các bạn trẻ làm được việc đó, và cách ấy là như
thế nào thì tùy thuộc vào khả năng tổ chức, vào sự sáng
tạo của khối dân sự độc lập và chính các bạn trẻ.

Nền giáo dục - đào tạo của Việt Nam đang kìm giữ năng
lực, khả năng cạnh tranh của thanh niên Việt Nam thụt lùi
tới hàng thế hệ so với khu vực và thế giới. Chính quyền
không làm gì cả, vì vẫn còn "lấy Đảng làm trung tâm" thay
vì lấy người học làm trung tâm. Vậy, đây có phải chính là
một trong những vấn đề mà khối xã hội dân sự độc lập
có thể tham gia cải thiện không? Thành lập các nhóm hội học
tập, mở lớp "bình dân học vụ", xây dựng thư viện sách
ở nông thôn, chẳng phải cũng đều là việc thiết thực hay
sao?

Về vấn đề chống tra tấn, tìm cả nước, không có lấy
một chuyên gia. Về kỹ năng xây dựng, vận hành, quản lý tổ
chức dân sự, vận động quốc tế, không có lấy một khóa
học.

Rồi bảo vệ người tiêu dùng, chống nạn thủy điện xả lũ
vô trách nhiệm làm chết dân, nghiên cứu về tranh chấp chủ
quyền trên Biển Đông và quan hệ Việt Nam - Trung Quốc, v.v.
Đó đều là những việc mà cộng sản không làm (được) và
khối xã hội dân sự có thể tham gia.

<b>Việt Nam nhỏ bé… nhưng vẫn có rất nhiều việc phải
làm</b>

Có thể sẽ có ý kiến phản bác rằng: Nhưng nếu thể chế
chính trị không thay đổi, nếu chính quyền cộng sản vẫn
tại vị, bất nhân, bất tài, bất lực như vậy, thì mọi
hoạt động của các tổ chức dân sự, dù tốt đẹp đến
mấy cũng chỉ như muối bỏ bể, không thể cải thiện tình
hình. Chúng ta xây dựng bao nhiêu thư viện sách ở nông thôn
thì đủ để nâng cao dân trí? Chúng ta nhặt rác bao nhiêu ngày
chủ nhật thì đủ để làm sạch môi trường? Nói cách khác,
xã hội dân sự là cần thiết, nhưng nó không thể tạo sự
thay đổi một cách nhanh chóng và triệt để được, vì nó lâu
lắm, chậm chạp lắm, chưa kể nó còn bị đàn áp, bị đối
xử tàn tệ như trong hoàn cảnh Việt Nam. Các tổ chức xã hội
dân sự chỉ có thể hoạt động hiệu quả trong một thể chế
dân chủ mà thôi.

Nhưng tôi nghĩ khác: Trong một xã hội như ở Việt Nam lúc này
mà các tổ chức dân sự không làm được gì nhiều, thì đừng
mơ khi thể chế thay đổi, họ sẽ là một lực lượng tiến
bộ, vận hành tốt, bảo vệ được nhân quyền và nền dân
chủ non trẻ. Mọi sự tiến bộ trong tương lai đều cần
được tạo nền móng ngay từ bây giờ.

Việt Nam là một đất nước nơi quyền con người bị vi phạm
trên tất cả các lĩnh vực (quyền sống, quyền tự do thân
thể, quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, quyền của
người lao động, quyền trẻ em, quyền phụ nữ, quyền của
người đồng tính v.v.) Nhưng chính bởi vậy mà <b>luôn luôn có
rất nhiều việc để chúng ta làm, vì một xã hội tốt đẹp
hơn – tất nhiên, nếu chúng ta thực sự vì dân.</b>

<center><img
src="http://2.bp.blogspot.com/-IPcY8wMx4lQ/U9tAwvjRhbI/AAAAAAAABXY/UDltQh_pOgk/s1600/ba+sam.jpg"
width="400"></center>
<center> <em>Blogger cầu nguyện cho blogger, nhà thờ Thái Hà, 27/7.
Ảnh: Nguyễn Lân Thắng </em></center>

____________________

Bài viết là quan điểm cá nhân của tôi với mong muốn góp
một ý kiến cho sự phát triển của các phong trào xã hội và
tổ chức dân sự trong nước, ngoài ra không có dụng ý gì
khác.

<b>(*) </b>Cho rằng các tổ chức xã hội dân sự độc lập ở
Việt Nam hiện nay cần tăng cường đấu tranh "vì những
quyền lợi thiết thân, sát sườn, gần gũi và cụ thể, của
số đông", không có nghĩa là xã hội dân sự phải làm luôn
cả những việc mà chắc chắn là thuộc nghĩa vụ của nhà
nước và chỉ của nhà nước. Chẳng hạn, "thay nhà nước
hành luật", như thành lập câu lạc bộ săn bắt cướp hay
tổ đội chống trộm chó, là việc làm lẽ ra phải bị cấm,
thay vì khuyến khích. Vai trò của xã hội dân sự ở đây là
vận động, thúc ép, bắt buộc chính quyền phải xử lý nạn
cướp giật và bắt trộm chó, chứ không phải là người dân
đứng ra "tự xử".


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140801/pham-doan-trang-xhds-o-viet-nam-dang-noi-len-nhung-can-gan-dan-hon),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<div class="boxleft300"><img
src="http://4.bp.blogspot.com/-EEwtjuY5Vng/U9sHeA6VgEI/AAAAAAAAm7o/mn0Kd1ZBxQI/s1600/Trung.jpg"
/><div class="textholder"></div></div>Tờ Năng Lượng Mới ra ngày
31/7/2014 cho biết, ngày 30/7, Ban Thường vụ Thành ủy ở Sài
Gòn đã có quyết định thi hành kỷ luật khai trừ đảng đối
với luật sư Nguyễn Đăng Trừng, Chủ nhiệm đoàn Luật sư
thành phố.

Cũng theo tờ này, ông Nguyễn Đăng Trừng "có thái độ và
việc làm thể hiện sự suy thoái về tư tưởng chính trị,
đạo đức lối sống". Tờ Năng Lượng Mới còn nói thêm,
ông Trừng đã "vô tổ chức, vô kỷ luật, không thực hiện
đúng các nguyên tắc tổ chức sinh hoạt đảng, làm trái nghị
quyết của tổ chức đảng, sa vào chủ nghĩa cá nhân, độc
đoán, gia trưởng, gây mất đoàn kết nội bộ, không còn đủ
tư cách đảng viên".

Cụ thể, từ năm 2012, trong lãnh đạo, điều hành, đảng viên
Nguyễn Đăng Trừng đã có những khuyết điểm, vi phạm: xem
nhẹ vai trò lãnh đạo của đảng đoàn đối với những hoạt
động của Đoàn Luật sư thành phố, không tổ chức cho đảng
đoàn thực hiện chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của đảng
đoàn theo quy chế làm việc đã ban hành.

Ông Trừng còn phân công, bổ nhiệm, đề bạt một số cán bộ
tại Đoàn Luật sư thành phố vi pham nguyên tắc tập trung dân
chủ; chỉ đạo chuẩn bị nhân sự Đại hội Đoàn Luật sư
thành phố nhiệm kỳ VI không đúng quy trình, thiếu công khai,
minh bạch; có phong cách lãnh đạo thiếu dân chủ, độc đoán,
gia trưởng.

Ông Trừng lợi dụng chức vụ được phân công để vô hiệu
hóa, cản trở, thậm chí làm trái nghị quyết, kết luận của
tập thể đảng đoàn Đoàn Luật sư thành phố, Ban chủ nhiệm
Đoàn Luật sư thành phố, vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc tập
trung dân chủ của đảng và các quy định của đảng. Không
những vậy, ông Trừng còn đưa các văn bản này lên trang
điện tử của Đoàn Luật sư thành phố và phát tán đến các
luật sư thuộc Đoàn Luật sư thành phố để gây khó khăn cho
hoạt động của Ban chủ nhiệm trong quá trình chuẩn bị Đại
hội Nhiệm kỳ VI.

Đâu là sự thật?

Ông Nguyễn Đăng Trừng (sinh năm 1942), người từng là đại
biểu Quốc hội Việt Nam khóa 12. Ông từng tham gia vào vai trò
Ủy viên Ủy ban Tư pháp của Quốc hội; Bí thư đảng đoàn,
Chủ nhiệm Đoàn Luật sư tại Sài Gòn. Xét về nhân thân đối
với chế độ, ông là một người toàn "đỏ". Vậy nhưng,
người dân Việt Nam biết đến ông như một trí thức, người
có những tiếng nói, việc làm ủng hộ những người đấu
tranh dân chủ. Luật sư Lê Công Định từng là đồng sự. Ông
là người ủng hộ việc kiên quyết kiện Trung Cộng, và việc
làm này của ông đã có từ lâu.

Vào ngày 27/6/2014 trong một thông báo "làm rõ thêm về việc
ông Lê Thúc Anh, Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam (LĐLSVN)
ban hành công văn số 74/LDLSVN ngày 10/4/2014" được đăng lên
trên website của Đoàn Luật sư Sài Gòn, ông Trừng đã thẳng
thừng đưa ra nhiều ý kiến chỉ trích ông Chủ tịch (LĐLSVN).
Trong đó có nói, ông Lê Thúc Anh đã không bảo vệ được một
nguyên tắc cơ bản nhất của Đoàn Luật sư là kết hợp sự
quản lý nhà nước với chế độ tự quản của Đoàn Luật
sư; sự độc lập của Đoàn Luật sư đã được khẳng định
là chìa khóa để bảo vệ Luật sư; ông Lê Thúc Anh tiếp tay
cho sự áp đặt không dân chủ và sự can thiệp trái pháp luật
đối với Đại Hội Đại biểu Đoàn Luật sư Sài Gòn nhiệm
kỳ VI (2013-2018), càng không xứng đáng là Chủ tịch LĐLSVN.

Chưa dừng ở đó, ông Trừng còn phê phán ông Chủ tịch LĐLSVN
là một người năng lực kém, thiếu bản lĩnh lãnh đạo, không
tập hợp, quy tụ được Luật sư trên cả nước, không còn
xứng đáng là Chủ tịch LĐLSVN. Trong quá trình làm việc của
mình, ông Lê Thúc Anh chưa thể hiện tính đặc thù của LĐLSVN
là một tổ chức xã hội nghề nghiệp của cả nước. Trong
nhiệm kỳ 5 năm, ông Lê Thúc Anh đã điều hành LĐLSVN như một
cơ quan nhà nước nên không thể có những thông tin, những
thực tế cần thiết để xây dựng báo cáo công tác nhiệm kỳ
I (2009-2013) và phương hướng công tác nhiệm kỳ II (2014-2019)
của LĐLSVN và Dự thảo điều lệ của LĐLSVN thể hiện
được tính đặc thù của LĐLSVN là một tổ chức xã hội
nghề nghiệp của cả nước. Ông Trừng muốn LĐLSVN sẽ thực
sự trở thành một định chế dân chủ, một sức mạnh. Những
ai đó có ý định biến LĐLSVN thành một thứ bánh vẽ, một
thứ chậu kiểng để trưng bày chắc chắn sẽ thất bại.

Và để chứng tỏ rằng, Đoàn Luật sư ở Sài Gòn là một tổ
chức độc lập, ông đã khước từ giấy mời "Khẩn" từ
Sở Tư pháp ở Sài Gòn vào ngày 6/6/2014. Vì theo ông này: Đây
là một cuộc họp không bình thường. Họp Ban Chủ nhiệm Đoàn
Luật sư tại sao không phải Chủ nhiệm Đoàn Luật sư mời mà
Sở Tư pháp mời. Đoàn Luật sư có trụ sở ở 104 Nguyễn
Đình Chiểu tại sao lại họp ở 187 Lý Chính Thắng. Tại sao
ông Trần Thế Lưu, Trưởng Ban Nội chính Thành ủy lại chủ
trì cuộc họp Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư. Ông Trần Thế Lưu
chỉ có thể chủ trì cuộc họp của Ban Nội chính Thành ủy
mà thôi chứ không thể chủ trì cuộc họp Ban Chủ nhiệm Đoàn
Luật sư. Chỉ có Chủ nhiệm Đoàn Luật sư mới được chủ
trì cuộc họp Ban Chủ nhiệm.

Chưa hết, trong thông báo, ông Trừng còn thẳng thắn: Sở Tư
pháp có tư cách gì mà mời các thành viên Ban Chủ nhiệm Đoàn
Luật sư để bàn biện pháp tổ chức Đại hội Đại biểu
Đoàn Luật sư thành phô. Đoàn Luật sư không phải là một
phòng của Sở Tư pháp. Sở Tư pháp chỉ là một cơ quan tham
mưu cho Ủy Ban Nhân dân Thành phố thực hiện sự quản lý nhà
nước đối với Đoàn Luật sư thành phố. Tuy tính chất khác
nhau nhưng Đoàn Luật sư Thành phố và Sở Tư pháp có vị trí
ngang nhau. Sở Tư pháp không phải cấp trên của Đoàn Luật sư
Thành phố, cấp trên về mặt quản lý nhà nước đối với
Đoàn Luật sư là Ủy Ban Nhân dân Thành phố.

Quay lại vấn đề giữa ông Trừng và ông Lê Thúc Anh, hai
người này đã có mối bất hòa từ rất lâu, theo RFA Việt
ngữ, từ khi Bộ Tư pháp giới thiệu "Đề án thành lập Tổ
chức Luật sư toàn quốc" vào hồi tháng 10/2006 để tổ chức
này sẽ là "Liên Đoàn Luật sư Việt Nam". Ông Trừng vào
thời điểm đó đã thay mặt Đoàn Luật sư ở Sài Gòn gửi
"Kiến nghị khẩn cấp", đề nghị Thủ tướng Việt Nam và
Bộ trưởng Tư pháp không chỉ định bất kỳ cán bộ nào
đại diện Bộ Tư pháp làm thành viên của "Hội đồng Luật
sư lâm thời toàn quốc".

Trong "Kiến nghị khẩn cấp", Đoàn Luật sư ở Sài Gòn cho
rằng: Việc Bộ Tư pháp đưa những đại diện của mình giữ
những chức vụ cao nhất trong "Hội đồng Luật sư lâm
thời" là vi phạm nguyên tắc kết hợp quản lý nhà nước
với phát huy vai trò tự quản của tổ chức xã hội nghề
nghiệp của luật sư. Ông Lê Thúc Anh vào thời điểm này
được chỉ định vào vị trí chủ tịch "Hội đồng lâm
thời Luật sư".

Ông Lê Thúc Anh, chủ tịch, người chỉ là một cựu thẩm
phán, người chỉ học luật qua hệ tại chức, từng làm Phó
Chánh án Tòa Án Tối cao và những người đảm trách chức vụ
cao trong "Hội đồng lâm thời Luật sư" khác chưa bao giờ
là một luật sư cả. Và để hợp thức hóa các vị trí cao
cấp mà do mình chỉ định, Bộ Tư pháp đã cấp "chứng chỉ
hành nghề luật sư" cho những người này. Thế nhưng từng
đó chưa đủ để được xem là luật sư nên những người này
phải xin nhập đoàn luật sư nào đó.

Cũng theo đài RFA, ông Lê Thúc Anh cư trú tại Sài Gòn, gửi hồ
sơ xin gia nhập Đoàn Luật sư ở Sài Gòn thì bị đoàn này
bác, vì: "Ông Lê Thúc Anh đã được Ban Chỉ đạo Đại hội
Đại biểu Luật sư toàn quốc quyết định làm Chủ tịch Hội
đồng lâm thời Luật sư toàn quốc, có nghĩa là ông Lê Thúc
Anh đã là luật sư đại diện cho Đoàn Luật sư nào đó".

Cuối cùng, để được hợp thức hóa, đầy đủ tiêu chí, ông
Lê Thúc Anh đã trở thành Luật sư của Đoàn Luật sư tỉnh Bà
Rịa-Vũng Tàu và hiện nay đang chễm chệ trên chiếc ghế Chủ
tịch LĐLSVN như chúng ta biết.

Nói một cách ngắn gọn hơn, việc ông Nguyễn Đăng Trừng bị
khai trừ khỏi đảng CSVN và sắp tới đây có thể bị mất
chức Chủ nhiệm Đoàn Luật sư ở Sài Gòn bởi vì ông đã dám
tranh đấu độc lập cho Đoàn Luật sư để tổ chức này không
bị chi phối, bị kiểm soát, quản lý của chính quyền, biến
Đoàn Luật sư trở thành tổ chức của đảng CSVN.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140801/nguoi-quan-sat-vi-sao-luat-su-trung-bi-khai-tru-dang),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Không ít người cho rằng, nhờ có Đảng Cộng sản Việt Nam
mới có cuộc sống của họ (và dân tộc) hôm nay. Nhạc sĩ
<strong>Nguyễn Đức Toàn</strong> trong bài "<strong>Đảng là lẽ
sống của tôi" có câu "</strong>Đảng đã cho tôi lẽ sống
niềm tin"; hoặc như ông Đại tá, Phó giáo sư, Tiến sĩ, Nhà
giáo ưu tú Trần Đăng Thanh ở Học viện Chính trị Bộ Quốc
phòng nói dịp thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam tháng
12-2012, Đảng đã cho ông (và nhiều người) cái sổ hưu.

PV Quốc Doanh tôi là đảng viên lâu năm của Đảng, có được
hưởng lợi lộc từ Đảng, từ chế độ do Đảng tạo ra,
nhưng không thể nói nhờ có Đảng mới có cuộc sống của
tôi. Còn nói nhờ có Đảng, gia đình (cha mẹ) tôi mới có
cuộc sống ấm no thì không đúng sự thật.

Dường như có bao nhiêu người nói "ơn Đảng" thì cũng có
bấy nhiêu người nói ngược lại, có bao nhiêu lời "ngợi ca
Đảng" thì cũng có bấy nhiêu phản bác. Song chẳng hề gì,
có ai giúp nhau được mọi mặt đâu, huống chi xã hội. Hôm
nay, tôi muốn trình bày vấn đề khác, vì đảng viên lâu năm,
được Đảng giáo dục từ nhỏ, Đảng đã làm cho tôi nhiều
chai sạn. Cuộc sống dưới bầu trời và giữa cây cỏ tươi
xanh, chai sạn cũng có nghĩa hư hỏng.

Lúc còn nhỏ, ông bí thư chi bộ cạnh nhà tôi phản bác việc
thờ cúng, cho rằng mê tín dị đoan thì tôi bớt linh thiêng cả
việc thờ cúng ông bà, tổ tiên. Năm 1975, tôi ở trong đoàn
quân giải phóng, "tiếp quản" một đô thị, được Đảng
dạy rất kỹ về địch-ta, vùng tạm chiếm và vùng giải
phóng, cách mạng và phản cách mạng, đấu tranh giai cấp, hai
phe, ba dòng thác cách mạng, v.v. Một lần, tôi ngồi quán uống
trái dừa rồi nạo cùi ăn, cùi mỏng nên lòng thòng như bún,
mấy thanh niên nam nữ ngồi gần lén nhìn bấm nhau cười. Tôi
ngoảnh sang thấy vậy thì mắc cỡ nhưng cũng trợn mắt để
đe doạ, họ vội vàng đứng dậy bỏ đi. Tôi thuộc lực
lượng cách mạng, lực lượng giải phóng luôn nghĩ ở vị trí
cao hơn những người ở "vùng tạm chiếm". Vào vườn mận
chín đỏ đẹp mắt, rất thèm, bà chủ vườn xởi lởi mời
ăn trái mận thì tôi thẳng thừng từ chối, lại mời tôi lúc
rảnh rỗi quay trở lại thì tôi ừ hự mà trong bụng nhủ
thầm: không được để không bị "mua chuộc".

Thực tâm tôi không muốn vậy nhưng Đảng đã dạy tôi nghĩ
vậy. Hồi đó, chẳng phải những người thuộc "hàng ngũ
nguỵ quân, nguỵ quyền" phải đi học tập cải tạo? Những
người ở đô thị phải đi vùng kinh tế mới để tự cải
tạo? Các vị chính uỷ, chính trị viên trong quân đội luôn
răn dạy (và đe doạ) chúng tôi, chiến sĩ cách mạng phải luôn
cảnh giác với "viên đạn bọc đường"! Cứ chủ nhật hay
lễ tết, tôi rất muốn vào nhà dân chơi mà không dám, thi
thoảng vào nhà dân là phải tìm hiểu "địch-ta", "nguỵ
quân nguỵ quyền hay cách mạng" rồi nghe đủ thứ giải thích
để chứng minh đó là phe ta (từng giúp cách mạng, có người
theo cách mạng hoặc người tập kết, v.v) thì rất mệt mỏi.

Sau này, hễ nhớ lại là tôi mắc cỡ với chính mình: kệch
cỡm, lố lăng. Trong lúc, vẫn tự nhận là "quân đội từ
nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu" và thực sự trở
thành quân đội anh hùng là nhờ vậy nhưng khi có được chính
quyền, thì chia nhân dân ra nhiều loại và quân đội (cả công
an) chỉ coi trọng nhân dân loại một và lo bảo vệ Đảng,
thực chất là bảo vệ những người đang ngồi ở ghế lãnh
đạo Đảng.

Tôi đã được khuyến khích phát triển cái tâm lý thấp hèn,
bội bạc, chia rẽ dân tộc, đặc quyền đặc lợi. Lúc đó,
tôi chưa nhận ra đấy là xấu, chưa nhận ra sự bất bình
thường mà tưởng là bình thường, như lẽ hiển nhiên, còn
lấy làm hãnh diện, vênh vang. Mỗi lần đi đây đó, ra bến xe
bến tàu với giấy công lệnh của quân đội, được đứng
vào hàng ưu tiên để mua vé, tự hào lắm. Cho đến khi, một
vị chính trị viên tiểu đoàn độc lập, trên đường về
phép, bị phát hiện bán giấy công lệnh khống (ông có quyền
ký và đóng dấu; giấy công lệnh của quân đội được ưu
tiên đi lại trên cả nước) thì tôi bắt đầu suy nghĩ khác.

Trước đó, tôi rất tin lời các vị chính uỷ, chính trị
viên, những đại diện trực tiếp của Đảng trong đơn vị
quân đội. Nghị quyết Đại hội 4 của Đảng cho rằng, kinh
tế nước ta phải xây dựng công nghiệp nặng làm nền tảng
để phát triển công nghiệp nhẹ và nông nghiệp. Tôi có đọc
một số tài liệu về phe xã hội chủ nghĩa đang tiến tới
"phân công quốc tế" để phát huy thế mạnh từng nước,
liền phát biểu, nếu xây dựng một nền kinh tế quốc gia
"khép kín từ A đến Z" sẽ không đủ khả năng và cũng
không phù hợp xu thế thời đại. Một cán bộ chính trị cắt
ngang ý kiến của tôi, bảo rằng Nghị quyết Đảng đã chỉ ra
thì không được suy nghĩ khác. Tôi im ngay, không dám cãi. Khi
nghe câu chuyện truyền miệng về một vị chính uỷ, trong
chiến tranh mỗi lần hành quân được lính cáng võng và ông
bảo là "cáng chủ nghĩa Mác-Lênin", tôi nhận xét, nếu vậy
xếp ba lô những cuốn sách về chủ nghĩa Mác-Lênin mà đeo sẽ
khoẻ hơn, liền bị kiểm điểm và tôi không dám nghĩ tiếp
nữa.

Tư tưởng cho rằng Đảng được độc quyền tư duy, Đảng là
cách mạng, công cụ của Đảng cũng ở trên nhân dân hình
thành trong tôi gần như không cần bàn cãi. Một lần, có vị
sĩ quan khoe đã mua được mấy công đất vùng ven đô để làm
nhà, chuẩn bị đưa vợ con ở quê lên, tôi băn khoăn: Tại sao
phải mua đất? Vì tôi nghĩ, sĩ quan nhiều năm trong quân đội,
đánh nhiều trận, chịu đựng hy sinh gian khổ để "giải
phóng miền Nam" thì phải được cấp đất. Suy nghĩ của tôi
còn có cơ sở thực tế, rất nhiều "cán bộ cách mạng"
đã được chia biệt thự, nhà cửa, đất đai ở miền Nam;
nhất là sau khi công hữu hoá đất đai, một trưởng ấp cũng
có quyền cấp đất; rồi làn sóng vượt biên để lại nhà
cửa, đất đai khắp nơi cho "cán bộ cách mạng" kiểm kê
chia nhau. Chiếm đoạt (cướp đoạt) của người khác nhưng có
tổ chức, do Đảng cầm đầu, tôi thấy là lẽ hiển nhiên
của cách mạng.

Cho mình là công dân hạng nhất, ở trên nhiều "loại công
dân khác", theo tôi là loại tư duy quái gở nhất, làm hư
hỏng con người nặng nề nhất. Gần đây, tôi đã bất ngờ
khi đọc tài liệu về nước mắm Phú Quốc, biết hồi xưa
thực dân Pháp đưa người An Nam vào lính viễn dương, biết
lính An Nam thèm nước mắm, một vị tướng Pháp đã yêu cầu
chuyển nước mắm Phú Quốc cho lính An Nam. Trong quân đội
Việt Nam, hầu như chưa bao giờ được quan tâm tìm hiểu và
đáp ứng những nhu của người lính tương tự như thế; đừng
nói với nhân dân, nhất là "nhân dân hạng dưới".

Chuyển sang viết báo quốc doanh, chai sạn do Đảng rèn luyện
trong tôi càng nghiêm trọng. Một thời kỳ dài, mọi việc
Đảng làm được ca ngợi tuyệt đối đúng, những cơ quan của
Đảng như Tổ chức, Kiểm tra, Nội chính, Tuyên huấn và cả
công cụ của Đảng như Công an, Quân đội, Thanh tra được coi
không bao giờ sai, nếu có sai chỉ là "hiện tượng cá biệt
không phải bản chất" hoặc "trong khâu thực hiện" và ở
"địa phương". Lúc đó, lấy được kết luận thanh tra,
điều tra hay cáo trạng của viện kiểm sát, bản án của toà
án là thả sức phóng bút viết theo, thêm mắm muối a dua hết
mức, lên án nặng nề những người là đối tượng của các
cơ quan ấy, đòi "trừng trị", "xử lý nghiêm". Sau này,
liên hệ đến oan sai của ông Nguyễn Thanh Chấn và nhiều vụ
oan sai khác nữa, thấy báo chí đã tiếp tay oan sai ghê gớm như
thế nào. Tình trạng báo chí chai sạn, vô cảm đến hôm nay
chưa phải đã hết, cứ đọc những tờ báo của công an, viện
kiểm sát, toà án và cả tờ Quân Đội Nhân Dân hay Nhân Dân
sẽ thấy, nhà báo cũng tự cho mình cái quyền suy luận quy
chụp, kết tội con người (hoặc trào lưu, xu hướng) rất tuỳ
tiện, ngạo mạn. Lắm lúc, tôi không khỏi rùng mình: Báo chí
quốc doanh đã tiếp tay gây oan sai cho bao nhiêu người? Luật
nhân quả nếu có, tội lỗi gây ra mấy đời trả được?

Nghĩ đến luật nhân quả, tôi lại càng rùng mình về những
chai sạn Đảng đang gieo cho người khác. Cái ông sĩ quan an ninh
của công an đạp vào mặt người biểu tình chống Trung Quốc
xâm lược ở Hà Nội hôm 17-7-2011, ảnh vẫn lưu giữ rõ ràng
trên mạng. Rồi mấy ông mấy bà trong buổi sáng đầu năm nay,
cũng ở Hà Nội, ôm nhau nhảy "xòn xòn đô xòn" trước
Tượng đài Lý Thái Tổ, để ngăn cản những người muốn làm
lễ tưởng niệm các liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh
biên giới chống Trung Quốc xâm lược năm 1979. Sự chai sạn
đã nghiêm trọng tới mức, chai sạn trước sự tồn vong đất
nước. Trời ơi, những hình ảnh ấy lưu giữ gần như vĩnh
viễn trên mạng, giữa thế giới, ngàn đời bền hơn tượng
đồng bia đá, làm sao gột rửa trong lòng con cháu?

<center><img
src="http://lh4.ggpht.com/-dbA8rgnWm1M/U9kaSd6hfzI/AAAAAAAAxgg/2NQSHw30Q8w/clip_image002%25255B4%25255D.jpg?imgmax=800"
width="412"> </center>
<center> <i>Sĩ quan an ninh của công an đạp vào mặt người biểu
tình chống Trung Quốc ngày 17-7-2011 ở Hà Nội.</i></center>

<center><img
src="http://lh5.ggpht.com/-4dtaRlL81RQ/U9kaTixdlHI/AAAAAAAAxgo/lsEMjJqqbWA/clip_image004%25255B4%25255D.jpg?imgmax=800"
width="396"> </center>

<center> <i>Vị sĩ quan an ninh của công an đạp vào mặt người
biểu tình chống Trung Quốc là người mặc áo sọc
ngang.</i></center>

<center><img
src="http://lh4.ggpht.com/-esS6zXhb12c/U9kaUxBTGiI/AAAAAAAAxgw/sdw5Z3-pn8o/clip_image006%25255B4%25255D.jpg?imgmax=800"
width="385"> </center>

<center><img
src="http://lh5.ggpht.com/-jeAO1JCBmy4/U9kaVlExK0I/AAAAAAAAxg4/FLZuT3h0z50/clip_image008%25255B4%25255D.jpg?imgmax=800"
width="389"></center>

<center> <i>Ôm nhau nhảy múa trước Tượng đài Lý Thái Tổ ở
Hà Nội, đầu năm nay, để ngăn lễ tưởng niệm liệt sĩ hy
sinh trong cuộc chiến tranh biên giới chống Trung Quốc xâm
lược năm 1979.</i></center>

Sự chai sạn trong tình cảm, tư tưởng không dễ nhìn thấy,
mà nhìn thấy cũng không dễ sửa được. Xem phim nước ngoài,
thấy chàng trai trẻ không dám làm thịt con cá vì sợ thấy máu
cá, tôi cũng buồn cho mình vì không bao giờ còn có được tình
cảm với muôn loài một cách hồn nhiên như thế. Tôi được
Đảng giáo dục từ tuổi thơ tư tưởng đấu tranh giai cấp,
bạo lực cách mạng nên nhìn thế giới quen con mắt tìm kiếm
kẻ thù, tìm để tiêu diệt hoặc lên án, hết kẻ thù giai
cấp đến kẻ thù phá hoại nhiều mặt, khi không còn kẻ thù
của phe xã hội chủ nghĩa (vì phe xã hội chủ nghĩa không còn)
thì tìm kiếm kẻ thù diễn biến hoà bình, hết diễn biến từ
bên ngoài đến tự diễn biến bên trong, v.v. Một cuộc sống
luôn tìm kiếm kẻ thù là con người và gồng mình lên để
tiêu diệt kẻ thù là con người, chai sạn có khi còn hơn loài
thú vật.

Hồi nào, các báo cáo của công an và một số ngành thường
khoe phá được bao nhiêu vụ "tư thương lũng đoạn thị
trường thương nghiệp xã hội chủ nghĩa", nay có vị tướng
công an khoe đã đánh sập được mấy trăm trang mạng lớn
nhỏ. Tự do làm ăn, tự do suy nghĩ của con người cũng trở
thành kẻ thù của Đảng, đây là sự chai sạn gây hậu quả
nặng nề, có hại dai dẳng cho sự phát triển. "Không có gì
quý hơn độc lập và tự do", câu nói của Hồ Chí Minh,
người mà Đảng hô hào học tập mấy năm nay nhưng chỉ hô
hào học tập đạo đức, còn tư tưởng Hồ Chí Minh thì Đảng
không chịu học.

Không được tự do suy nghĩ và làm ăn, nhiều doanh nhân nói
với tôi, không muốn phát triển sản xuất kinh doanh, chỉ làm
vừa đủ giàu là nghỉ. Nhiều nhà báo, nhà văn, nhà lý luận
trở thành bồi bút, viết nịnh hót cho êm tai lãnh đạo Đảng,
chứ không vì cuộc sống, vì chân lý. Bản thân tôi, không
muốn làm bồi bút thì cũng phải ở trong vòng bồi bút, nhiễm
tư tưởng bồi bút và biết đâu, có những bài bây giờ
tưởng không là bồi bút nhưng sau này sẽ rõ ra bồi bút?
Đảng viên thường không có khả năng nhìn xa trông rộng, nhờ
cậy vào lãnh đạo thì lại bị Đảng chai sạn làm cho hư
hỏng thêm.

Ai đọc lịch sử nước Mỹ đều biết, sau cuộc nội chiến
Nam - Bắc, phía Bắc thắng trận, đã cho xây dựng nghĩa địa
chôn cất tất cả những người thiệt mạng trong trận đánh
cuối cùng, bất kể họ ở phía nào, Nam hay Bắc, tức là không
phân biệt "địch hay ta". Cái câu "chính quyền của dân, do
dân, và vì dân" được Tổng thống Mỹ Lincoln đọc lên trong
bài diễn văn chỉ có 272 từ, ở buổi khánh thành nghĩa trang
này. Còn lịch sử nước ta, đời Trần đánh quân Nguyên,
triều đình phải rời Thăng Long lúc ban đầu thế yếu, sau
thắng trận trở về, có vị quan dâng lên một cái tráp đựng
bản danh sách những kẻ theo địch mà ông thống kê được. Vua
khen thưởng cho người biết đề cao lợi ích dân tộc lúc
nước mất nhà tan nhưng liền đó, sai người đốt cái tráp
với bản danh sách ấy trước mặt bá quan văn võ. Ý nhà vua
rất rõ, đất nước hoà bình rồi, bỏ hết mọi lỗi lầm lúc
loạn lạc, muôn dân quên hận thù để đoàn kết xây dựng
đất nước. Lãnh đạo có tầm cao nhìn xa hơn quan lại thấp
bé, để đất nước yên lành cường thịnh, chứ không khuyến
khích sự hẹp hòi, ngu muội thú tính trong mỗi con người nhỏ
bé.

Trung Quốc đặt giàn khoan HD 981 vào vùng biển nước ta, tôi
hỏi một vị cán bộ cao cấp của Đảng, tại sao không liên
minh với Mỹ để chống sự xâm lược của Trung Quốc? Vị này
đáp, muốn lắm nhưng đối xử làm sao với hệ thống tượng
đài, bia chiến thắng và cả bia căm thù Pháp, Mỹ đã dựng
lên khặp nước? Tôi đảng viên thường thêm buồn vô cùng sau
câu trả lời, chính chủ trương của Đảng suốt mấy chục
năm qua dựng lên vô vàn tượng đài và bia mộ để khoét sâu
hận thù Việt-Pháp và Việt-Mỹ để dẫn tới bế tắc chiến
lược hôm nay. Cần khẳng định, một số tượng đài và bia
mộ là cần thiết nhưng không phải tất cả. Xin hãy tưởng
tượng, trong lịch sử mấy nghìn năm của dân tộc, nếu thời
nào sau chiến thắng ngoại xâm cũng dựng nhiều tượng đài và
bia mộ như mấy chục năm qua, dưới sự lãnh đạo của Đảng,
thì liệu đất nước này có còn đất mà sản xuất, sinh sống
hay không? Nếu tiền của để dựng đa số tượng đài và bia
mộ ấy, được dành phát triển kinh tế, văn hoá, lo cuộc
sống cho các gia đình chính sách thì kết quả tốt đẹp hơn
nhiều lần. Gia đình chính sách no ấm, lòng cũng khuây khoả
nỗi đau quá khứ, sống ân tình hơn với xung quanh.

Không tạo ra được thắng lợi trong xây dựng đất nước,
Đảng cứ "ăn mày dĩ vãng" mà đưa dân tộc đi luẩn quẩn.
Từ ngày hoà bình, chưa thấy Đảng có quyết sách gì thể
hiện tầm nhìn xa của người lãnh đạo, chỉ thấy thỉnh
thoảng Đảng đưa đất nước đến tình thế không thể không
thay đổi, không thể không thoát ra và thoát ra được là kể
lể "thắng lợi lớn", "bước ngoặt quan trọng". Giải
quyết tình thế cũng chủ yếu bằng kích thích tinh thần tự
ái hẹp hòi của một bộ phận dân tộc chứ không phải bằng
sự đoàn kết toàn dân tộc, bằng dân chủ và hoà hợp dân
tộc, bây giờ "hết bài" là bế tắc. Bây giờ, cái bộ
phận được kích thích tinh thần tự ái ấy đã mệt mỏi,
chán nản, như bản thân tôi cảm thấy ngột ngạt, không thể
kéo dài tình trạng chai sạn hư hỏng thêm nữa. Chai sạn để
"đấu tranh giai cấp", "tiêu diệt kẻ thù" dù phải "hy
sinh bản thân mình" chỉ có thể tồn tại trong những trường
hợp đặc biệt của cuộc sống, không thể tồn tại lâu dài
trong cuộc sống bình thường. Cuộc sống bình thường là phải
hồn nhiên và lương thiện từ học hành, làm ăn đến vui chơi,
từ trong nhà ra ngoài ngõ, sang hàng xóm và với cả làng nước,
thế giới để "tất cả cùng thắng lợi". Cuộc sống bình
thường không chấp nhận vẻ mặt sắt máu, du côn nhìn thiện
hạ là muốn "đấu tranh giành thắng lợi tuyệt đối" cho
bản thân mình.

Lại cần phải nói rõ điều này, hồi nào hấp dẫn tôi cái
chủ nghĩa xã hội để tôi tự nguyện vào Đảng không phải
vì Chủ nghĩa Mác-Lênin với "đấu tranh giai cấp" mà chính
xác là với "bốn phương vô sản đều là anh em". Cả thế
giới là anh em, hỗ trợ nhau đi lên no ấm, hạnh phúc thì còn
gì bằng, phấn đấu cho điều đó là sẵn sàng. Bây giờ thấy
rõ đó là mong ước quá xa vời, đã sụp đổ khi Liên Xô và
Đông Âu sụp đổ, đi tới mục tiêu lý tưởng ấy bằng
"đấu tranh giai cấp" và "bạo lực cách mạng" là cực
kỳ sai lầm.

Có thể nào đi tới nhân loại đại đồng ấm no hạnh phúc
khi giai cấp vô sản toàn thế giới cố kết nhau lại trừ khử
hết các giai cấp khác, tiêu diệt sạch những người không
cùng phương pháp sắt máu? Chao ôi, đã có nhiều "phong trào
cách mạng" chỉ đưa đến kết quả tang thương. Ở nước ta,
đó là cải cách ruộng đất, hợp tác hoá, tập đoàn hoá,
công hữu hoá, các đợt bài phong, các đợt đánh tư sản và
cả đánh văn nghệ sĩ trong vụ án Nhân Văn Giai Phẩm, v.v. Xã
hội náo loạn, bất ổn vì những "phong trào cách mạng" như
thế, khiến con người ngày càng bị nhào nặn chai sạn, vô
cảm, thậm chí mất lý trí đến mức cha con đấu tố nhau, vợ
chồng ruồng rẫy nhau, anh em từ mặt nhau.

Đến hôm nay, cái lý tưởng "thế giới đại đồng" vô
cùng tốt đẹp ấy vẫn tồn tại, nó là lý tưởng của loài
người nhưng không còn là đặc trưng hấp dẫn của chủ nghĩa
xã hội nữa mà dường như đã thuộc về chủ nghĩa tư bản
với Liên minh Châu Âu và nhiều liên minh khác, điển hình như
liên minh Nhật-Mỹ vượt lên hận thù ghê gớm gây ra bởi hai
quả bom nguyên tử. Thế giới chuyển biến theo lẽ tự nhiên
đi tới tốt đẹp nhanh chóng đến không ngờ như cây xanh tươi
ra hoa kết trái, còn Đảng loay hoay với "đấu tranh giai
cấp", với "ba dòng thác cách mạng" đã để vuột mất
ngọn cờ "bốn phương vô sản đều là anh em" cũng không
ngờ. Không còn lý tưởng hấp dẫn, Đảng tỏ ra hậm hực như
có báu vật bị cướp mất, lại loay hoay đi tìm kẻ thù để
xả nỗi bực tức, hết kẻ thù rõ mặt đến kẻ thù giấu
mặt. Loanh quanh tìm kẻ thù để tiêu diệt trên đất nước,
trong nhân dân và trong cả nội bộ, Đảng ngày càng mất
phương hướng, làm cho những người kiên trì theo Đảng trở
thành ngớ ngẩn, hồ đồ và thêm chai sạn.

Nên giờ này, giữa Trung Quốc và Mỹ (cùng những nước dân
chủ văn minh), giữa "đấu tranh giai cấp" với "hợp tác
toàn cầu", Đảng lúng túng không biết đâu là bạn đâu là
thù, phải đem hệ thống tượng đài và bia mộ xây dựng mấy
chục năm qua ra làm công sự ẩn nấp. Một cuộc ẩn nấp để
trốn tránh trách nhiệm, như mọi cuộc ẩn nấp khác lại ra
sức lo củng cố hầm hào, thành luỹ, Đảng không ngừng xây
dựng thêm nhiều tượng đài, bia mộ, nghĩa trang mà những dịp
như ngày 27/7 này, khắp nơi đang chứng kiến. Cái hố chia rẽ
dân tộc lẽ ra phải khoả lấp hằng ngày, hằng năm thì Đảng
khoét sâu thêm, rộng ra, muốn thoát khỏi cái vòng tròn do mình
vạch ra mấy chục năm qua nhưng lại không thoát ra được quán
tính hành động mất phương hướng và chai sạn cả tình cảm
lẫn lý trí. Không còn tư chất lãnh đạo, một chút cũng không
còn, chỉ còn tư chất bám víu, tầm gửi. Vì thế mà giả dối
đã trở thành đặc trưng của lãnh đạo thời nay. Giả dối
khủng khiếp. Có vị long trọng hô hào chống "ngoại lai"
không biết ngượng mồm khi vẫn hô hào "kiên định chủ
nghĩa Mác-Lênin". Cái chủ nghĩa ấy không phải ngoại lai
chắc? Giả dối trong lời nói, hành vi và nghị quyết, giả
dối tệ hại nhơn nhơn, tỉnh bơ làm chai sạn, vô cảm, u lì
cả cả xã hội. Nhiều đảng viên băn khoăn, hình như lãnh
đạo Đảng không được lãnh đạo nước khác tin cậy? Tôi
hỏi lại, đảng viên và người dân nước ta có tin cậy không?
Bật ti vi lên, thấy mặt đa số lãnh đạo Đảng là tôi
chuyển kênh.

Khi tình cảm và tư tưởng con người chai sạn thì xã hội bị
chai sạn trên mọi lĩnh vực, mọi ngóc ngách. Kinh khủng nhất
là tình trạng dân oan kéo từng đoàn dài từ Bắc đến Nam, lê
la ở thủ đô Hà Nội quanh năm, đã trở thành bình thường
như một phần không thể thiếu của "xã hội xã hội chủ
nghĩa". Đủ mọi tầng lớp đã có mặt trong đoàn dân oan đi
khiếu kiện ấy, đa số do bị cướp đoạt đất đai, cướp
đoạt mất cái tư liệu sản xuất chủ yếu để sinh sống
của người nông dân. Nhưng bao phận người đau khổ tột cùng
ấy lại rất ít còn được truyền thông phản ánh. Vì quá
nhiều, vì phản ánh dường như không có kết quả, thậm chí
không có người đọc (trừ những người liên quan). Cả xã
hội chai sạn ghê gớm như thế! Nguyên nhân gốc rễ ở đâu?
Ai cũng có thể chỉ tận mặt: Cái quan điểm "đất đai sở
hữu toàn dân" quái gở. Có bà mẹ liệt sĩ gào lên: Đất
đai của tổ tiên tôi để lại, tôi không nợ nần gì nhà
nước này cả (nếu có nợ nần là nhà nước nợ bà), tại sao
ra quyết định thu hồi đất của tôi? Mọi người có thể
trả lời bà, trừ Đảng. Chai sạn mất rồi vì thứ lý thuyết
học mót không đến nơi đến chốn, Đảng không còn nghe
được tiếng nói của đảng viên, nguyện vọng của nhân dân,
đã ù lì như vô tri vô giác. Đã không biết lắng nghe tiếng
nói của cuộc sống, Đảng lại theo thói quen "tìm kẻ thù",
chăm chăm tính tỷ lệ bao nhiêu phần trăm khiếu kiện đúng và
bao nhiêu (cho là) sai hoặc có đúng có sai, và dẫu tỷ lệ
đúng luôn áp đảo thì Đảng vẫn không chịu sửa mình mà
tiếp tục hô hào "tuyên truyền giáo dục nhân dân".

Chai sạn nguy hiểm khi không còn nghe được ý kiến của
người khác, không còn nghe được tiếng kêu than của dân
chúng. Biết lắng nghe thì mới phân biệt được phải trái và
muốn lắng nghe thì trước hết phải biết tôn trọng con
người, đây lại đụng đến điểm yếu chí mạng của Đảng.
Lâu rồi, Đảng không biết tôn trọng con người, không biết
tôn trọng nguyện vọng, tình cảm, tôn giáo, tín ngưỡng của
con người. Đảng tự cho mình đã nắm được học thuyết
tiến bộ của nhân loại, có tư tưởng tuyệt đối đúng
đắn, có quyền đứng trên nhân dân để "tuyên truyền giáo
dục nhân dân". Mỗi lúc, nhân dân làm được việc gì đó
thành công, Đảng cho rằng do Đảng lãnh đạo tài tình sáng
suốt, các cơ quan của Đảng giỏi "tuyên truyền giáo dục
nhân dân". Những khi xã hội nảy sinh vấn đề do quá trình
phát triển hay do Đảng gây ra, các cơ quan của Đảng đã thành
thói quen, nêu giải pháp hàng đầu là "đẩy mạnh tuyên
truyền giáo dục nhân dân".

Bản thân tôi phải rèn luyện nhiều mà vẫn không gột bỏ
được hoàn toàn vết chai sạn do Đảng gây nên trong người,
mỗi khi nghe ý kiến trái với mình, dẫu đã thấy đúng thì
vẫn lợn gợn khó chịu, có chấp nhận cũng gượng gạo, không
tự nhiên. Sao mà tôi thèm muốn đến thế cái tâm thế cởi
mở, sẵn sàng lắng nghe, vui vẻ chấp nhận những ý kiến khác
với suy nghĩ của mình. Sao tôi a dua với Đảng cả những
điều sai lại dễ dàng, mà lắng nghe tiếng nói đúng lại khó
khăn đến thế! Vì chai sạn, hư hỏng mất rồi. Bao nhiêu năm
vênh vang ngỡ mình trong đoàn người tiên phong đưa dân tộc đi
đến hạnh phúc, biết đâu đó là quá trình hư hỏng bản
thân, đến lúc nhận ra thì mục nát không còn sửa được.

Bây giờ tôi vẫn chưa bỏ được Đảng. Bao nhiêu năm
"dưới sự lãnh đạo của Đảng", tôi đã đánh mất tinh
thần độc lập tự do, không quen chịu trách nhiệm, sợ thay
đổi. Tôi tâm sự điều này với một ông ngoài 70 tuổi, có
năm chục tuổi đảng, thì ông bảo "em chưa nghỉ hưu không
bỏ Đảng được". Tôi hỏi, vậy anh nghỉ hưu đã lâu sao
còn sinh hoạt Đảng? Ông lo lắng, sợ ảnh hưởng đến con
cháu. Tôi đề nghị, anh hỏi con cháu xem chúng có muốn anh
tiếp tục sinh hoạt Đảng hay không? Ông thẫn thờ một lúc,
hạ giọng, chắc con cháu không muốn ông tiếp tục sinh hoạt
Đảng bởi chẳng được lợi lộc gì, còn thiệt hại nhiều
thứ. Nhưng ông vẫn không bỏ được sinh hoạt Đảng, cũng như
tôi đã chai sạn vô tích sự mất rồi, phải đợi người lãnh
đạo mới, chẳng biết dân tộc đã sinh ra hay chưa?

<i>Tháng 7/2014</i>

<b>PV Q. D.</b>

Tác giả gửi <i>BVN</i>.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140801/pv-quoc-doanh-dang-chai-san-khien-toi-nhieu-hu-hong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives