Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<strong>Để có thể đưa con ngựa vào cỗ xe, người chủ
thường bịt mắt chúng rồi nhẹ nhàng mơn trớn đưa chúng vào
vị trí. Sau khi con ngựa yên vị trong chiếc xe kéo, người chủ
còn ràng buộc hàng loạt sợi dây qua đầu, qua miệng của
chúng. Có một số con ngựa phản ứng bằng cách quầy quã,
lắc đầu cho có theo bản năng nhưng đa số ngoan ngoãn làm
theo.</strong>

<center><img
src="https://scontent-b-hkg.xx.fbcdn.net/hphotos-xpa1/v/t1.0-9/10672414_473727052768792_4913590573080040177_n.jpg?oh=60cd99eda93f59666171ee17f55c52ee&oe=54BDD52B"
width="560" /></center>
<em><center>Sinh viên Hong Kong không sợ đàn áp, không sợ dùi cui
và hơi cay</center></em>

Sau khi mọi việc đây vào đấy, ông chủ nhảy lên xe, tay giật
cương, tay phất roi da. Con ngựa chỉ còn cách gồng sức kéo
cỗ xe và người chủ của nó.

Trên là việc thuần ngựa kéo xe. Trong thực tế có nhiều dân
tộc bị một nhóm nhỏ thuần phục và cai trị như vậy.

Ban đầu nhóm cai trị dỗ ngon ngọt hứa hẹn nhân dân nhiều
điều tốt đẹp (thường là ảo vọng hạnh phúc, cuộc sống
sung túc kiểu làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu). Rồi họ
nại một số lý do để đưa ra một số bộ luật, bên ngoài
nghe hay nhưng thực chất không khác gì miếng bịt mắt và dây
cương như con ngựa trên. Nếu mọi việc thành công thì lớp cai
trị tha hồ giật dây cương và vun roi da để điều khiển nhân
dân đi đâu mà chúng muốn. Đã vào tròng, vào ách thì biết
ngày nào ra?
Thủ đoạn đơn giản nhưng nhiều dân tộc đã sập bẫy.
Nhiều dân tộc khôn ngoan hơn trong đó người Hồng Kông biết
đâu là cãm bẫy để kiên quyết chối từ bằng mọi giá.

Hồng Kông là thành phố có 7 triệu dân nhưng mỗi năm thu nhập
đến hơn 300 tỷ USD, tầm gấp đôi số tiền mà 90 triệu
người VN kiếm được cùng thời gian. Không thấy dân Hồng
Kông đi làm vợ hay đi làm osin cho các nước.

Cách đây hai năm, những gã chăn dân chuyên nghiệp ở Bắc Kinh
muốn bịt mắt một phần dân Hồng Kông với chương trình giáo
dục nhồi sọ nhưng đã thất bại khi có tới hơn 120.000
người đứng lên phản kháng. Thủ lĩnh là cậu bé 15 tuổi.

Thua keo này, bày keo khác, một thủ đoạn mới được đưa ra;
mới đây lãnh đạo Bắc Kinh lấy chiêu bài cần bầu người
yêu nước họ qui định người dân Hồng Kông chỉ có thể
chọn người lãnh đạo cho mình trong số người người do trên
đưa xuống. Nôm na là kiểu đảng cử dân bầu như ở ta.

Là con người chứ không phải con ngựa, người Hồng Kông không
thể bị bịp dễ đến vậy.

Họ đã nhất loạt đứng lên phản đối, họ quyết liệt,
rất quyết liệt, vì họ biết rằng một khi dây cương đã
tròng vào đầu thì rất khó gỡ.

Thủ lĩnh của họ không phải là cây đa cây đề mà chỉ là
cậu bé 17 tuổi. Dân trí cao, họ nghe tiếng nói của lẽ phải,
của lương tri thay vì câu nệ ai là người nói.

Người Hồng Kông đã sống với kiếp người, trong khi nhiều
dân tộc khác còn sống dưới dây cương, roi da và tấm màng che
mắt của kiếp ngựa.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140930/nguyen-van-thanh-con-ngua-va-con-nguoi),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<strong>Nguyễn Tuấn Ngọc:</strong> "Những kẻ biểu tình ở
Hồng Kong đều là những thanh niên ăn chơi lêu lổng, tụ tập
chích xike, đập đá... chúng phối hợp với các tay xã hội
đen, đâm thuê, chém mướn, đĩ điếm... và nhận tiền từ các
thế lực phản động lưu vong, trong đó có mỹ và các nước
phương tây.

Những ngày biểu tình vừa qua khiến nhiều con phố tắc nghẽn,
ảnh hưởng đến sinh hoạt của các người dân, nhất là các
cụ hưu trí không có chỗ tập thể dục.

Một người dân bức xúc: Tôi không hiểu tại sao bọn trẻ
trâu này tụ họp đây làm gì? đất nước còn bao nhiều việc
phải làm, chúng chỉ biết lêu lổng, đua đòi theo bọn tư bản
thối nát.

Theo tôi, nên cho quân đội Trung Hoa vào bắt hết bọn này đi
tù."

"Họ đòi dân chủ ư, đất nước chúng tôi dân chủ gấp vạn
lần tư bản đấy chứ", một thanh niên hoạt động trong đoàn
trường cho biết.

Theo nguồn tin từ chính quyền Trung Hoa thì hầu hết các nhà
trường đã có công văn yêu cầu sinh viên không tụ tập biểu
tình và nghe các thế lực phản động làm xấu hình ảnh đất
nước. các sinh viên cũng đã ký vào bản cam kết rằng không
tham gia biểu tình.

"Lực lượng biểu tình chỉ là một nhóm nhỏ tự phát, chúng
không đại diện cho nhân dân HK, chúng bị thế lực thù địch
và diễn biến hòa bình nhồi sọ. Chúng tôi là một bộ phận
không thế tách rời của đất nước trung hoa vĩ đại" một
cán bộ hưu trí cho biết thêm.

Cuộc biểu tình của một nhóm nhỏ lêu lỏng đã bị đập tan,
nhiều kẻ lợi dụng móc túi, đập phá nhà dân, xe cộ, các
công trình công cộng đã bị bắt... rồi đây chúng sẽ bị
đưa ra ánh sáng pháp luật và chắc chắn dư luận nhân dân sẽ
đồng tình xử lý các đối tượng gây rối này.

Hồng Kông là một bộ phận không thể tách rời khỏi đất
nước trung hoa vĩ đại, và không có thế lực thù địch nào
có thể làm được điều đó. đó là sự thật...."

(đêm qua nằm mơ đọc một bài báo này ở đây đó, vội vàng
ghi lại)

<a href="https://www.facebook.com/nguyenngoc12000?fref=nf">Theo FB Nguyễn
Tuấn Ngọc</a>

<center>* * *</center>

<strong>Hội sinh viên phát điên vì đồ án (ĐHXD):</strong> Gần
đây trên mạng xã hội đưa nhiều tin bài hình ảnh bãi khóa,
biểu tình của sinh viên Hồng Kong. Nhà nước ta đã rất tinh
tế khi hạn chế báo chí đưa tin về vụ việc.

Có thể nói dân Hồng Kong còn đang nghèo, kinh tế yếu kém, dân
trí thấp. Đo đó sinh viên dễ bị kích động, lôi kéo. Những
hành động đang diễn ra rõ ràng làm bất ổn đến đời sống
và chính trị, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc.

Là sinh viên Việt Nam, chúng ta phải có lập trường vững vàng,
không để bị hoang mang, tác động tiêu cực của dư luận. Như
các thầy giáo dạy giáo dục Quốc phòng đã nói "sinh viên
biết cái gì mà nói chuyện chính trị, làm hoang mang, tạo
điều kiện cho các thế lực thù địch chống phá, tất cả
đã có Đảng và Nhà nước lo";

Hay "Yêu nước hơn hết là làm 1 công dân gương mẫu, mỗi ngày
đi học hoặc đi làm và tin tưởng chủ nghĩa Mác - Lenin, mọi
chủ trương, đường lối của Đảng".

Sự thật là nước ta đang phát triển, hòa bình, mặc dù nước
nào cũng có vấn đề, nhưng hãy tin tưởng nhà nước ta luôn
có giải pháp đúng đắn.

Chúng ta ngày đi học hoặc đi làm, tối về chém gió facabook,
game, haivl, tìm gấu, gấu và gấu... thế còn gì vui hơn, quan
tâm đến chính trị làm giề.

<a href="https://www.facebook.com/hoisvphatdienvidoan.nuce">Theo FB Hội
sinh viên phát điên vì đồ án (ĐHXD)</a>

<center>* * *</center>

<strong>Trích báo Thanh Niên: "Bắc Kinh sẽ bác yêu cầu từ
người biểu tình Hồng Kông"</strong>

... Tờ Nhân dân Nhật báo (People's Daily) ngày 30.9 đăng một bài
xã luận trên website cho rằng những người biểu tình chỉ là
"người thiểu số cực đoan" muốn "hủy hoại luật pháp
ở Hồng Kông", theo AFP.

"Hành động cực đoan và phá vỡ hòa bình này sẽ dẫn đến
mất trật tự xã hội", Nhân dân Nhật báo cho biết thêm.

Còn tờ China Daily (Trung Quốc) cho rằng những cuộc biểu tình
làm ảnh hưởng đến sự ổn định của Hồng Kông.

Tờ Thời báo Hoàn cầu của Đảng cộng sản Trung Quốc thì cho
biết: "Chính quyền trung ương (Bắc Kinh) sẽ không chùn bước
chỉ vì những sự hỗn loạn mà những người đối lập tạo
ra".

"Người Hồng Kông sẽ thấy rõ ràng rằng chính quyền trung
ương sẽ không thay đổi quan điểm, họ sẽ nhận ra rằng vở
kịch mà những người đối lập dàn dựng chỉ khiến mọi
thứ trở nên tồi tệ hơn", theo Thời báo Hoàn cầu.

Trước đó, vào tháng 8, Trung Quốc đã từ chối yêu cầu cho
Hồng Kông được phép tự chọn đặc khu trưởng vào năm 2017
và chỉ cho phép cư dân đặc khu này chọn lựa trong số các
ứng viên mà Bắc Kinh đã định sẵn.

Động thái đã dẫn đến phong trào biểu tình đòi dân chủ
bùng phát trên toàn Hồng Kông, được biết đến với tên
gọi Occupy Central. Sinh viên, học sinh cũng bãi khóa tham gia biểu
tình đòi dân chủ...

<a
href="http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140930/bac-kinh-se-bac-yeu-cau-tu-nguoi-bieu-tinh-hong-kong.aspx">Theo
báo Thanh Niên</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140930/thu-gian-viet-ho-du-luan-vien-hong-kong-va-viet-nam),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<blockquote><strong>Dân Luận</strong>: Chúng ta hãy cùng tìm hiểu ý
nghĩa của biểu tượng ruy băng vàng trên nên đen mà giới trẻ
Hong Kong đang sử dụng. </blockquote>

<strong>Biểu tượng ruy băng vàng trên nền đen
</strong>

<center><img
src="http://img.qz.com/2014/09/yellow-ribbon-hong-kong.jpg?w=1024"
width="560" /></center>

Biểu tượng sợi ruy băng vàng bắt đầu xuất hiện từ 400
năm trước trong 1 bài thơ tiếng Anh khá phổ biến , nói về 1
phụ nữ có chồng đi xa , bà sống trong hy vọng chờ đợi tin
mừng ngày chồng về. Sợi ruy băng nói lên hy vọng của con
người và về sự trông ngóng 1 tin vui.

<center><img
src="https://scontent-b-hkg.xx.fbcdn.net/hphotos-xap1/v/t1.0-9/10635979_715278335213922_8752872573779110871_n.jpg?oh=228dc1cdc36091754f37e72b8d9c6b43&oe=54C0A446"
width="560" /></center>

Người Anh di cư sang Mỹ đã đem theo biểu tượng dây ruy băng
vàng này và khi nội chiến bùng nổ thì những người vợ lính
ở nhà đã cột dây ruy băng vàng quanh các gốc cây trong sân
nhà để làm biểu tượng mong nhớ chồng và chờ chồng đem tin
chiến thắng về . Từ đó mới có bài hát nổi tiếng " Tie a
yellow ribbon around a tree .. " . Những người lính Mỹ chiến đấu
ở xa cũng dùng khăn quàng cổ màu vàng để nhớ đến vợ con
ở quê nhà.

<center><img
src="http://cache1.asset-cache.net/gc/456014932-student-in-hong-kong-attaches-a-yellow-gettyimages.jpg?v=1&c=IWSAsset&k=2&d=GkZZ8bf5zL1ZiijUmxa7QdosOaIeHnojRBqtjDJIHhS1iFmCio4vsa45xFhCF8BE"
width="560" /></center>
<center><img
src="http://chinadigitaltimes.net/wp-content/themes/cdt/timthumb.php?src=http://chinadigitaltimes.net/wp-content/uploads/2014/09/15201258448_62a1477d40_z.jpg&w=&h=600"
/></center>
<em><center>Ruy băng vàng được cột quanh các con đường Hong
Kong</center></em>

Một vài quốc gia khác thì người vợ lính có chồng bị bắt
làm tù binh chiến tranh cũng dùng dây ruy băng vàng để nói lên
lòng nhớ chồng và hy vọng chồng mình sớm trở về.

Dần dần, ruy băng vàng trở thành biểu tượng chung của cả
thế giới cho HY VỌNG và cho CHIẾN THẮNG .

<center><img
src="http://cache2.asset-cache.net/gc/456014906-students-in-hong-kong-attach-yellow-ribbons-gettyimages.jpg?v=1&c=IWSAsset&k=2&d=GkZZ8bf5zL1ZiijUmxa7QUWOBHwXmZGXhIkXL%2FrwHv5iCmagut2TyHBLL76mKGeI"
width="400" /></center>
<em><center>Người Hong Kong treo ruy băng vàng trước cổng tòa nhà
chính phủ</center></em>

Khi sinh viên Hong Kong xuống đường biểu tình chống sự áp
đặt của nhà cầm quyền Bắc Kinh thì họ đã dùng dây ruy
băng vàng, vì họ cũng muốn nói lên sự HY VỌNG và NIỀM TIN
vào CHIẾN THẮNG của phong trào đòi dân chủ của họ .

Đặc biệt họ chọn nền đen để nói lên sự đấu tranh của
họ là ánh sáng bùng lên từ bóng tối. Người dân Hong Kong coi
sự áp đặt của Trung quốc là đem bóng tối bao trùm lên cuộc
sống và đất nước họ, và đấu tranh cho dân chủ chính là
ánh sáng sẽ xua tan bóng tối của độc tài cộng sản.

<center><img
src="http://i2.cdn.turner.com/cnn/dam/assets/140928163233-hong-kong-protests-sept-28-05-horizontal-gallery.jpg"
width="560" /></center>

Trong khi đó thì ruy băng màu xanh dương lại là biểu tượng
thân Bắc Kinh , vì nó là màu áo đồng phục của cảnh sát Hong
Kong đang đàn áp sinh viên học sinh. Những người ủng hộ
cảnh sát đã dùng nơ màu xanh dương làm avatar của mình .

Biểu tượng của mỗi phong trào có 1 màu sắc riêng và có ý
nghĩa riêng của nó. Đó là thông điệp mà phong trào muốn nói
với thế giới.

<center><img
src="http://cache1.asset-cache.net/gc/456364332-woman-picks-up-a-yellow-ribbon-a-symbol-of-gettyimages.jpg?v=1&c=IWSAsset&k=2&d=GkZZ8bf5zL1ZiijUmxa7QSlo4aH2qB%2BtPC9NQp1RPL%2BS2SD%2Fvw%2Bm2EgcWk1G0lIg"
width="560" /></center>

<strong>Ý nghĩa của màu đen trong phong trào sinh viên HK đòi dân
chủ</strong>

Sinh viên HK đã từ nhiều năm nay mỗi năm vào ngày 04-06 đều
mặc áo đen xuống đường biểu tình và thắp nến tưởng
niệm nạn nhân của Thiên An Môn, họ luôn lên tiếng ủng hộ
phong trào đấu tranh đòi dân chủ của sinh viên Đại Lục .

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-b-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/10659144_715310865210669_4438840936938018510_n.jpg?oh=a002b6e14c083682236674a2e4a9cb9d&oe=54B2C6A4&__gda__=1422264184_d24e2d89c69df8dab315315ae2448a9f"
width="560" /></center>

Họ coi đó là 1 ngày tang tóc, áo đen là để tang, là khóc cho
tự do dân chủ bị chà đạp .

Sau đó các luật sư HK đã có nhiều cuộc biểu tình mặc toàn
áo vest đen, đây là những cuộc biểu tình bất tuân dân sự
đầu tiên, khi họ phản đối các điều luật vô lý mà chính
quyền Bắc Kinh muốn áp đặt lên Hong Kong.

Vì vậy khi phong trào Occupy Central và Scholarism bắt đầu , họ
dùng nền đen làm biểu tượng , Họ khóc cho Hong Kong bị Bắc
Kinh đàn áp cướp đi tự do dân chủ , họ muốn nói Bắc Kinh
và chủ nghĩa cộng sản chỉ đem lại chết chóc và đau thương
.

<center><img
src="https://scontent-b-hkg.xx.fbcdn.net/hphotos-xfp1/v/t1.0-9/10410399_715310968543992_8039776133259908661_n.jpg?oh=e7726be4490fc58b41208d190baabec0&oe=54C2637E"
width="560" /></center>

Tuy nhiên, họ cài lên màu đen đó sợi ruy băng màu vàng là
biểu tượng của hy vọng và chiến thắng, cũng là hình ảnh
ánh sáng bùng lóe lên từ bóng đêm ..

khi họ đồng loạt bật đèn điện thoại cầm tay khi tụ họp
vào đêm 29 cũng là thông điệp " ánh sáng bùng lên xóa tan màn
đêm đen tối ".

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xfp1/v/t1.0-9/10418266_715310985210657_4560848684606166614_n.jpg?oh=ad869c38aa965cb912321c8b0e1f1460&oe=54856791&__gda__=1421695768_d1f9f9766e935724c515d61feaf8677a"
width="560" /></center>

------------------------------------

Nguồn:
http://www.independent.co.uk/news/world/asia/hong-kong-protests-facebook-turns-yellow-in-solidarity-with-prodemocracy-supporters-9761852.html

http://en.wikipedia.org/wiki/Yellow_ribbon

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140930/y-nghia-ruy-bang-vang-tren-nen-den-cua-sinh-vien-hong-kong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<blockquote> <strong>Dân Luận:</strong> Trần Quỳnh Vi - Vi K. Tran là
một thành viên của Con Đường Việt Nam, cô là một luật sư
và hiện đang sinh sống tại Mỹ. Cô là một trong những người
tích cực, thường xuyên cập nhật các thông tin về phong trào
dân chủ tại Hong Kong. Dân Luận xin chia sẻ với bạn đọc
một bài viết chia sẻ cảm xúc của cô về cô người bạn
thân người Hong Kong.</blockquote>

<div class="boxleft300"><img
src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/10629573_10152750131482442_478310207987270017_n.jpg?oh=19bbe52ab01d368debf2a6a041f011cb&oe=54897C88&__gda__=1422427313_7d6968bfa3df4aa2882295e5c06a4c79"
/><div class="textholder"><em><center>Vi K. Tran mặc áo đen đính ruy
băng vàng ủng hộ các bạn trẻ Hong
Kong</center></em></div></div>Người bạn đầu tiên mình gặp khi
bắt đầu năm thứ nhất đại học ở UCD là một cô bạn
người Hong Kong và đã ở chung với mình 2 năm đầu đại học
cùng với một cô bạn người Nam Hàn. Cô bạn người Hong Kong
còn học chung ngành với mình nên tình bạn những năm đại
học rất tốt. Cả ba đứa hay học ngôn ngữ của nhau và cùng
học tiếng Nhật vì hai người bạn của mình rất thích văn
hóa Nhật. Trong nhà hay xảy ra những tình huống dở khóc dở
cười là nhiều khi mình vừa ló mặt vào nhà thì cô bạn
người Hàn sẽ hỏi "ăn cơm chưa" bằng tiếng Quảng và mình
thì trả lời, tao chưa ăn, nhưng mày xử dụng lầm ngôn ngữ
để hỏi rồi. Khi mình nổi hứng chọn học tiếng Quan Thoại
làm ngoại ngữ, cô bạn Hong Kong của mình phải giúp mình mài
mực, tập viết mà chữ chẳng thấy rồng bay phượng múa tý
nào!

Mình đã rất may mắn khi gặp hai người bạn này và trở thành
roommates của nhau trong những năm tháng rất vui, rất vô tư của
tuổi trẻ, đặc biệt là lúc đó mình cũng chưa quen thuộc
với xã hội Mỹ. Mình và cô bạn Hong Kong hay nằm nghe những
bài Canto-Pop với nhau để nhớ về một châu Á xa xôi. Hay là
hai đứa kể cho nhau nghe về những người thân đang ở quê
nhà, để rồi cùng buồn. Khác với nhiều người, mình hoàn
toàn chưa bao giờ gặp phiền phức khi sống chung với người
khác mà ngược lại luôn được bảo bọc che chở từ họ.

Trong lúc mình đến từ Việt Nam và có thể nói là gia cảnh
nghèo nhất trong ba đứa và phải đi làm để kiếm thêm tiền
thì hai người bạn của mình và cả gia đình của họ đều
không bao giờ có thái độ gì về tình hình kinh tế của mình.
Khi mình phải đi làm không có giờ nấu cơm thì hai người bạn
của mình làm sẵn phần ăn trưa để mình chỉ có việc mang
đi. Họ chăm mình đến mức mà những lúc nói đùa, mình hay
bảo nếu tao là đàn ông, nhất định sẽ lấy vợ người Nam
Hàn hay Hong Kong vì cả hai đứa mày đều giỏi quá. Dọn dẹp
nhà cửa hay nấu cơm, đi chợ đều dành làm hết, và họ hay
cười bảo mình, vì tụi tao có một con bé roommate quá điên,
vừa đi làm vừa đi học và lại học double majors thì làm gì
có thời gian làm việc gì nữa. Có những đêm mình đi làm
internship về khuya, cô bạn người Hàn còn đạp xe đạp ra tận
bến xe buýt để xem mình đã lang thang đến đâu rồi vì mình
hay quên, có lần đã quên xuống bến xe buýt cần xuống rồi.

Mình chỉ có một điểm tốt là có thể làm counselor về bất
cứ vấn đề gì, hai người roommates của mình khi bị buồn hay
gặp khó khăn gì trong cuộc sống đều hay tâm sự với mình và
mình lúc nào cũng có cách nói hay làm cho họ vui lên. Mình hay
tự làm và viết thiệp cho họ để đâu đó những lúc ấy
để khi họ đọc được sẽ cảm thấy bớt buồn. Đến nỗi,
họ hay nói với mình là nếu sau này không biết làm gì để
sống thì có thể xin vào Hallmarks làm người viết những dòng
chữ trong các tấm thiệp của hãng sản xuất các loại thiệp
này.

Thời gian gần đây, mình bận bịu nhiều việc, cũng không thể
nào tiếp tục giữ liên lạc thường xuyên với bạn cũ được
cho đến khi Occupy Central của Hong Kong bùng phát.
Khả Mẫn, mình thật lòng mong bạn và gia đình đang bình yên
ở Hong Kong và Hong Kong sẽ bước qua giai đoạn lịch sử này
một cách hiên ngang như trước giờ vẫn thế và giữ được
những giá trị dân chủ, tư pháp độc lập và công chính cũng
như bảo vệ trọn vẹn những quyền con người cho từng người
dân!

<center><img
src="https://fbexternal-a.akamaihd.net/safe_image.php?d=AQCT_y_nXLZtQREt&w=484&h=253&url=http%3A%2F%2Fcdn3.vox-cdn.com%2Fuploads%2Fchorus_image%2Fimage%2F40353102%2F456271070.0.0_cinemaesque_1080.0.jpg&cfs=1&sx=0&sy=12&sw=1080&sh=565"
width="560" /></center>

Video trong link là các sinh viên Oxford hát bài "Do you hear the People
sing" tư nhac kich Les Miserables bằng tiếng Cantonese (Quảng Đông)

<center>[video:https://www.youtube.com/watch?v=yzqVBboVwT0&feature=share]</center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140930/tran-quynh-vi-toi-mong-ban-dang-binh-yen-va-hong-kong-se-buoc-qua-giai-doan-lich-su),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<blockquote>Xin quý thân hữu phổ biến bài viết này và dành sự
quan tâm giúp đỡ cho cựu tù nhân chính trị Nguyễn Tuấn Nam
vừa mới ra tù.

Huỳnh Thục Vy
</blockquote>


<center><center><img
src="https://www.danluan.org/files/u1/sub04/unnamed_0.jpg" width="600"
height="448" alt="unnamed_0.jpg" /></center></center>
Ngày 28/9/2014, chúng tôi có cơ hội tiếp xúc và trao đổi với
bác Nguyễn Tuấn Nam, một tù nhân chính trị vừa mới thi hành
xong 18 năm tù trong tổng số 19 năm mà Tòa án Nhân dân tỉnh An
Giang đã tuyên phạt đối với cá nhân ông.

Cách đây vài hôm, trại giam Xuân Lộc đã bàn giao bác Nguyễn
Tuấn Nam cho anh Phạm Bá Hải mà không có bất kỳ thông báo
nào trước đó. Hiện nay, vì không còn thân nhân nên cựu tù
nhân chính trị này phải tá túc tại nhà anh Phạm Bá Hải trong
tình trạng sức khỏe suy kiệt vì hệ lụy của những năm
tháng tù đày.

Trường hợp của ông Nguyễn Tuấn Nam và những người trong
tổ chức như ông ít được dư luận trong và ngoài nước biết
đến. Sau khi bị bắt, hầu hết những người này bị đem ra
xét xử vội vàng ở những tỉnh lẻ, rồi bị đưa vào các
nhà giam trong im lặng. Đã có nhiều người trong tổ chức bị
bức tử ngay trong trại giam, số còn lại đang thọ án, hoặc
đã được về nhà và đang bị quản chế nghiêm ngặt tại
địa phương.

Chúng tôi được biết, cựu TNLT Nguyễn Tuấn Nam sinh trưởng
tại Hà Nội, ông sinh năm 1938, nghĩa là năm nay đã 76 tuổi,
ông từng là một giáo viên cấp 2 giảng dạy tại Thanh Hóa. Sau
1975, ông di cư vào Nam và sống tại Sài Gòn ở số 423 đường
Hoàng Văn Thụ Quận Tân Bình. Thời gian này, ông kết hôn với
bà Vương Thị Viếng, sau này là đảng viên của đảng Nhân
Dân Hành Động. Bà Viếng là một trợ thủ đắc lực cho
chồng trong các hoạt động chính trị tại nước ngoài, bà
cũng bị bắt và bị kết án 10 năm tù giam.

Năm 1992, ông vượt biên qua Campuchia và trở thành giáo viên
dạy học của các trường thuộc cộng đồng người Việt tại
Miên.

Tháng 3/1995, trong một lần ghé thăm trường học, ông Nguyễn
Sỹ Bình đến tiếp xúc với ông Nguyễn Tuấn Nam và vận
động ông vào đảng Nhân Dân Hành Động do Nguyễn Sỹ Bình
làm chủ tịch. Trong đảng, ông Tuấn Nam giữ chức vụ Phó ban
Tuyên huấn trung ương kiêm Phó Chủ tịch "Xứ bộ Chùa
Tháp", hoạt động chủ yếu của ông là vận động người
Việt tại Campuchia gia nhập đảng Nhân dân Hành động. Ông Nam
là một trong những người có vai trò quan trọng trong đảng,
ông chịu trách nhiệm tuyên huấn cho khoảng 18 lớp, với hơn
900 lượt người tham gia.

Cuối tháng 11/1996, Ông Lê Văn Tính triệu tập 46 thành viên
gồm các Phó Chủ tịch Xứ bộ, Đảng bộ trưởng, Đảng bộ
phó, và Ủy viên của Ban chuyên trách tổ chức Đại hội
đảng Nhân Dân Hành Động tại Thái Lan.

28/11/1996 sau khi đã tổ chức xong Hội nghị, ông Nguyễn Tuấn
Nam cùng với nhóm người của đảng Nhân Dân Hành Động trên
đường từ Thái Lan về Camphuchia, thì bị Cảnh sát Hoàng gia
Camphuchia phục kích và bắt giữ tại cửa khẩu Poipet (biên
giới Thái Lan và Camphuchia). Ngày 5/12/1996, Bộ nội vụ Campuchia
thực hiện chuyển giao, di lý 19 người có quốc tịch Việt Nam
cho Bộ công an Việt Nam.

Chúng tôi được biết, Hội nghị Đảng Nhân dân Hành động
tổ chức tại Thái Lan do Nguyễn Sỹ Bình đứng ra chỉ đạo
để củng cố nhân sự tại Chùa Tháp, chuẩn bị xâm nhập về
Việt Nam hoạt động với khẩu hiệu: "Nước chảy về
nguồn". Ông Nguyễn Tuấn Nam được phân công phụ trách hoạt
động tại Hà Nội. Và nhiều cán bộ khác được phân công ở
nhiều tỉnh thành trên cả nước, sau này được biết tất cả
đều đã bị bắt.

Cuối năm 1996, Tòa án Nhân dân Tỉnh An Giang tuyên án ông
Nguyễn Tuấn Nam 19 năm tù giam với tội danh: "trốn ra nước
ngoài hoạt động chống chính quyền Nhân dân" theo khoản 3
điều 85 Bộ luật hình sự (Bộ luật hình sự chưa sửa
đổi). Điều luật này cũng được áp dụng cho tất cả các
thành viên của đảng Nhân dân Hành động khi bị bắt và đem
ra xét xử. Tòa án Nhân dân tỉnh An Giang đã xét xử ông cùng
nhiều đảng viên khác trong bí mật, và phiên tòa diễn ra trong
chớp nhoáng.

Được hỏi, sau khi bị bắt, đảng Nhân dân Hành động hay cá
nhân ông Nguyễn Sỹ Bình đã có những hành động trợ giúp hay
vận động cho các đảng viên của mình ở trong tù hay không?
Ông Tuấn Nam trả lời: "Trên thực tế, chúng tôi không nhận
được bất kỳ sự trợ giúp nào từ đảng Nhân Dân Hành
Động hay cá nhân ông Nguyễn Sỹ Bình. Tôi là người tiếp xúc
và trao đổi thường xuyên với ông Bình cũng như nhiều nhân
vật lãnh đạo khác ở Hoa Kỳ và Âu châu trước khi tôi bị
bắt. Tuy nhiên, tôi không nhận được sự hỗ trợ nào, trong
suốt quảng thời gian bị giam cầm trong lao tù, tất cả anh em
trong tổ chức cũng không nhận được bất kỳ sự trợ giúp
nào. Có vài người đã chết vì không được viện trợ".

Ông Nam nói thêm: "Chủ trương của đảng Nhân Dân Hành Động
trước khi đưa cán bộ thâm nhập về Việt Nam là chấp nhận
hy sinh đối đầu, bị tra tấn cũng phải vượt qua. Khi suy nghĩ
lại, tôi cho rằng: sự thực là chúng tôi đã bị bỏ rơi,
nếu không, tổ chức đã tìm cách liên lạc và tìm đến địa
chỉ của từng gia đình cán bộ để hỗ trợ".

Tìm hiểu thông tin về Cựu tù này trong thời gian 18 năm bị
giam cầm trong nhà tù cộng sản, ông chia sẻ:

"Trong trai tạm giam, chúng tôi bị tra tấn trong mỗi lần đi
cung. Đến khi chính thức bị giam giữ, cán bộ quản giáo đối
xử với tù nhân vô cùng nghiệt ngã, đánh đập hành hạ xúc
phạm đủ kiểu, chúng tôi bị ép buộc lao động khổ sai. Trong
tù, vật giá quá đắt, chúng tôi không có tiền mua, cuộc sống
thiếu thốn, khổ cực. Hai vợ chồng tôi đều bị chính quyền
tống giam, tôi không có thân nhân,cũng không nhận được sự
giúp đỡ nào hết. Tôi tồn tại được là nhờ vào các anh em
tù chính trị khác giúp đỡ. Tôi nhờ Thầy Ba (thầy Thiện
Minh), nhờ anh Phạm Bá Hải. Không có những người này thì tôi
đã chết rồi".

Cũng xin được nói thêm, ông Nguyễn Tuấn Nam bị tai biến
mạch máu não năm 2013 và hiện nay đang sinh hoạt rất khó khăn.
Cơ thể ông suy kiệt và tàn lụi do hậu quả của những năm
tháng bị hành hạ và tra tấn ở trong tù. Khoảng thời gian
gần đây, ông sống được ở trong tù là nhờ những cựu tù
chính trị đã mãn án gửi tiền trợ giúp. Cán bộ trại giam
nhiều lần yêu cầu ông Nguyễn Tuấn Nam nhận tội để được
giảm án. Tuy nhiên, ông Nam luôn bày tỏ tinh thần bất khuất
của một nhà tranh đấu vì lý tưởng, ông phủ nhận tính hợp
pháp của chính quyền cộng sản và tuyên bố rằng ông vô
tội. Việc bắt giam ông là sai trái.

Được hỏi, ông suy nghĩ như thế nào về tương lai của đảng
cộng sản. Ông bày tỏ: "Trước đây, tôi từng viết một
bản tham luận khi tổ chức Hội nghị đảng tại Thái Lan để
chỉ ra rằng, chế độ cộng sản là một chế độ phi nhân,
sử dụng chiêu bài vì dân vì nước để che giấu và lấp
liếm tội ác của mình. Người dân Việt Nam sẽ hiểu ra và
sẽ đứng lên lật đổ chế độ trong tương lai không xa
nữa".

Được hỏi ông có dự định gì cho tương lai. Ông trả lời:
"Tôi về đây để phục hồi sức khỏe, nếu tôi còn có thể
làm được điều gì đó thì tôi sẽ làm để tiếp tục tranh
đấu cho Tự do – Dân chủ".

Sau năm 1975, hàng trăm các tổ chức chính trị được thành
lập và nhận được sự ủng hộ tích cực từ đồng bào
quốc nội. Bối cảnh lịch sử Việt Nam trong giai đoạn lúc
bấy giờ vô cùng nghiệt ngã, chính sách của đảng CS đẩy
mọi tầng lớp dân chúng, nhất là thanh niên Việt nam vào thế
đối đầu với chính quyền. Khi các tổ chức chính trị đối
lập ra đời, hầu hết thanh niên Việt Nam hăng hái gia nhập
nhưng không nghĩ đến hậu quả.

Hàng chục các tổ chức đấu tranh vũ trang thất bại, lần
lượt các tổ chức chính trị bí mật cũng bị chính quyền
điều tra và các nhà hoạt động bị bắt giữ. Tính đến nay,
có đến hàng ngàn người thuộc hàng trăm tổ chức bị an ninh
mật vụ cộng sản bắt giam, thảm sát. Đa số những người
này là những thanh niên được thôi thúc bởi lý tưởng và
bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ, để sau đó, cuộc đời của
họ bị tàn lụi trong ngục tù chế độ.

Sau khi bị bắt vào tù, những người cầm đầu của các tổ
chức đấu tranh đã không có một nỗ lực cần thiết nhằm
tìm kiếm tự do cho những người đồng đội của mình. Nhà tù
CS đã mang đi tất cả mọi thứ nằm sâu trong trái tim một
thanh niên trẻ, nhà tù cướp đi tuổi thanh xuân, cướp đi lý
tưởng và dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong cuộc đời họ.

Ngoài kia, những người lãnh đạo của các tổ chức đang
hưởng thụ cuộc sống vương giả no ấm được xây dựng từ
máu xương của các dân tộc bản địa, nhìn về Việt Nam với
đôi mắt lãnh đạm. Cố nhiên, cũng có một thiểu số đã
dấn thân cùng các anh em quốc nội trong cơn khao khát tìm kiếm
Tự do, nhưng số phận của họ không quá bi thảm, chỉ đơn
giản bởi vì họ được ràng buộc bởi danh dự và pháp luật
của các nước Phương Tây – quốc gia đang cưu mang họ.

Ông Nguyễn Tuấn Nam cũng như hàng trăm những tù nhân khác đang
mòn mỏi trông ngóng thái độ của những người được xem là
Yêu chuộng Tự do. Khi chúng ta luôn mồm nói về các giá trị
tốt đẹp, trong lúc đó, chúng ta lại lãng quên và bỏ rơi
chính những người anh em của mình. Thật không hữu lý và khó
thuyết phục khi nói rằng, chúng ta đấu tranh cho những lý
tưởng cao quý nhưng lại có cách cư xử và hành động thấp
hèn.

Sài Gòn 29/9/2014
Huỳnh Trọng Hiếu

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140930/huynh-trong-hieu-chan-dung-mot-nguoi-tu-bi-lang-quen),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<strong>Chúng ta rất thích được khen, thích nghe tâng bốc đến
nỗi khi có môi trường thuận lợi thì nó đẻ ngay ra thành
thói ưa phỉnh nịnh</strong>

Hôm nọ ngồi xem Master Chef Việt Nam, nghe một giám khảo tuyên
bố (nhấn mạnh đến vài lần):<em> "Tôi sẽ dập tắt ước mơ
của bạn", </em>tôi lạnh cả xương sống. Sao cay nghiệt đến
thế? Tại sao và có quyền gì dập tắt ước mơ của người
khác?

Dù đặt trong bối cảnh game show cần kịch tính để thu hút
người xem trên truyền hình thì câu nói này cũng bộc lộ một
thái độ hết sức không nên, thậm chí đi ngược lại mục
đích cuộc chơi.

Có thực người Việt như một nhận xét của MC Nguyễn Cao Kỳ
Duyên, <em>"thiên về chỉ trích hơn khuyến khích"?</em>

Tôi thấy điều đó mô tả chính xác một phần tính cách số
đông người Việt. Mặt còn lại hoàn toàn trái ngược: chúng
ta rất thích được khen, thích tâng bốc đến nỗi khi có môi
trường thuận lợi thì nó đẻ ngay ra thành thói ưa phỉnh
nịnh.

Mê mẩn với lời khen nên mới có những kiểu "con gà tức nhau
tiếng gáy", nhà bên cạnh xây 5 tầng thì mình phải cố ngoi
lên cao hơn nó, hơn nửa tầng cũng được. Cũng chỉ để
được khen.

<center><img
src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2014/09/29/12/20140929120900-cai-nhau.jpg"
width="560" /></center>
<em><center>Cãi nhau do va chạm giao thông. Ảnh minh họa:
kenh14.</center></em>

Thích được khen nhưng đa phần chúng ta không thích khen nhau. Khi
phải khen thì khen không thật lòng, không chân thành, nên mới
nảy nòi ra thứ "văn hóa" nhỏ mọn kiểu "Khen cho chết", hoặc
thấp và phổ biến hơn thì "Khen trước mặt, trổ... sau lưng".

Một cộng đồng thiếu lời khen ngợi thành thực sẽ giống
như sa mạc. Không bông hoa, cành lá nào có thể nảy mầm trên
đó, nói chi đến phát triển tươi tốt và quấn quít với nhau.

Tôi thích quan sát cách người ta hành xử nên hay xem những
chương trình truyền hình thực tế. Một trong số đó là
chương trình Master Chef của Mỹ.

Tôi rất thú vị khi các giám khảo bày tỏ thái độ quyết
liệt với thí sinh phạm sai lầm đến nỗi họ nhổ thức ăn
ra, gọi nó là thảm họa, hoặc ném luôn nó vào sọt rác. Không
khoan nhượng với thành phẩm, nhưng khi nhận xét thí sinh, họ
công bằng và khuyến khích! Lời nói nào cũng nhằm động viên.

Có thí sinh ưa phá cách, sáng tạo, không hoàn toàn tuân theo
đề bài nên bị đánh rớt. Giám khảo nhận xét đó là điểm
mạnh sẽ khiến thí sinh này tạo ra các sản phẩm độc đáo
phù hợp với mong ước mở một quán bar cho dân chơi rock của
anh. Có thí sinh nhút nhát, mê thích nướng bánh đến nỗi khắp
ngón tay, cổ tay, trên cổ và đùi cô xăm đầy những từ
chuyên môn ngành bánh. Cô rớt trong một vòng thi vì nấu nướng
những món khác (ngoài bánh) không ngon bằng các thí sinh còn
lại. Khi chia tay, giám khảo nhận xét cô là người thợ làm
bánh xuất sắc nhất ông từng biết (căn cứ diễn biến cuộc
thi thì đúng như vậy) và từ nay mỗi lần nhìn thấy một cái
bánh ông đều nhớ đến cô. Một thí sinh khác được các
thành viên công nhận anh có biệt tài nếm, món gì anh cũng nếm
rất ngon, nhưng anh lại thất bại trong một thử thách vì không
đạt yêu cầu về bề ngoài của món ăn. Anh được giám khảo
khen ngợi tài nếm và hứa sẽ giúp hết lòng khi anh mở một xe
đẩy bán thức ăn-như ước mơ của anh.

Cứ cho rằng bớt vài phần mục đích an ủi thí sinh bị đánh
rớt thì trong các lời khen nói trên đều chứa hầu hết sự
thật, do vậy tác dụng động viên khuyến khích của nó thật
lớn. Thí sinh ra về, dù tiếc nhưng rất hân hoan vì được
những nhà chuyên môn lừng danh giúp nhìn ra và thừa nhận
điểm mạnh trong tay nghề của họ.

Đó chính là phần thưởng vô hình mà người ngoài cuộc không
thể đánh giá hết được giá trị của nó. Lời khen ngợi
chân thành không những khiến người được khen tự tin vào
chính mình mà trong một số trường hợp có thể giúp họ thay
đổi cả cuộc đời, nhờ vào động lực nó góp phần tạo ra.
Khen ngợi và xử phạt bao giờ cũng là chiếc chìa khóa thần
hai mặt của quản lý nhân sự, mà khen ngợi luôn luôn là mấu
chốt.

Nhưng sự chân thành hay tính thẳng thắn, thành thật hiện giờ
quả khó kiếm. Tôi tham gia năm sáu diễn đàn trên mạng xã
hội, mỗi diễn đàn có khoảng vài ngàn thành viên. Hầu hết
thảo luận nêu trên diễn đàn đều được phản biện từ
nhiều góc nhìn, những kiến thức và trải nghiệm cá nhân hết
sức phong phú. Tôi xem đây là trường học hết sức thú vị
và bổ ích vì những cuộc thảo luận đều gạt ra cái nhìn
cảm tính, nể nang, <em>"lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau"</em>,
thậm chí cơ hội của đa số mối quan hệ ngoài đời thực,
nhờ đó sự thật được tiệm cận.

Nhưng làm sao để có điều đó? Chúng tôi thừa nhận là nhờ
tuyệt đại đa số các tên ẩn danh. Nhờ không ai biết ai nên
dám nói thẳng, nói thật và tranh luận đến tận cùng.

Lẽ nào để nói ra những lời khen ngợi cổ vũ nhau lại khó
khăn đến thế?

<ul><li><strong>Hoàng Xuân</strong>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140930/hoang-xuan-nguoi-viet-chi-trich-lanh-xuong-va-khen-cho-chet),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpf1/v/t1.0-9/10425002_697312736990412_7209728493663612781_n.jpg?oh=12449b7a70d18c8f40cf62a7a21132b9&oe=54C955BA&__gda__=1421833168_20da87649fb3ee305e3c7e99ddd90b96"
width="560" /></center>

<em>(Bức thư công khai của một giảng viên gửi đến các sinh
viên Hong Kong của cô)</em>
<em>
Denise Y. Ho – 9/29/14</em>

Vào ngày này đúng một tuần trước đây, tôi đã ngồi với
các em bên ngoài thư viện ĐH Trung Hoa ở Hong Kong, một giảng
viên giữa các giảng viên, một thành viên của trường bên
cạnh các sinh viên lên đến 13,000 người. Trong những tuần lễ
trước đó rất yên tĩnh: tại ba buổi họp mặt sinh viên toàn
trường quanh bức tượng Nữ Thần Dân Chủ, các em đã nghiêm
trọng lắng nghe các diễn giả được mời đến – các cựu
hội trưởng hội sinh viên, một sinh viên đã từng bị bắt
giữ ngày 1 tháng Bảy, Leung Kwok-Hung "tóc dài" từ Liên Đoàn
các Nhà Dân Chủ Xã Hội. Không có nhiều người trong các em có
mặt ở đó, nhưng các em đã đưa tay lên và nhẹ nhàng đề
nghị thời giờ tổ chức buổi xuống đường thứ Hai vừa qua,
đề nghị về việc người ta có thể chụp ảnh các em ngồi
học bên ngoài lớp, về việc tạo nên các tác phẩm nghệ
thuật công cộng bằng cách xếp những ngôi sao bằng giấy.

Và rồi tôi đã ngạc nhiên khi tôi đến khuôn viên ĐH hôm thứ
Hai. Dưới ánh nắng chang chang của buổi chiều mùa hè, các em
đã chiếm trọn khuôn viên trường. Trên sân khấu được giàn
dựng cấp tốc với những biểu ngữ trắng có ghi, "Sinh Viên
Biểu Tình, Chọn Vị Thế!" và "Hãy trở thành chủ nhân
tương lai của tương lai Hong Kong!". Trong buổi chiều đó, một
"Bức Tường Dân Chủ" đã trỗi dậy ở phía sau đám đông;
một trong những thông điệp em gắn lên đó đơn giản nói lên
sự ủng hộ cuộc xuống đường và ủng hộ nền dân chủ
của Hong Kong. Một số trong các em đã viết đầy lên các tấm
biểu ngữ đến tận bìa với sự phẫn nộ chính đáng:
"Quốc hội Nhân dân Toàn quốc đã tước đoạt quyền phổ
thông đầu phiếu của chúng tôi… Các người không phải là
đế vương!" Các em đã mang mang đến những lá cờ sặc sỡ
bay phấp phới trong ánh nắng, đại diện cho các trường đại
học, cho các ban ngành của các em. Bầu không khí ấy thật sôi
nổi. Các em reo hò và vẫy tay khi một báy bay điều khiển
chụp hình bay ngang qua bên trên. Các em hô vang các khẩu hiệu
với dải ruy băng vàng quấn quanh cổ tay của các em. Các em đã
hát những bài hát với những cánh tay giơ cao trong không khí.

Tôi đã và rất lấy làm phấn khởi bởi hầu hết tất cả
các lời nói của các em. Để bắt đầu cuộc biểu tình của
sinh viên, Alex Chow và Lester Shum đã tuyên bố rằng các em đã
có mặt với tư cách là người Hong Kong, là tương lai của xã
hội Hong Kong. Hai bạn ấy đã khẳng định rằng xã hội Hong
Kong cần phải được đánh thức, rằng Hong Kong cần phải là
chủ nhân của chính tương lai của nó. Shum đã miêu tả rõ ra
rằng thực trạng của Hong Kong là thực trạng của thực dân
đô hộ, cai trị từ gốc bởi những ông trùm và từ xa bởi
Đảng Cộng Sản. Hôm nay, anh ta nói, các em sẽ giành lại
tương lai của Hong Kong. Với ý kiến rằng cuộc biểu tình này
của sinh viên là vô vọng, Chow đã trả lời rằng: "Không
phải bởi vì chúng ta hy vọng rằng chúng ta sẽ phấn đấu, mà
bởi vì qua phấn đấu chúng ta sẽ thoáng thấy được hy
vọng."

Tôi đã thật sự có được cảm hứng từ sự hiểu biết của
các em về vai trò của mình trong xã hội. Sau bài phát biểu
của Chow và Shum, một nhóm trong các em đã tiến về phía
trước và giải thích tại sao các em đã tham gia phong trào này.
Các em đã nói với chúng tôi rằng các em học về công tác xã
hội, các em miêu tả sự bất bình đẳng đến cùng cực ở
Hong Kong và những người sống trong các chuồng sắt, và các em
nói rằng các em đang bảo vệ công bằng xã hội. Các em giải
thích rằng các em đang học để trở thành các luật gia, và
các em vạch ra ý tưởng về sự cai trị của pháp luật. Các em
nói rằng các em sẽ trở thành các bác sĩ, và các em hỏi rằng
những bệnh dịch nào đang tàn phá Hong Kong. Các em nói phận
sự của các em là để giải cứu, phận sự của các em là
phải cứu chữa. Từng lời của các em vang dội suốt chiều
dài sân trường và phản ảnh qua những câu từ được viết
trên "Bức Tường Dân Chủ" của tòa nhà khoa học y tế, "Y
khoa theo cơ bản đã là một cuộc cách mạng; trên hết, nó
chữa lành quốc gia, giữa chúng ta, nó chữa lành con người,
dưới nữa, nó chữa lành bệnh tật."

Tôi thật sự đã rất cảm hứng bởi khả năng các em có thể
tự dạy dỗ bản thân mình, cũng như bởi việc tổ chức các
hoạt động của các em sau cuộc xuống đường sau đó đã trở
thành một cuộc biểu tình kéo dài cả tuần ở Tamar Park. Tôi
đã đến tham dự các buổi tự-giảng và đã nhìn thấy
trường đại-học-nhỏ của các em cũng như đã xem các em
truyền tải trên mạng những bài thuyết giảng đã diễn ra
cùng lúc. Các em đã có mặt một cách tự nguyện. Các em đã
ghi chép rất cẩn mẫn. Các em đã tách ra thành nhiều nhóm và
bàn luận về ý nghĩa của từng hành động trực tiếp, của
bất tuân dân sự, của xuống đường biểu tình. Các em đã
viết cho tôi đọc để biết cuộc biểu tình đã khiến các em
hiểu về xã hội một cách sâu sắc hơn, và tôi đã mỉm
cười khi các em thú nhận rằng đó vẫn còn là một sự hiểu
biết hời hợt, rằng các em sẽ đọc nhiều sách vở hơn để
hội nhập lý thuyết với thực hành. Có người giáo viên nào
không tràn đầy niềm vui khi nhìn thấy học sinh của họ nắm
bắt sự học hỏi một cách độc lập, một cách cụ thể,
cùng với niềm đam mê như vậy? Nếu chúng tôi rơi lệ trong
thời điểm này, đó là bởi vì chúng tôi nhìn thấy được
các em đã không còn cần đến chúng tôi nữa, các em có thể
tự học hỏi và hành động một cách hoàn toàn độc lập.

Tôi rất lấy làm cảm hứng với việc các em đã thực hiện
cuộc sinh viên bãi khóa này cho riêng mình. Trước đây tôi đã
viết rằng các em đã lấy cảm hứng từ sự kiện
Bốn-Tháng-Năm và sự thức tỉnh của của ý thức xã hội.
Nhưng sau khi quan sát các em, tôi đã nhận ra rằng lý giải đó
đã quá đơn giản, nhận định ban đầu đã không công nhận
đủ thành quả của các em so với khả năng thích nghi và sáng
tạo của các em. Một số đã khơi động lại Bốn-Tháng-Năm,
và một số - chẳng hạn như "Tóc Dài" khi anh ta nói chuyện
với các em – đã thuyết giảng về Ghandi và Martin Luther King.
Không có gì để nghi ngờ rằng những nhân vật đó đã truyền
cảm hứng cho các em. Nhưng khi đọc tạp chí bãi khóa của ĐH
Trung Hoa và các bản báo cáo của các em ở Ming Pao, tôi thấy
rằng trường hợp các em nghiên cứu là gần đây và có tính
chất quốc tế. Các em đã nghiên cứu về 1968 ở Paris, cuộc
xuống đường 2011 của sinh viên Chile, và sự kiện 2012 ở
Quebec. Các em đã tự ý thức tổ chức các buổi họp mặt
trước đây theo kiểu cách của Quebec, mang tính chất dân chủ
ở mức tối đa có thể có, trao mỗi người trong số các em
quyền làm chủ. Điều tôi nghĩ mang tính chất ngây thơ lại là
một sự tái lập rất cẩn thận theo một mô hình các em xác
định sẽ thành công. Cho nên, dù các nguyên tố của cuộc
biểu tình có thể mang nguồn gốc lịch sử, tôi kính cẩn chào
các em khi các em đã tìm ra một mô hình mới cho Hong Kong, một
mô hình mà sự lãnh đạo của các em đã cho chúng tôi thấy
rằng nó sẽ ảnh hưởng đến các phong trào sinh viên sắp
tới.

Nhưng khi tôi lắng nghe các em, tôi đã và đang sợ hãi. Trong
buổi xuống đường hôm thứ Hai, mắt tôi đã theo dõi sát một
em, một học sinh của tôi, khi anh ta phát biểu trên khán đài.
Có phải chăng đây là cậu học sinh im lặng nhất trong lớp
chỉ mới hai năm trước đây thôi? Cậu ấy đã lớn lên từ
khi nào, đã trở nên mạch lạc từ khi nào? Và hàm râu đó từ
đâu ra nhỉ? Khi tôi nhìn các em run lên vì chính nghĩa của câu
chữ của mình, với sự giận dữ của những người bị đối
xử bất công – khi các em thét to rằng các em sẽ khiến chính
quyền Trung Quốc quỵ xuống – có một thứ gì đó bóp lấy
tim tôi bằng sự sợ hãi. Ngay trong thời điểm đó, tôi cảm
thấy mình đã già, tuy nhiên, sự già nua theo kiểu da nhăn tóc
bạc này đã không khiến tôi rùng mình. Khi tôi còn trẻ, tôi
cũng đã có những ước mơ.

Tôi đang lo sợ cho các em, như tôi đã nói với bạn bè của
mình hôm thứ Bảy đó không phải là nỗi sợ hãi về việc
bị bắt giam, về việc bị phương hại thân thể - mặc dù
những sự kiện hôm Chủ Nhật cho thấy tôi có thể cũng nên
sợ luôn những điều đó. Hơn hết cả, tôi lo sợ điều gì
sẽ xảy ra nếu và khi thế giới các em hy vọng sẽ dựng lên
sẽ không trở thành hiện thực. Khi một trong số các em viết
cho tôi về việc cha mẹ các em cười nhạo sự ngu ngơ của các
em, hoặc khi họ nói về sự bơ vơ bất lực của các em trước
gương mặt lãnh cảm của xã hội, tôi thật đang lo sợ rằng
các em sẽ đánh rơi những giấc mơ của mình. Bản thân đã
căng đầy niềm tự hào khi nhìn thấy các em tổ chức những
buổi tự-giảng chính là thằng tôi không muốn thấy các em
thất chí. Các em còn rất trẻ, các em thậm chí có người còn
chưa sang Trung Quốc - ngoại trừ những cuộc du lịch với cha
mẹ theo gói tour, hay với tôi mùa hè năm ngoái – và giờ hiện
còn quá sớm để các em trở nên già đi.

Tôi mong sao sự việc có thể khác được, và biết đâu sự
phẫn nộ gia tăng cùng sự ủng hộ của công chúng kể từ hôm
chủ Nhật sẽ dẫn đến điều cả hai chúng ta đều mong ước.
Nhưng tôi thật đang lo sợ khi tôi thấy sự lãnh cảm mà các em
đã phải chịu đựng, khi ảnh của những sinh viên bị còng tay
được trình chiếu trên một chiếc xe điện không khiến một
người nào ngước mặt khỏi màn hình điện thoại di động
của họ. Tôi đã rất lo sợ khi ngửi thấy hơi cay vài khúc
đường cách điểm biểu tình, tôi ngước mắt cay xè lên nhìn
đám người bu đầy sau tấm kính của cừa hàng Apple để mua
sắm. Nếu những cảnh này có thể khiến tôi thất vọng, khi
chính tôi cũng không phải công dân Hong Kong hay là một thường
trú nhân, chúng sẽ mang ý nghĩa gì đối với các bạn? Tôi
thật đang lo sợ các bạn mất niềm tin. Hôm thứ Bảy, một
người bạn người địa phương vừa là một giáo viên vừa là
một người mẹ đã bật khóc thành tiếng khi hỏi rằng người
lớn đang ở đâu khi những người trẻ đang dẫn đầu. Và tôi
đà khóc với chị ấy vì tôi không cũng không biết phải làm
gì nữa. Nhưng tôi cũng phân vân tự hỏi phải chăng những
người các bạn miêu tả như không có cảm giác, những bậc cha
mẹ các bạn xem như chỉ quan tâm đến việc của họ mà thôi,
phải chăng chính họ cũng đang khóc thầm trong bóng tối?

Trái ngược với nước mắt của mình, tôi nhìn thấy các em hy
vọng, cho nên tôi cũng hy vọng cho các em. Tôi hy vọng rằng qua
sự kiện này các em sẽ học hỏi được cách tự dạy dỗ
bản thân và những người khác tốt hơn. Các em muốn đánh
thức ý thức của mọi người, kể cả của chính các em. Các
em viết cho tôi rằng cuộc bãi khóa sẽ khiến các bạn cùng
lớp của mình "đột phá ra khỏi cách học tập thông
thường, nuôi dưỡng một nền tảng cho ý thức chính trị, và
nó sẽ cho chúng ta kiến thức đầu tay về cảm giác đối
đầu với bạo lực của quyền lực chính trị là như thế
nào." Tất cả những điều này giờ đã xảy ra y như vậy;
những ngôi sao bằng giấy đã được thay thế bằng kính che
mắt, mặt nạ tự chế, và những cây dù.

Tôi hy vọng rằng thông qua sự kiện này các em sẽ hiểu xã
hội Hong Kong hơn, dù cho nó có thể sẽ bộ lộ nhiều mặt
tối. Tôi thấy các bạn thất vọng khi không phải sinh viên nào
cũng tham gia cuộc bãi khóa, nhưng các em vẫn tham gia. Tôi biết
các em nhận ra những rào cản giữa sự năng động của những
sinh viên lãnh đạo và sự tham gia của các sinh viên bình
thường. Các em đã rất xông xáo với ý nghĩ rằng phong trào
sinh viên sẽ khiến các bánh xe của Occupy Central chuyển động,
nhưng các em đã đủ tỉnh táo để biết về sự phân kỳ
giữa những sự lãnh đạo cần đến sự thương lượng cẩn
trọng. Ngay cả trong phút này khi những sinh viên mặc đồ đen
ồ ạt đổ về University Station và các phụ nữ trung lưu đang
giơ cao biểu ngữ trước cổng trường lên án cảnh sát bạo
lực, các em vẫn không chắc chắn tương lai sẽ rẽ về hướng
nào. Các em đã vừa đến văn phòng của tôi để bày tỏ rằng
các sinh viên đã thấm mệt, rằng các em không biết họ sẽ
cầm cố được bao lâu nữa.

Nếu sự lo sợ của tôi nằm ở tuổi đời còn quá trẻ của
các em , thì niềm hy vọng của tôi về các em nằm trong khả
năng tự đứng vững bằng đôi chân của chính mình. Trong
những tuần vừa qua, các em đã dạy cho tôi biết rất nhiều,
và tôi biết rằng các bạn không ngây thơ chút nào. Một số
các em đã nói thẳng với tôi rằng bài khóa sẽ không đem lại
quyền phổ thông đầu phiếu. Một số các em tin rằng sau chân
trời của những tuần lễ này, phong trào đối kháng một ngày
nào đó có thể mang đến cho Hong Kong một hệ thống bầu cử
thật sự phục vụ nhân dân. Trong khi đó thì hy vọng của tôi
là điều mà các em đã bày tỏ, rằng các em sẽ "ngừng lại
một lúc và suy nghĩ về những gì các em có thể làm cho Hong
Kong", rằng kinh nghiệm này sẽ khiến công cuộc theo đuổi
học tập cho tương lai của các em sẽ sống động hơn như thế
nào. Các em tất cả không nhất thiết phải là nhà hoạt động
xã hội hết, nhưng tôi hy vọng các em sẽ năng động. Tôi hy
vọng ngọn lửa các em cầm trong tay hôm nay sẽ soi sáng con
đường các em đi, trong áng sáng và trong cả bóng tối.

Ảnh và nguồn:
http://www.chinafile.com/reporting-opinion/viewpoint/against-my-fear-i-see-you-hope

_______________
Denise Ho là một giảng sư trợ lý ở Trung tâm Nghiên cứu Trung
Quốc tại ĐH Trung Hoa của Hong Kong. Cô đã đậu bằng tiến sĩ
về lịch sử Trung Quốc từ ĐH Havard và từng giảng dạy tại
MIT và ở ĐH Kentucky. Cô là một sử gia chuyên về Trung Quốc
trong thế kỷ 20, với chú tâm vào lịch sử văn hóa và xã hội
của thời đại Mao Trạch Đông. Dự án viết sách hiện nay
của cô là một lịch sử về các viện bảo tàng và triển lãm
với tựa đề Curating Revolution: Politics on Display in Mao's China:
Bảo Quản Cách Mạng: Trưng Bày Chính Trị ở Trung Quốc thời
Mao.

Các bài báo của và ý kiến của cô đã xuất hiện trong tờ
The China Quarterly, China Review International, Frontier of History in
China, History Compass, và The Journal of Asian Studies. Các chương
dưới ngòi bút của cô sẽ xuất hiện trong các ấn bản sắp
tới của Red Legacies: Cultural Afterlives of the Communist Revolution
(Havard University Press), và The Oxford Handbook of History and Material
Culture (Oxford University Press). Cô cũng đã từng viết cho The
Atlantic, The China Beat, Dissent Magazine, The Nation, và tờ Origins:
Current Events in Historical Perspective

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140930/buc-thu-cua-mot-giang-vien-hong-kong-gui-cac-ban-sinh-vien-trai-nguoc-noi-lo-so-cua),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<i>…Đưa người ta không đưa qua sông</i>
<i>Sao nghe tiếng sóng ở trong lòng…(Thơ Thâm Tâm)</i>

Tôi ra Hà Nội trưa 25/9/2014, một chuyến đi không nhiều mục
đích, ngoài việc gặp lại các bạn trẻ Việt để "say
goodbye". Không biết bao giờ gặp lại, nhưng hai điều tôi sẽ
không quên: cái "tâm hồn Hà Nội" đang vào thu và cái quyến
rũ của sự lạc quan bất tận dù phải bao quanh bởi một môi
trường xấu xí.

Dù đã thông báo, vị tỷ phú giàu thư hai ở Việt Nam hay cô
siêu mẫu tăm tiếng của thị trường "ngách" đều không
xuất hiện. Có lẽ họ đã tự "hook up" ở một điểm bí
ẩn nào rồi.. Nhưng đó là cái may; vì tôi có cơ hội ăn tối
với 40 doanh nhân trẻ, tràn đầy nhiệt huyết cùng những ý
tưởng kinh doanh sáng tạo. Thay vì đem ngọn lửa đến cho họ,
tôi mới là người nhận được "lửa" cho những ngày tháng
đang mỏi mệt vì nhàm chán.

Những ngày kế tiếp, tôi lại hân hạnh gặp thêm cả trăm
bạn trẻ khác trong 2 cuộc hội thảo; cũng như mạn đàm với
những doanh nhân, những quản lý công ty đang xông pha chiến
địa. Họ giúp tôi một góc nhìn về thực trạng của những
vấn đề đang đối diện. Chúng tôi quên hẳn đi những phân
tích lý thuyết về "tái cơ cấu" "cải cách thể
chế"(tôi sẽ điên nếu nghe thêm những chữ này một lần
nữa), về "quyết tâm chính trị", về "thoát Trung", về
"DNNN", về "lịch sử của gương đạo đức" hay về
"hồi phục kinh tế". Giàn khoan duy nhất mà các bạn trẻ
này thảo luận là giàn khoan của cá nhân, không đem đặt cọc
sớm thì sẽ bị rỉ sét rất lẹ.

Nói chung, sức sống và tinh thần kinh doanh vẫn bộc phát manh
mẽ qua lời nói và hành động. Tuổi trẻ Việt Nam không bao
giờ sờn chí, tiếp tục bước đi để xây dựng cho mình và
thế hệ sau một "thịnh vượng tử tế", mặc cho sự cám
dỗ của nghề làm quan, của văn hóa phong bì, của lối làm ăn
cửa hậu…Họ vẫn lên kế hoạch cho những doanh nghiệp lấy
chất lượng sản phẩm và dịch vụ làm mục tiêu và đào tạo
thêm kỹ năng cũng như trải nghiệm cho hành trình khó khăn hàng
ngày.

Có nhiều lý do để tôi rời bỏ Việt Nam đi tìm một môi
trường kinh doanh khác…nhưng lý do thường níu kéo tôi lại
nơi đây là "ngọn lửa" của tuổi trẻ Việt. Họ làm tôi
gợi nhớ đến hính ảnh của tôi, 30, 40 năm về trước…Tôi
gặp một chị quản lý cao cấp của một tập đoàn tư nhân
Việt lớn, đã từng làm cho Wall Street hơn chục năm tại Mỹ,
Nhật, Thái Lan, và thông thạo 4 ngoại ngữ. Vừa nghỉ việc,
nhưng không muốn quay về Mỹ, mà bám trụ ở Việt Nam tìm cơ
hội mới. Một tinh thần yêu nước âm thầm mà không phải ốn
ào cờ pháo về "tự hào là người Việt Nam".

Cũng như tôi ngày xưa, mọi người trẻ đều mang trong mình
cái đói khát…<b><i>đói tự do và khát thành công.</i></b>

Tôi không có quà chia tay nào, ngoài những lời nói mà có lẽ
mọi BCA đều biết rõ:

<b>1. Biết</b>

Biết mình, biết người, biết tìm thầy, biết định vị,
biết lực chuyển, biết sản phẩm, biết thị trường, biết
công nghệ, biết hiền tài, biết tài chánh, biết văn hóa giao
tiếp. <b>Không biết thì tìm và học; và liên tục hỏi</b>. Nghi
ngờ mọi kiến thức bất cứ từ đâu và tìm cho ra một sự
thật "tương đối' qua cả trăm nghiên khảo và góc nhìn.
Trong đời, tôi chưa gặp một doanh nhân nào có chút thành công
mà ngu xuẩn. Kiến thức là nền tảng của mọi ngành nghề kinh
doanh, dù là kinh doanh cơ bắp.

Có biết, chúng ta mới có thể lập ra một kế hoạch bài
bản, mới tìm được người đỡ đầu hay tài trợ, mới xây
dựng được mạng lưới thân hữu (networking) và mới quản lý
được mọi rủi ro.

<b>2. Tăng giá trị</b>

Nguyên lý đơn giản trong việc kiếm tiền lương thiện:
<b>tạo nên giá trị gia tăng</b>. Ngay cả cá nhân, muốn mức
lương cao hơn, phải tăng giá trị kỹ năng và trải nghiệm
của mình. Khi tăng giá trị doanh nghiệp qua bất cứ yếu tố
nào, chúng ta tăng thị giá của doanh nghiệp và của chính mình.
Tăng chất lượng sản phẩm, tăng lợi thế cạnh tranh trong
tiếp thị, tăng tính khả dụng của công nghệ, tăng hiệu năng
của đội ngũ, tăng sức mạnh của công cụ tài chánh…là
những phương thức tăng giá trị phổ thông cho việc kinh doanh
hàng ngày. Đây là cách kiếm tiền chắc chắn và bền vững
trong bất cứ tình huống nào.

Hành trình tăng giá trị cũng gay go cam khổ. Kiên nhẫn và liên
tục hành động thay vì chém gió là lựa chọn duy nhất. Chấp
nhận thay đôi, điều chỉnh quản lý, cởi mở sáng tạo…là
những hành xử phải tạo thành thói quen.

<b>3. Tin vào mình</b>

Giữa cái nhiễu nhương của buổi giao thời mạt hạ, đừng
tin vào những lời PR rỗng tuếch, những số liệu tự sướng,
những khẩu hiệu bích chương rẻ tiền. Bao quanh bởi văn hóa
giả dối, trơ trẻn và lừa gạt, chúng ta phải bám chặt vào
các trụ đỡ của nhân cách, đạo đức và tâm linh. <b>Niềm
tin và chính nghĩa duy nhất là tin vào chính mình</b>, đừng bị
lừa gạt bởi những giáo chủ bịp bợm, những lý thuyết rác
rưởi, những che đậy phi khoa học.

Tin vào nhận xét, phán đoán của chính mình sau khi nghiên khảo
cẩn thận và lục lọi đầy đủ. Học nghệ thuật đúc kết
của những thám tử hay nhất để tìm ra những động lực
ngầm ở phía hậu cần. Đừng để lòng tham hay xúc cảm làm
mờ mắt và tạm quên sự thật. Ngoài kiến thức, chúng ta còn
một trực giác bén nhậy. Hãy để mọi sự lắng im để phân
biệt bạn thù, để hiểu quyền lợi của mọi phía, kể cả
mình. Đừng ngây thơ và hoang tưởng về những cái bánh vẽ
đang ngập tràn xã hội.

&amp;&amp;&amp;&amp;&amp;&amp;&amp;

Khi các bạn nằm lòng 3 nguyên lý trên, các bạn đã sẵn sàng
để bơi ra biển lớn, trực diện với nhóm cá mập đang dấu
diếm và thụ hưởng kho báu của nhân loại. Bạn có đầy đủ
quyền năng và căn bản luân lý để chiếm hữu và giao lại cho
đám đông yếu kém ngoài kia "gia tài của mẹ". Dù nhiều
khi, bạn chỉ cần tuyên dương cho chính mình, "yes, I can".

Như một triết gia nào đã hào hứng," bạn không có gì để
mất…ngoài cái thắt lưng quần của bạn".

<b>Alan Phan </b>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140930/alan-phan-tuoi-tre-doi-khat), một
số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
<strong>Sau một đêm dài đụng độ căng thẳng với hàng ngàn
người biểu tình, làm tê liệt nhiều khu phố tại Hong Kong.
Hôm nay 29/9/2014, chính quyền Hong Kong đã có một động thái
hòa dịu là rút đi hết các lực lượng cảnh sát chống bạo
động.</strong>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpa1/t31.0-8/10630738_705334819560657_6376939779429723545_o.jpg"
width="560" /></center>

Thay vào đó, chính phủ Hong Kong yêu cầu người biểu tình
phải giải tỏa ngay các con đường đang chiếm đóng để cho
các phương tiện xe cộ khẩn cấp được lưu thông, và tái
lập giao thông công cộng. Chính quyền cũng đòi hỏi các giáo
viên không nên tẩy chay các buổi lên lớp.

Đây được cho là một động thái nhượng bộ của chính phủ
đối với sự đấu tranh mạnh mẽ của đoàn người biểu tình
trong nhiều ngày qua.

Giải thích về quyết định thu hồi lực lượng cảnh sát
chống bạo loạn, chính phủ cho biết trong một tuyên bố rằng:
Người biểu tình trên đường phố bây giờ đã hành xử một
cách hòa bình. Tuy nhiên, người biểu tình đã phản bác lại
rằng tình trạng bất ổn trong ngày chủ nhật vừa qua là kết
quả của chiến thuật đàn áp mạnh tay từ phía cảnh sát.
Hiện nay, cảnh sát chống bạo loạn vẫn cảnh giác túc trực
tại khu vực gần trụ sở chính phủ.

<center><img
src="https://scontent-a-nrt.xx.fbcdn.net/hphotos-xpa1/t31.0-8/10452848_705334879560651_6671737577797643636_o.jpg"
width="560" /></center>

Hôm nay, tại Hong Kong tình hình căng thẳng đã dịu đi. Tuy
nhiên, Hàng ngàn người biểu tình vẫn ở lại chiếm lấy các
khu trung tâm và người xuống đường càng ngày càng đông.

Các nhà đấu tranh dân chủ đã kiểm soát được ít nhất ba
ngã tư quan trọng. Ivan Yeung, 27 tuổi, đã đóng đô suốt đêm
qua tại khu vực thương mại sầm uất Causeway Bay nói:
<em>"Chúng tôi hôm nay đã lạc quan hơn.Cảnh sát không đủ
đông để phong tỏa các địa điểm mà người biểu tình tập
hợp lại".</em>

<center><img
src="https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xaf1/v/t1.0-9/1176182_705335766227229_7946911610691054609_n.jpg?oh=9ac83052ee74a3a9f61265ee8e094482&oe=54B4FBB4&__gda__=1421118666_ca9556b4c3b16717452aedbc6639eb15"
width="560" /></center>

Nhiều trục đường lớn vẫn bị phong tỏa, 200 xe buýt không
thể hoạt động, vài chục trường học và các ngân hàng đóng
cửa. Theo thông tin được biết, có vẻ như cảnh sát đang
thương lượng với các lãnh đạo phong trào. Điều đáng chú ý
là cho dù tình trạng hỗn loạn diễn ra, nhưng phong trào tranh
đấu vẫn trong vòng kiểm soát và chứng tỏ sự kiềm chế.
Người biểu tình chỉ tự vệ trước hơi cay bằng dù và kính
bơi, chứ không tấn công lại cảnh sát.

Các sinh viên Hong Kong cho biết tuyên bố yêu sách của họ vẫn
"không thay đổi" rằng dân chúng có quyền đề cử ứng
viên vào các vị trí của chính phủ, yêu cầu bầu cử phổ
thông đầu phiếu và kêu gọi ông đặc khu trường Hong Kong CY
Leung từ chức. Họ thề sẽ gia tăng áp lực và tiếp tục bãi
khoá nếu các yêu sách vừa kề không được thoả mãn.

Cũng trong ngày hôm qua, chính phủ Hong Kong đã trả tự do các
thủ lĩnh mà họ đã bắt giữ trong những ngày trước trong đó
có thủ lĩnh sinh viên 17 tuổi Joshua Wong.

Tối hôm qua, lãnh đạo sinh viên Joshua Wong Chi-Fung đã được
trả tự do vô điều kiện tối qua theo lệnh thẩm phán Tòa án
tối cao sau hơn 40 giờ bị giam giữ vô cớ.

Thẩm phán Patrick Li Hon-Leung đã ban lệnh thả anh vì cảnh sát
đã giam giữ nhà lãnh đạo Scholarism 17 tuổi này quá lâu mà
không đưa ra được bằng chứng kết tội anh. Ông cũng kêu
gọi cảnh sát phải cư xử công bằng với hai sinh viên khác.

Cho đến tối ngày hôm nay, cuộc biểu tình vẫn tiếp tục
diễn ra. Trong khi đó hành chánh Trưởng quan CY Leung cho hay một
loạt đối thoại về cải cách bấu cử sẽ diễn ra trong nay
mai, nhưng ông khẳng định rằng chính quyền HK sẽ tuân thủ
quyết định của Bắc Kinh.

Tại Bắc Kinh người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc - Hoa
Xuân Oánh cảnh báo các nước khác không can dự vào các cuộc
biểu tình ở Hong Kong: <em>"Tôi muốn nhấn mạnh rằng Hong Kong
thuộc về Trung Quốc. Đây là khu vực hành chính đặc biệt và
công việc của Hong Kong được xem là hoàn toàn do Trung Quốc
giải quyết.nTôi hy vọng các nước khác không can thiệp vào
các vấn đề của Hong Kong, đừng ủng hộ hoạt động phong
tỏa khu trung tâm bất hợp pháp, và đừng gửi ra những thông
điệp sai trái"</em>, bà Hoa Xuân Oánh nói.

Tại Đài Loan, hàng ngàn người đã xuống đường bày tỏ thái
độ ủng hộ phong trào dân chủ tại Hong Kong. Tổng thống Mã
Anh Cửu tuyên bố: ông rất quan ngại trước các diễn biến ở
Hong Kong và kêu gọi Bắc Kinh lắng nghe nguyện vọng dân chủ
của người dân, Đài Bắc theo dõi sát các cuộc biểu tình ở
Hong Kong. Được biết, phía Bắc Kinh đã có yêu cầu muốn sáp
nhập Đài Loan vào Trung Quốc theo mô hình một quốc gia hai chê
độ tương tự như Hong Kong nhưng đã bị phía Đài Loan từ
chối.

Và tại Việt Nam, đài truyền hình quốc gia hoàn toàn không
nhắc đến tình hình nóng bỏng này. Mặt khác, chương trình
trực tiếp đưa tin biểu tình tại Hong Kong của CNN bị đài
truyền hình cáp cắt sóng.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://www.danluan.org/tin-tuc/20140929/bac-kinh-van-khong-kiem-soat-duoc-bieu-tinh-tai-hong-kong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Đọc thêm →
Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives